Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Dạ dạ long xà vũ 8+9

6 phản hồi


Dạ dạ long xà vũ

Tác giả: Dư Hạ

Thể loại: Cổ trang, cung đình, mỹ lệ biến thái giao yêu công x thâm tàng đế vương thụ, H văn, ngược, HE.

Edit: Summerbreeze

l

Long Tô đứng ở giữa trăm hoa, mỉm cười về phía ta.

Hắn đứng nơi đó giống như đóa hoa sen trui luyện trong bùn đen, cả vườn xuân sắc cũng không kịp một phần mười tao nhã của hắn.

Chương 8

Khô mộc phùng xuân

Yêu có yêu tốt, người có người xấu.

Lúc ta bị một đống tấu chương hành hạ nhức đầu, Long Tô đang ngủ trên giường của ta, ăn bánh điểm tâm của ta, uống trà của ta, hăng hái bừng bừng nghiên cứu ‘long dương thập bát thức’.

Chuyện ghê tởm hơn là thỉnh thoảng hắn ngẩng đầu lên, dùng cái loại ánh mắt mập mờ mà đánh giá ta, thật giống như đang hoa chân múa tay xem ta có thể dùng tư thế trong sách không!

Ta bị hắn làm như vậy tâm thần không yên, một phần tấu chương ngắn ngủi cũng không xem được, cuối cùng thật sự không chịu nổi, cướp quyển sách trên tay hắn: “Ngươi không có chuyện gì để làm à?”

Long Tô hứng thú nhìn ta, con ngươi xoay vòng, nói: “Trừ chuyện này ta thì trong cung còn gì nữa đâu?”

Ta nghĩ một lúc, chần chừ: “Bắn tên?”

“Không thú vị,” Long Tô dứt khoát.

“Cưỡi ngựa?”

“Một ngày nhìn hết Trường An hoa, đó mới gọi là vui thú.”

“Đọc sách?”

Long Tô nháy mắt cười mập mờ: “Ta không phải đang đọc sao?”

Ta có chút giận: “Ngươi là yêu, muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, tội gì phải quanh quẩn ở chỗ này.”

“Nhưng ta không rời được ngươi a!” Long Tô đáp đương nhiên.

Gần đây Long Tô có thêm niềm vui mới, trừ ở trên giường nhục nhã ta thì ở dưới giường thích dùng ngôn ngữ trêu chọc ta. Lần đầu tiên ta những lời ngon tiếng ngọt này cũng sẽ đỏ mặt, hắn nhìn thấy liền cuồng tiếu, giống như đùa giỡn cô nương chưa chồng. Ta nhận được dạy dỗ, mấy lần sau liền có thể mặt không đỏ tim không đập nhanh mà nghe hắn nói những lời ngọt chết người này.

Ta cười lạnh: “Nhưng trẫm không muốn nhìn thấy ngươi.”

Long Tô giật một lọn tóc ta thưởng thức, ngẩng đầu lên cười khanh khách: “Nhưng ta thời thời khắc khắc lại muốn thao ngươi nha.”

Ta đứng bên giường, cúi người nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Nếu ngươi muốn trẫm tinh tẫn nhân vong… thì cứ việc thao.” Ta mặc dù không biết long khí phải hấp thu như thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không phải là năm ba ngày có thể hoàn thành.

Long Tô muốn giữ lại mạng của ta để hưởng dụng thật lâu, cho nên ta còn có tư cách giằng co. Tiền vốn, cùng chỉ là cái thân thể này thôi.

Long Tô kéo thấp đầu của ta, hôn lên môi ta hết sức triền miên.

Răng lưỡi giao triền, ta nghe hắn nói: “Ta không nỡ a…”

Long Tô hôn đủ rồi, sờ sờ thái dương của ta, đột nhiên nói: “Chúng ta đi Xuân Hoa viên đi.”

