Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Dạ dạ long xà vũ 10 + 11

6 phản hồi


Dạ dạ long xà vũ

Tác giả: Dư Hạ

Thể loại: Cổ trang, cung đình, mỹ lệ biến thái giao yêu công x thâm tàng đế vương thụ, H văn, ngược, HE.

Edit: Summerbreeze

c204e0954625178c15d590de05649be19fe4590616fd0-yi9xTI_fw658

Chương mười

Giao

Trong điện Chính Đức, ánh nến chập chờn.

Ta nhàm chán lật sách, ánh mắt không ngừng hướng về phía cửa. Ước hẹn ba ngày đã đến, Long Tô còn chưa thấy bóng dáng.

Bên Liễu Bất Hoặc cũng không có bất kỳ tin tức gì truyền ra. Ta không biết mình rốt cục đang lo lắng điều gì, chẳng qua là trong lòng khó chịu kỳ lạ.

Ngồi đến nửa đêm, Long Tô còn chưa trở về.

Ta xoa ánh mắt đi tới bên cửa sổ, mở ra nhìn sao đến xuất thần, nghĩ thầm: Long Tô có thể lần nữa từ trên trời giáng xuống cùng với tường vân vạn trượng, đâm vào mắt người ta không mở được, bộ dáng giống như lúc mới gặp nhau không?

Ta không khỏi buồn cười vì suy nghĩ của mình.

Đang loạn nghĩ thì trước mặt hiện ra một đạo bạch quang. Long Tô lảo đảo hiện ra, vội vàng đỡ lấy cây cột cạnh cửa, che ngực thở hổn hển, sắc mặt tựa hồ cực kỳ thống khổ.

Trong lòng ta không khỏi đau xót, tràn đầy lo lắng nhìn hắn: Hắn bị thương sao?

Long Tô nghỉ ngơi một hồi lâu mới ngồi thẳng lên, sửa sang y quan, tỉ mỉ chuẩn bị một phen mới đi tới cửa.

Ta hoàn hồn, vội vàng ra mở cửa, hai tay run rẩy: Hắn bị thương? Vì sao bị thương? Hắn không phải là yêu quái sao?

Vừa mở cửa liền chạm phải đôi mắt thủy quang liễm diễm của người nọ.

Long Tô cười khẽ, đổi lại bộ dạng mười phần lưu manh: “Có nhớ ta không?”

Trái tim của ta thắt một cái, nhìn mặt hắn cũng không biết mở miệng như thế nào, chỉ ngây ngốc ngăn ở cửa.

Long Tô cũng không thúc dục ta, chỉ là đứng nhìn ta cười.

Ta thật lâu mới tỉnh lại: “Vào đi, vào đi.”

Long Tô gật đầu, thuận tiện nắm tay ta.

Ta nghiêng người đi theo phía sau hắn, cẩn thận đánh giá cách đi của hắn, mặc dù che giấu vô cùng tốt, ta vẫn còn có thể nhìn thấy nửa thân bên trái vô cùng cứng ngắc, tựa như không dùng lực được.

Long Tô ngồi lên, ôm ta: “Ta nhớ ngươi lắm.”

Xông vào mũi là mùi cỏ non thơm ngát lẫn mùi máu tươi nhàn nhạt, ta cẩn thận ôm eo hắn, vốn định nói mấy lời cảm ơn hoặc xin lỗi linh tinh… nhưng trong cổ họng như bị nhét một cục bông, không làm sao mở miệng được,

Long Tô nghiêng mặt đánh giá ta, giơ tay lên sờ trán: “Sắc mặt khó coi như vậy, ngã bệnh sao?”

Hắn vừa động, mùi máu tươi càng đậm.

Ta chịu không nổi kéo ống tay áo của hắn, làm bộ muốn cởi áo hắn ra.

Long Tô ngăn tay ta lại, ý cười trong suốt: “Sao lại chủ động như vậy?”

Ta cắn răng, đỏ mắt: “Ngươi bị thương?”

Sắc mặt hắn trăng bệnh, trong mắt có chút né tránh, tiện đà cười khẽ: “Không sao.”

Ta không tin: “Sao lại bị thương?”

“Trên đường trở lại gặp phải kẻ thù lâu năm, năng lực không đủ, bị chút thương nhẹ.”

“Bị thương ở đầu?”

Ta thực không muốn tin tưởng, Long Tô rõ ràng là yêu có thể hô mưa gọi gió, gần như không gì không thể làm được, sao lại dễ dàng bị thương?

“Trên lưng.”

“Cho trẫm xem một chút.”

“Coi như hết.” Long Tô kéo ta lên giường, “Nghỉ ngơi mấy ngày liền khỏi, không cần để ý.”

Sao lại không để ý? Là ta làm hại ngươi bị thương!

