Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Toàn bản hý 54

2 phản hồi


Toàn bản hý

Tác giả: Long Tỉnh Hành

Thể loại: Phản xuyên, hiện đại đô thị, giới giải trí, ngọt sủng x ngược tâm, 1×1, gương vỡ lại lành, HE.

Edit: Tâm Vũ

Chương 54

Tình thú không thể cắt.

            Mọi sự đã sẵn sàng, đông phong khi nào tới ?

            Tiểu Phấn tiến vào xe, Đường Gia thổi gió huýt sáo, vững vàng chen vào trong dòng xe cộ. Túi nhựa bên cạnh xột xoạt, Tiểu Phấn lấy ra một gói to, nhìn kỹ chữ thuyết minh.

            Cậu đọc: “Táo, chuối tiêu, dâu tây.. ” suy nghĩ một chút, quyết định mở túi dâu tây trước, túi là giấy bạc đóng gói, Tiểu Phấn nhe răng, chuẩn bị cắn mở.

            Đường Gia lái xe, khóe mắt luôn nghiêng nghiêng chú ý đến động tĩnh bên cạnh. Thấy Tiểu Phấn ôm đồ định đưa vào trong miệng, hoảng sợ ra một thân mồ hôi, hô to một câu “Chậm đã “.

            Tiểu Phấn thấy anh keo kiệt, vội vàng giải thích: “Em không ăn, em chỉ xem một chút.”

            “Vậy cũng không được, không phải là không cho em ăn, kia… Cái gì, buổi tối, ừm, nữa…”

            Tiểu Phấn nói câu hẹp hòi, moi cái túi một hồi, lấy ra một quả cầu huỳnh quang cầm trong tay ném lên ném xuống, tiếng chuông nho nhỏ đánh vào lòng Đường Gia.

            Đường Gia hỏi ở đâu ra, Tiểu Phấn nói anh mua nhiều đồ, trong cửa hàng đưa quà tặng, dứt lời lấy chìa khóa nhà ra, tổng cộng ba cái, nhà mình, nhà ca ca, ký túc xá của Tiểu Bạch. Cậu móc quả cầu vào vòng khóa, cầm lên khoe với Đường Gia.

            Đường Gia  囧 , lặng yên…

            Cải cách mở cửa rồi, thế hệ sau 80 trưởng thành rồi, sau 90 cũng muốn vùng dậy. Nhân dân Trung quốc, tốc độ thức tỉnh quá nhanh quá nhanh!

            Đường Gia suy nghĩ mình có phải già rồi không, theo không kịp bước chân người trẻ tuổi! ! Này…Tại sao ngay cả quán ven đường ở ngoài thành cũng bán thứ tốt mốt mới như vậy! !

            Cái này còn không phải quà tặng duy nhất, chủ quán cũng quá hào phóng rồi, lúc Đường Gia nhìn thấy quà tặng thứ hai, mở cờ trong bụng!

            Chỉ cảm thấy đây là, trời cũng giúp ta! !

            Tiểu Phấn cầm còng tay nhỏ chơi, nhìn hình vẽ mèo máy trên mặt, liền đếm đầu mèo máy, vui buồn tức giậnbốn con, thở dài tiếc hận nói với Đường Gia: “Đây còn có một chuột Mickey, cũng rất tốt, nhưng trong quán chỉ đưa một cái, ai, nếu có Shin cậu bé bút chì thì tốt rồi.”

            Than thở, giảo hoạt cười một tiếng nói: “Nếu có bé Shin dạy Tiểu Bạch, liền chọn đưa cho Quý Bạch, ha hả.”

            Nói xong lại hì hì cười mấy cái, cầm lấy còng tay nhỏ chơi. Rất thông minh tìm được bí quyết, dùng chìa khóa mở còng tay ra, buộc trên cửa xe nhìn một chút, lại cởi ra.

            Đường Gia cà lăm: “Cái này, cũng là tặng?”

            Tiểu Phấn ừ một tiếng, “Ông chủ kia rất tốt, cầm rất nhiều đồ chơi cho em chọn.”

            Đường Gia còn đang cà lăm: “Em biết cái này dùng làm gì không?”

            Tiểu Phấn ném lại cho anh một cái khinh thường xinh đẹp, “Nói thừa, tất nhiên em biết. ” dứt lời, buộc còng tay lên khóa kéo balo, hài lòng nói: “Hoàn thành, phối với ba lô màu đen rất đẹp, bọn Uông Uông đều buộc lên ba lô, cái này đẹp hơn nhiều!”