Ta quay đầu nhìn một bàn tấu chương, đang muốn cự tuyệt, Long Tô liền thêm một câu: “Đóa hoa này hay đóa hoa kia, ngươi tự chọn.” tay của hắn sờ mông ta ám chỉ, thần kinh của ta trong nháy mắt căng thẳng, thở dài một cái, phải nhớ rằng, vĩnh viễn không nên cùng yêu quái nói đạo lý, vĩnh viễn không.

Ta quay người ra hướng Xuân Hoa viên, đi tới một nửa đường liền nhìn lại xem Long Tô, nhưng nghĩ, có thể vì tránh người khác nhìn nên đi trước, bước ra có chút chần chờ, Xuân Hoa viên, hoa cỏ đã sớm chết héo, lúc này nào còn gì mà ngắm?

Nghĩ thế, trong lòng mây đen một mảnh.

Nhưng chỉ mới một bước, hai bên đường liền mọc lên cỏ xanh, cây cối chết héo cũng ra lá, nhiều đóa hoa nhỏ không biết tên cũng đồng loạt nở rộ.

Cùng nhau đi tới, một đường hoa nở.

Tiến vào xuân hoa viên lại thấy cành cây vốn khô héo liền trăm hoa đua nở, hồng lục chen chúc một mảnh phồn thịnh.

Long Tô đứng ở giữa trăm hoa, mỉm cười về phía ta.

Hắn đứng nơi đó giống như đóa hoa sen trui luyện trong bùn đen, cả vườn xuân sắc cũng không kịp một phần mười tao nhã của hắn.

“Thích không?”

Ta thành thật trả lời: “Thích.”

Những như này đối với Long Tô mà nói chỉ là tiểu xiếc, trong mắt ta lại là niềm vui lớn lao.

Long Tô tiến lên một bước ôm ta vào ngực, ở bên tai thấp giọng nói: “Thích là tốt rồi.”

Ta không biết nên nói gì tiếp, bối rối nghiêng đầu đi, vừa lúc đụng phải ánh mắt hắn. Một đôi mắt thủy quang dịu dàng, trong vô tình có hữu tình.

Xuân hoa viên hương thơm tứ phía, mà ta chỉ có thể ngửi được mùi thơm của cỏ non sau cơn mưa trên người Long Tô, nhàn nhạt, mà đi sâu vào lòng người.

Long Tô cười nhẹ, nắm tay ta chỉ hướng một chỗ: “Có muốn ủ một vò rượu mai nữa không?”

Ta quay đầu, nhìn gốc mai già chết héo kia.

Lòng đau đớn.

Trăm hoa trong bách hoa viên đều ở trước mắt Long Tô mà nở rực rỡ khoe sắc. Chỉ có gốc mai già này là vẫn một thân trụi lủi, sừng sững mà đứng.

“Ủ một vò nữa sao…” tiếng của Long Tô thấp trầm: “Rượu kia thật là ngon, nhu nhuận, tinh tế, uống sau miệng đầy dư hương…”

Ta nắm chặt ống tay hắn, ánh mắt tránh né: “Nếu ngươi có thể cho gốc mai này sống lại, trẫm liền… trẫm liền…”

“Cái này đơn giản.”

Long Tô cười khẽ, đặt ta lên cây mai. Lưng một trận đau nhức, ta ngẩng đầu thấy ánh mắt hắn cười xấu xa, hoảng hốt: “Ngươi muốn làm gì?”

Long Tô xốc vạt áo của ta lên, ngón tay linh hoạt cởi bỏ đai lưng: “Chỉ có mưa móc của ngươi mới có thể khiến cây mai này sống lại, ngươi tin không?”

Ta ngẩng đầu, ánh chiều tà xuyên thấu qua chạc cây khô vàng tới trên mặt ta, một mảnh ấm áp.

Ta hy vọng có thể ủ một vò mai nữa, lần này không vì ai khác, chỉ là vì chính ta.

Một trận gió thổi qua xuân hoa viên, hô hô rung động, thân mai nứt nẻ hàng ngàn miệng, giống như người ta dùng đao khắc lên, vô cùng dữ tợn.

Ta đưa tay sờ thân cây rạn nứt, cười cười: “Ta tin.”

Long Tô khẽ hôn lên môi ta, hai tay rút quần áo của ta. Làn da tiếp xúc với gió lạnh, nổi da gà. Ta cố gắn giang rộng hai chân, đợi quân tới hái.

Long Tô thành thạo cầm dương cụ của ta đùa giỡn. Dương cụ run rẩy đứng lên, Long Tô lấy ngón tay dính tinh dịch ở mã nhãn đưa vào miệng ta: “Liếm liếm.”

Một cỗ mùi khiến ta buồn nôn, ta không chịu.

Long Tô nhíu mày, giống như thật bất đắc dĩ, “Không có ngưng chi cao, ta sợ ngươi bị thương.”

“Không cần, thân thể trẫm đã quen rồi, không tin ngươi sờ sờ.”

Ta thò tay ôm hắn, cười quyến rũ.

Long Tô dùng tay dính tinh dịch  sờ hậu huyệt ta, nói: “Xác thật, nơi này đều ướt nhẹp đến chảy nước.”

Ta vặn eo xoay ép chặt mông mang theo ngón tay hắn: “Đều là công của yêu quân.”

“Nga,” Long Tô nhướn mày, thay bằng gương mặt lưu manh: “Ngươi nói làm nhiều một chút, liệu có thể sinh em bé không?”

Ta cứng đờ người.

Long Tô nhìn mặt ta trắng bệch, cười nói: “Trêu ngươi đó.”

Ta bày ra vẻ mặt tủi thân, há miệng căm phẫn cắn lên môi hắn. Long Tô nhân cơ hội nâng eo ta lên, động thân tiến vào.

Ta nửa thân mình dựa vào người hắn, lay động như con thuyền trong cuồng phong, ngẩng đầu nhìn chạc cây khô vàng đã dần phủ lên một tầng xanh.

Nhánh cây chuyển xanh, trồi non mọc lên, trong chốc lát xanh dào dạt.

Long Tô buộc ta bắn ba lần mới bằng lòng bỏ qua.

Ta nửa tựa vào cây mai, hai chân run rẩy không thể khép lại, tinh dịch cực nóng chảy xuống theo đùi, nhỏ giọt trên mặt đất. Trong mũi là cỗ mũi thơm của cỏ non sau mưa.

Long Tô nhẹ nhàng thở hổn hển, kéo tay của ta sờ vào chồi non mới mọc lên: “Khô mộc phùng xuân mà ngươi muốn.”

Ta có chút xúc cảm hoảng hốt, vỏ cây dưới lòng bàn tay cọ vào phát đau, quay mặt nhìn về phía Long Tô: “Vì sao không có hoa?”

Long Tô cười khẽ, ôm ta vào lòng giống như ôm hài tử: “Hiện giờ là cuối hạ, hoa mai cuối đông mới nở.”

“Còn phải đợi nửa năm nữa a…”

./.

Chương 9

Ác mộng

Năm vạn đại quân của Liễu Bất Hoặc trú quân ở Duy thành nửa tháng vẫn chưa tấn công, khiến lòng người lo lắng.

Tấu chương buộc tội hắn đã cao ba thước, ta đè ép mọi người nghị luận nhưng vẫn không ngăn được miệng lưỡi thế gian.

Nửa đêm, ta mở ra cấp báo tám trăm dặm từ Duy thành, liếc mắt.

Nguyên nhân đại quân không tấn công được công bố — Liễu Bất Hoặc bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh.

Trong quân có người phao tin ta không phải là chân long thái tử mà lại thành hoàng đế, cho nên trời giáng họa trừng phạt chúng sinh. Liễu Bất Hoặc dẫn thân tín thanh trừng phản loạn nên vì vậy mà trọng thương, đã hôn mê nửa tháng mà không tỉnh.