            Đường đại thúc thiếu chút nữa buông tay lái, trong lòng hô to không nên a, vòng người ta treo là bình nước hoặc túi khâu, vòng này của em, phạm vi hoàn toàn không giống người ta a. Vật này treo ở chỗ này, ngộ nhỡ gặp người thạo việc, chẳng phải là… Quá mất mặt!

            Còn đưa cho Tiểu Bạch, ta nhổ vào! ! Đưa cho nó, sướng chết nó, đưa ta còn tạm được! ! Nghiêng mắt nhìn vài cái, ở trong lòng đánh giá một lần tính tin cậy của chất lượng còng tay, trong lòng thầm thích, kế tới!

            Khụ một tiếng, ý vị thâm trường nói: “Đứa nhỏ ngốc, vật này không phải chơi như vậy! Trở về anh sẽ dạy em!”

            Liếc mắt đưa tình xong, đại thúc Đường lại cười.

            Vào đông, trời có chút lạnh.

            Đường Gia cười nói: “Em là người đầu tiên không sợ anh lái xe.”

            Tiểu Phấn kỳ quái hỏi: “Tại sao sợ?”

            Đường Gia đáp: “Bởi vì sau khi anh thi bằng lái không có lái xe, bọn họ đều sợ xảy ra tai nạn, ngồi lên xe thì mạng cũng theo luôn, không đáng giá.”

            Tiểu Phấn hỏi: “Anh lái xe không tốt sao?”

           Đường Gia nhìn chằm chằm vào xe tải lớn phía trước, thân thể ngồi nghiêm chỉnh, hai tay nắm chặt vô – lăng, thời khắc chú ý đến tình huống trên đường, đợi sau khi đi qua ngã tư đường mới mở miệng trả lời: “Không tốt a! Em xem anh cũng không dám đi tốc độ cao. Một mạch chạy từ ngoại thành tới đây, phải nhanh lên, khu đó đóng cửa sớm!”

            Tiểu Phấn ha hả cười: “Em không cảm thấy thế, dù sao anh lái xe, em cảm thấy rất kiên định. Anh sẽ không để em gặp chuyện không may.”

            Đường Gia trong lòng ấm áp, nắm chặt vô- lăng, cười, “Anh hát cho em nghe!”

            Tiểu Phấn dạ một tiếng, ấn cửa sổ xe lên.

            I am a bird and you are my wings

            Soft and gentle and yet able to lift me to heights of great exctasy

            With your pre sắcnce around me I feel bold and gallant

            Able to conquer anything that tries to stop me

            You are all the sắc things and so much more

            You are my love my angel you are you are

            Đường Gia hỏi: “Hay không?”

            Tiểu Phấn cười híp mắt hô lớn hay, còn nói: “Nhưng nghe không hiểu! Hát tiếng Trung Quốc a!”

            Đường Gia có chút ngượng, không được tự nhiên nói: “Nghe không hiểu thì thôi! Chờ em học xong tiếng Anh, lại hát cho em nghe!”

            Tiểu Phấn mặc kệ, hỏi ý: “Em nghe không hiểu, chữ không nhớ, anh hát lại một lần nữa! Hát bè đi!”

            Tiểu Phấn dỏ mắt chờ mong, chọc cánh tay Đường Gia, Đường Gia vèo một cái, khẽ quát cậu: “Không muốn sống nữa hả!”

            “Được không… ” Lời bị ngắt, chữ bị nuốt lại, Tiểu Phấn nhìn chằm chằm Đường Gia vài giây, mạnh mẽ quay đầu gục trên cửa sổ xe nhìn cảnh đường phố, không muốn nói chuyện.

            Không khí gượng gạo vài phút, xe lái đến Xương Bình, nhà cửa rõ ràng thấp đi, xe tải, xe rèm, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy xe ngựa.

            Đường Gia thấp khụ một tiếng nói: “Ca khúc này, dịch ra có nghĩa thế này .”

            Anh lái xe, hát cho hành khách duy nhất nghe.

            Tôi là cánh chim bay lượn, em chính là đôi cánh của tôi.

            Dịu dàng mà mềm mại mang tôi bay cao, đến nơi muốn đi

            Có em ở bên cạnh, tôi trở nên dũng cảm kiên cường

            Tôi có thể vượt qua hết thảy hiểm trở

            Em là tất cả của tôi, em là tất cả của tôi bởi vì…

            Em là tình yêu của tôi, là thiên sứ của tôi

            Đúng vậy, là em…

            Bên trong xe trở nên yên lặng, Tiểu Phấn tựa đầu lên cửa kính, nhìn liếc mặt Đường Gia, rất lâu không nói gì.

            Đường Gia chờ, mãi cho đến lòng bàn tay ra mồ hôi, mới nghe thấy cậu nhỏ giọng nói ” nghe hay”.

            Xong rồi? ! Xong! ?

            “Nghe hay”, cũng chỉ hai chữ này, cũng không cảm động bộc lộ mấy lời tâm huyết! !

            Đường Gia hoang mang, này cảm tưởng cũng quá ít rồi, len lén nhìn. Vật nhỏ đã sớm xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngón tay xoắn cái còng trên balo.

            Chẳng lẽ em ấy không nghe hiểu? Không thể a!

            Đường Gia thất vọng!

            Ở góc độ Đường Gia không nhìn thấy, Tiểu Phấn cười trộm, cậu áp lên kính nhìn phía xa, có nông hộ vội vàng đẩy xe tay chạy tới, anh ta toét miệng, lộ ra cả hàm răng trắng, cười lại cười…

            Phía bên trái là hướng thập tam lăng ( 13 lăng mộ), hướng phải, có làng nghỉ mát ôn tuyền rất nổi tiếng.

            Không thể thất tín với Tiểu Phấn, Đường Gia lái xe về bên trái, xe đi không xa, nơi xa liền xuất hiện đền thờ màu trắng cao lớn, Tiểu Phấn ngao một tiếng ngồi dậy, chỉ chỉ đền thờ kêu Đường Gia Đường Gia.

           Đường Gia thở dài, cái này có gì phải kích động, trong địa cung trừ quan tài lớn mới tinh, thì không có gì hết! Vội vàng tìm chỗ đỗ xe, bắt đầu đi bộ.

            Mùa đông, trong cảnh khu trừ một đoàn du lịch Nhật Bản, gần như không có những người khác. Trước tiên chụp ảnh trên thần đạo, Đường Gia giẫm lên con đường đế vương ở chính giữa, Tiểu Phấn thành kính mà mắng anh, vội vàng kéo anh xuống, ở trong lòng cậu, vẫn không chịu được loại hành vi khinh nhờn hoàng đế này.

            Dọc đường đi, Tiểu Phấn hô to gọi nhỏ chạy phía trước, Đường Gia mỉm cười đi theo. Lúc đến định lăng địa cung, Tiểu Phấn bỗng nhiên suy sụp, hai tay ôm cánh tay Đường Gia, thân thể run rẩy.

            Đường Gia vỗ vỗ cậu nói: “Sợ cái gì, đều là quan tài rỗng, bên trong không có gì cả.”

            Tiểu Phấn lớn miệng nói: “Em không phải sợ, em chỉ lạnh thôi.”

            Đường Gia đè thấp mũ, kéo áo khoác ngoài, bọc lấy cậu, dẫn cậu xuống địa cung.

            Cảm giác khó có thể hình dung, chỗ này vốn thần bí mà có chút thê lương, hoàng đế vinh quang cả đời, thi thể cuối cùng, cũng bị đặt ở nơi hoang vu, nơi chôn cất cũng chỉ là nơi hậu nhân du ngoạn mà thôi.

            Tiểu Phấn xị mặt, vẻ mặt nghiêm nghị mà bi thương, cung kính hành lễ với quan tài, Đường Gia không lạy theo cậu, lại cũng không ngăn cản.

            Anh khoanh tay ở một bên, nhìn Tiểu Phấn hành lễ, bỗng nhiên có loại cảm giác, ba lạy nghiêm chỉnh này, giống như là Tiểu Phấn đang tạm biệt quá khứ. Thiếu niên trước mắt này, không còn là tiểu hí tử Minh triều tóc dài búi nhỏ, mặc áo tay rộng bằng vải thô.

            Tiểu Phấn đi giầy bóng đá màu trắng, mặc quần jean có chỗ vá, mặc áo lót và áo lông màu lam, đầu tóc cắt sửa không dài không ngắn, đeo ba lô có hình vẽ ngầu. Cậu giống như nhiều thiếu niên khác, thích phim hoạt hình thích trò chơi, thích đùa giỡn với đám bạn bằng tuổi trong đoàn.

            Cậu có giấc mơ của mình, đang cố gắng thực hiện!