“Chân long thiên tử?” ta nhìn bốn chữ này, mặt càng phát ra khó coi.

“Hảo cho một cái ‘chân long tiên tử’!”

Ta cả đời vì Ngô quốc giao ra rất nhiều, kết quả lại là nhận được bốn chữ không phải ‘chân long thiên tử’, như thế nào không hận? Như thế nào không oán?

Phẫn nộ trong lòng dâng cao, ta phát điên quét sạch tấu chương trên bàn, cao giọng chất vấn: “Vì sao lại làm vua? Vì sao lại làm vua?”

“Vì trăm họ?” Long Tô từ chỗ tối đi tới.

“Trăm họ?” ta cười khổ: “Trăm họ cùng trẫm có quan hệ gì? Nếu trẫm không làm hoàng đế, sẽ có người khác làm, trăm họ này tự có người khác chịu trách nhiệm.”

“Vì mình?”

“Sở cầu cả đời này của trẫm, cho tới bây giờ vẫn không phải là thiên hạ này.”

Long Tô cau mày, không hiểu được “Ngươi thật không muốn đế vị này?”

“Tiên đế có năm người con, trẫm là con trưởng, đế vị này về lý thì nên là trẫm thừa kế. Nhưng tiên đế nhìn trúng, không phải là trẫm. Đến nay trẫm vẫn không quên được trước ánh mắt oán độc của tiên đế trước khi mất — thật giống như muốn mang cả trẫm đi cùng.”

“Đế vị này, trẫm ngồi không ổn định.”

Những lời này ta chưa từng nói với người khác, hôm nay nói với Long Tô, kích động tràn ra, trong lời nói mang theo oán độc mà ta cũng phải kinh hãi.

Sắc mặt Long Tô không tốt, hai đầu lông mày mang theo yêu khí tán loạn, đè lên ngực ta: “Ngươi là chân long thiên tử, ngươi là Ngô quốc hoàng đế!”

Hắn như thế chắc chắn, ánh mắt sáng ngời đủ làm bỏng tim ta.

Ta mở to hai mắt nhìn hắn, không biết vì sao hắn kích động như vậy.

Long Tô thất thần trong chốc lát, lui một bước, đầy người lệ khí: “Hôm nay tâm tình ngươi không tốt, ta đi về trước.”

“Đợi đã,” ta vội kéo hắn.

Long Tô quay đầu nhìn ta có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên ta giữ hắn lại.

Ta ăn nói khép nép đến cầu xin, không biết xấu hổ: “Trẫm van cầu ngươi, cầu ngươi đi cứu Liễu Bất Hoặc.”

Bàn tay kéo áo Long Tô cứng ngắc lại, lòng bàn tay đau nhức như kết băng. Không khí bắt đầu phát ra mùi thơm cỏ non. Khi tâm tình của Long Tô dao động, cỗ mùi thơm này sẽ càng nồng đậm.

Ta nắm chặt tay áo hắn không buông tay, hôm nay chỉ có cầu hắn, Liễu Bất Hoặc mới có một đường sống.

Liễu Bất Hoặc không thể có việc, không thể.

Long Tô không nói gì, híp mắt nhìn ta.

Ta sợ hắn không đồng ý, liền tăng thêm một câu: “Ngươi đồng ý với trẫm ba việc rồi.”

Long Tô vung tay áo, đặt ta lên bàn sách, chóp mũi chạm nhau: “Chuyện ta đáp ứng ngươi chắc chắn ta làm được, còn ngươi?”

Ta nhận mệnh nhắm mắt lại, tay run run bắt đầu cởi áo.

Hắn cứu một mạng Liễu Bất Hoặc, ta cho hắn long khí. Chuyện nào ra chuyện đó, rất tốt.