            Trong lòng Đường Gia, mấy hình ảnh này hòa vào nhau, bất kể trước mặt là trang phục hí ống tay dài, áo gi -lê ong mật dài hay là thiếu niên sạch sẽ trước mặt đều trở nên càng ngày càng mơ hồ, từ từ hợp làm một người, trong lòng Đường Gia chỉ còn lại có bóng dáng càng ngày càng rõ này.

            “Tiểu Phấn. ” Anh gọi, “Đi, về nhà!”

            Vươn tay, Tiểu Phấn gật đầu, lộ ra nụ cười đưa tay đặt trong bàn tay to kia.

            “Lạnh quá! ” Đường Gia nói.

            “Thật ấm áp! ” Tiểu Phấn và anh đồng thời nói.

            Hai người nhìn nhau cười một tiếng, tay nóng lạnh giao nhau, sóng vai ra khỏi địa cung.

            Thời tiết ẩm thấp, rốt cục bắt đầu mưa, đi ra khỏi công trình kiến trúc, gió lạnh rót vào áo, không thể tránh khỏi, hai người vội vọt tới bãi đậu xe. Bên ngoài áo khoác nhung của Đường Gia bám đầy bọt nước, trên áo lông của Tiểu Phấn không chống được nước, trực tiếp thấm vào.

            Vào trước xe vỗ vỗ đập đập cho nhau, hỉ hả biến thành đùa giỡn, Đường Gia nói: “Ngừng, nghe lời, mau vào đi, khởi động.”

            Lái xe trong mưa, Đường Gia càng thêm cẩn thận, nhiệt độ rất thấp, ven đường còn có tuyết chưa tan, tạo thành một chút khó khăn cho xe chạy.

            Trở lại ngã ba, bên trái chính là khu nghỉ dưỡng ôn tuyền, bên phải chính là gioa lộ về thành phố hỗn loạn.

           Đường Gia đạp chân ga, xe nhỏ trượt đến trước đèn xanh đèn đỏ, an nhìn thẳng phía trước nói với Tiểu Phấn: “Chúng ta không trở về nhé.”

            Tiểu Phấn a một tiếng, quay đầu nói: “Không được, ngày mai em phải đến đoàn.”

            Đường Gia cau mày, ngoài tư tâm, thời tiết cũng là vấn đề, dưới đất rất trơn, tvô – lăng luôn giữ không được, trái tim luôn treo lơ lửng, sợ đem hai người nộp mạng ở nơi này.

            Dứt khoát xoay vô- lăng, chạy đến khu nghỉ Ôn Tuyền đi. Tiểu Phấn cũng biết lý do, hai người lại thương lượng, quyết định ngày mai nhanh chóng lên đường.

            Đỗ xe xong, để cho Tiểu Phấn cầm chứng minh tự mình đặt phòng, Tiểu Phấn dẫn Đường đại thúc, xách theo một kiện hành lý—— một túi lớn đồ dùng đặc thù cho tội ác ngầm, đang theo sau phục vụ đến phòng thuê.

            Xe Alto nhỏ màu lam dừng cách xe có rèm màu đen mấy chỗ, A Phong gọi điện thoại cho chủ thuê, báo cáo qua loa tình huống, người thuê chỉ nói tiếp tục theo, phải nhớ khai báo. A Phong đi theo hai người một khoảng xa đến gần đại sảnh, cũng đặt một phòng tiến vào khu nhà nghỉ này.

            Một mình một phòng nhỏ gia đình, trong hậu viện nhỏ phía sau có hồ nhỏ, một ít thực vật, hiện nay là mùa mai vàng nở hoa,

            Nước mùi thuốc tản ra sương mù nhàn nhạt, trên mặt nước trôi lơ lửng mâm đựng trái cây, rất lãng mạn.

            Đáng tiếc, chỉ có một mình Đường Gia nằm trong nước.

           Trên đài ở giữa hồ tắm lớn có người hát đang cao giọng hát kiểu Nhị Nhân Chuyển, Tiểu Phấn bọc áo choàng, ngâm chân trong nước nóng, nghe say sưa. Sau hát kiểu Nhị Nhân Chuyển là ca sỹ kỳ quái biểu diễn, Tiểu Phấn nhăn mặt cụp lỗ mũi, nghe riết thành quen, cậu không dễ dàng tha thứ loại âm nhạc quái dị này, vội vàng trở về phòng nhỏ.

            Đường Gia đã sớm tắm xong, thở dài nói: “Đi tắm đi, thay nước cho em rồi.”

            Hơi nước bốc lên, bắt được cơ hội Tiểu Phấn tắm, Đường Gia nhanh chóng lục túi lớn tử, lấy KY ra, dùng tiếng Anh không rành cẩn thận giải thích, đọc luôn hướng dẫn sử dụng.

            Trên mặt đất nhỏ hồ tắm có hệ thống làm nóng, người ngâm mình ở trong hồ, nhiệt độ là từ bên ngoài thêm vào, gần như nước ấm nấu con ếch, ấm ấm thế này vô cùng hưởng thụ. Tiểu Phấn nằm ở trong hồ xuyên qua kính trên đỉnh nhìn mây đen từng tảng thổi qua .

            Nhớ tới địa cung nhớ tới quan tài trống, cảm khái hàng vạn hàng nghìn!

            Đường Gia đi ra, hô hai tiếng mới đánh thức được cậu.

            Một mình một nhà, tất nhiên là nhiều rất việc riêng tư, có thể làm rất nhiều chuyện.

            Tiểu Phấn bò lên giường, chui vào trong chăn trắng như tuyết, Đường Gia cũng chui vào, nằm úp sấp ở bên cạnh cậu hỏi: “Xem TV ngủ tiếp?”

            Vươn tay vào trong chăn, bắt được tay Tiểu Phấn nói: “Tỉnh tỉnh! Mở mắt, anh dạy em chơi Mèo máy!”

            Tiểu Phấn ngây ngốc một chút, mở mắt, hỏi chơi Mèo máy gì.

            Đường Gia cười hắc hắc, từ dưới cái gối lấy ra còng tay mèo máy,thần bí nói: “Cái này, cũng không phải là treo balo, nó là món đồ chơi.”

            Tiểu Phấn kỳ quái nói: “Cái này chơi thế nào!”

            Đường Gia nói, “À, anh đây làm mẫu một chút đi! Tới, đưa tay ra!”

            Tiểu Phấn đưa tay phải ra, ca một tiếng, bị còng lại.

            Tiểu Phấn ngạc nhiên nói: “Hóa ra là tay! Bên này này đâu? Nếu hai bên đều mang, ở giữa lại nối liền thì không tiện, giống như hình cụ!”

            Đường Gia đổ mồ hôi, trong lòng tự nhủ cái này vốn là hình cụ, không biết tên biến thái nào mở rộng ra chức năng đặc biệt này, cũng tốt cũng tốt, thật muốn đùa giỡn Tiểu Phấn, không tra tấn em ấy một chút, tuyệt đối không bỏ qua, ôi chao!

            Anh thản nhiên, giọng điệu như Sở Lưu Hương tán thưởng Trung Nguyên nhất điểm hồng, nói: “Thông minh!”

            Cố tình để tóc rối một chút, tìm đúng góc độ nghiêng mặt đẹp trai nhất, Đường Gia thở dài nói: “Lần trước xem phim, em nói nhìn không hiểu!”

            Tiểu Phấn động động cánh tay, vung vung bên kia còng, thờ ơ nói: “Đúng vậy a, rất nhiều cái anh đều không cho em xem, chê em chưa thành niên!”

            Đường Gia nói, “Anh sai rồi! ” giọng nói thâm trầm.

            “Cái gì?”

            “Anh nói, anh sai rồi! ” Đường Gia nâng sườn mặt lên, mặt hướng cửa sổ nói: “Phần không cho em xem, trên phim đã nói, tên là giường hí! Anh…”

            Thán, Đường Gia nói: “Chẳng trách em xem không hiểu! Cắt bỏ giường hí giữa hai người, chẳng khác nào xóa bỏ tình yêu a!”

            Tiểu Phấn u mê, Đường Cầu làm sao thế, tắm xong, nấu đầu óc thành ngu? !

            Đường Gia cúi đầu, xuyên cái còng tay mèo nhỏ qua lỗ trên đầu giường, cười híp mắt cầm một tay khác của Tiểu Phấn, lại là cạch một tiếng, khóa lại.

            Đúng vậy! Đây coi như là thành một nửa!

            Tiểu Phấn ngẩng mặt lên, xem xem cổ tay khóa ở đầu giường, rung rung không ra, vô cùng thành thực tán thưởng nói: “Rất chắc a!”

            Đường Gia cười!

            Chắc, là được rồi!

./.

 

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

2 thoughts on “Toàn bản hý 54

  1. tự dưng đọc 55 xong thấy thiếu thiếu thì ra bị hụt chương ==!
    tiết tháo của Đường cầu nhi đã bỏ anh ra đi từ khi nào

  2. o(≧o≦)o hay lắm tiếp…♥♥♥
    ☆☆☆☆☆
    ★★★★★ like…

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s