Đầu ngón tay đang run rẩy, nắm nút áo nho nhỏ kia không được, hơi thở của Long Tô phun lên cổ của ta, dị thường nóng rực.

Ta biết hắn đang đánh giá ta, giống như ân khách đánh giá xem kỹ nữ này có đáng giá tiền hắn trả không.

Ta đã sớm đáp ứng hắn, chẳng biết tại sao, tư thế mập mờ này làm ta cực lạnh. Cảm giác như đã từng quen biết. Tựa như lúc còn bé rơi xuống cái hồ kia, rét lạnh thấu xương.

Long Tô chợt cầm tay của ta, đặt lên miệng hôn một chút: “Ba ngày sau, không gặp không về.”

Ta biết là hắn đồng ý, vươn cánh tay che mắt, khàn giọng: “Cảm ơn ngươi!”

“Cảm ơn? Cảm ơn cái gì! Ta thượng ngươi lâu như vậy, chút thù lao này cũng là nên làm.”

Ta biết hắn cố ý nhục nhã ta, im miệng không phản bác.

Ta nằm trên bàn, lẳng lặng chờ mùi thơm cỏ non tản đi, mới ôm ngực lảo đảo đứng dậy chạy về giường nằm xuống.

Kể từ sau khi cùng Long Tô giao hợp, ta liền mắc cái bệnh tim đau thắt này, chỉ cần tâm tư dao động mạnh liền bị đau đến không nhịn được.

Ta co rút ở trên giường, lẳng lặng chờ cơn đau kia đi qua, mơ hồ ngủ thiếp đi.

Trong mộng trở lại khi còn bé, mẫu hậu phong nhã hào hoa bưng một chén nước đen nhánh nói với ta: “Hạp nhi, uống nó, uống nó con có thể sống sót, trở thành đế vương kế tiếp của Ngô quốc!”

Ta sợ chén thuốc nóng hổi tản mát ra mùi hôi thối kia, khóc lớn sống chết không uống. Mẫu hậu nóng nảy, để nha hoàn giữ tay chân ta, thái giám cạy miệng ta, đem chén thuốc kia đổ xuống.

Uống thuốc xong, ta khóc lớn gục bên giường, mẫu hậu ôm ta vào ngực, giữ cổ để ta ngẩng đầu lên, cho đến khi thuốc đã nuốt hết thuốc mới thôi.

Ta không hiểu vì sao mẫu hậu luôn dịu dàng lại trở nên dữ tỡn như thế, ngay cả ánh mắt cũng vì dục vọng cắn nuốt mà đỏ như máu.

Ta nằm lỳ trên giường khóc, mẫu hậu lại ở một bên cười, cười vô cùng đẹp đẽ, trâm cài tóc rơi xuống, tóc đen rối loạn.

“Hạp nhi, từ nay về sau, trong mắt phụ hoàng của ngươi sẽ chỉ có mình người! Ngươi phải là nhi tử duy nhất của hắn!”

“Hạp nhi, ngươi nhất định là đế vương kế vị Ngô quốc!”

“Ha ha ha, hắn thua! Rốt cục hắn thua rồi!”

Ta từ trong mộng giật mình tỉnh dậy, một trận mồ hôi lạnh, sờ lên ngực, nơi kia kịch liệt này lên, tựa hồ muốn phá ngực của ta mà nhảy ra.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

6 thoughts on “Dạ dạ long xà vũ 8+9

  1. “Ta hy vọng có thể ủ một vò mai nữa, lần này không vì ai khác, chỉ là vì chính ta”

    *ôm tym* Đổ rồi. Vì một câu mà bị đại thúc đốn tym rồi :”>

  2. Hú hú, một ngày 4 chương, iu Gió quá đê :*

  3. trời ak cảm thấy Long Tô như đang ngược em nó ý, thấy em là ông vua chịu khổ nhiều nhất mà ta đã từng đọc

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s