Ta không thuận theo, mở cổ áo hắn. Long Tô biết không lay chuyển được, đành giang tay ra, tùy ta hành động. Từng chiếc áo cởi ra, chỉ còn dư lại áo lót, mùi máu tươi ngày càng nặng, hun ta đau đầu.

Ta gần như muốn nôn mửa, mặt trắng bệch nói với Long Tô: “Lật người đi.”

Long Tô nhìn ta một hồi, bỗng nhiên kéo tay của ta, thấp giọng nói: “Ngươi cũng đừng hối hận.”

Từ quen biết tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn trịnh trọng nói với ta như vậy. Ta vẫn là có chút phản ứng không kịp. Long Tô nhìn vẻ mặt ngu ngơ của ta, thở dài một câu: “Thôi, đừng nhìn.”

Ta giả cười: “Trên người ngươi có chỗ nào ta chưa nhìn qua, sờ qua?”

Long Tô nhướn mày, ngẩng đầu lên, trong mắt dị thường trong suốt, cười khẽ với ta, xoay người lại, cởi ra tầng áo cuối cùng.

Giống như là vết thương do roi hoặc kiếm gây ra, một vết thương dữ tợn chạy dọc từ vai trái sang eo phải, vắt ngang cả thắt lưng.

Từ vết thương kia chảy ra — là huyết thủy màu xanh đậm!

Sềnh sệch, xanh mượt, tản ra mùi cỏ non, theo miệng vết thương chảy ra, từng đường tường đường khẽ uốn lượn trên da thịt trắng nõn như ngọc, quỷ dị nói không lên lời.

Ta giống như bị đầu độc, sờ lên vết máu xanh đậm, cảm thụ được xúc cảm sềnh sệch của nó.

Thân thể Long Tô khẽ run một chút, giọng nói lại là vân phong đạm khinh: “Có phải là rất buồn nôn không?”

“Ngươi là… thụ yêu?”

Ta chần chờ hỏi.

“Không,” Long Tô lắc đầu, “Ta là giao.”

Giao, thuộc long. Là một loại long không có sừng.

Long Tô xoay người, con mắt lóe sáng nhìn ta, tựa như muốn chờ ta hỏi tiếp.

Không khí trở nên mập mờ, chỉ còn kém một chút ta có thể biết nguyên nhân Long Tô muốn long khí. Nhưng nếu ta hỏi, nhất định sẽ càng dây dưa không rõ cùng hắn.

Thất thân cũng được, nhưng thất tâm, đó là trăm triệu không thể.

Ta đột nhiên mất đi dũng khí, có chút chân tay luống cuống, xuống giường nói: “Trẫm đi lấy thuốc cho ngươi.”

Long Tô nhìn Gia Hạp hoảng hốt chạy trốn, phát ra một tiếng cười lạnh.

Từ khi Long Tô bị thương, ta đối với hắn có thể nói là trăm nghe ngàn thuận

Sau khi Long Tô phát hiện liền rất đúng lý hợp tình mà lợi dụng điểm này.

Vốn là Long Tô phải ngâm thuốc một canh giờ, nhưng hắn cảm thấy một mình ngồi trong thùng một canh giờ rất là vô vị nên kéo ta cùng vào.

Mấy phen lôi kéo, ta đã trơn tuột cùng dán với hắn một chỗ.

Cộng thêm hắn mềm giọng một phen lừa gạt, ta cho dù da mặt có mỏng hơn nữa, cũng liền đỏ mặt ưỡn thắt lưng dung nạp dục vọng của hắn.

Ta hai tay chống thùng tắm, khống chế lực đạo, sợ không cẩn thận áp lên chân hắn.

Long Tô cố ý trêu cợt ta, giằng co một canh giờ vẫn chưa chịu thả ra, ta đã sớm không có khí lực, cả thắt lưng cũng mềm nhũn, chỉ có thể ôm thắt lưng hắn, cố gắng khép chặt cái mông, hy vọng hắn nhanh chóng phóng thích.

Giai nhân trong lòng lại được hầu hạ kề cận như thế, cảm giác thật sự là quá sức tuyệt đẹp, Long Tô càng không nỡ, ôm thắt lưng Gia Hạp chậm rãi động, ở bên tai y đùa giỡn: “Có muốn ta nhanh một chút không, hửm?”

Ta xấu hổ đỏ mặt.

Mắt thấy thân thể ta càng ngày càng run, lại muốn sắp không được, tay khoác lên vai Long Tô cũng rơi xuống, trong miệng năn nỉ: “Được rồi, được rồi…”

Long Tô nhìn Gia Hạp đắm chìm trong dục vọng, đuôi đầu mày cuối mắt mang phong tình, lòng tàn nhẫn nổi lên, quyết định không chơi tiếp ở đây nữa, tăng nhanh động tác, để hai người cùng bắn ra.

Ta ngồi trong lòng Long Tô hôn mê bất tỉnh, rốt cuộc là già rồi, làm sao có thể chịu hành hạ như vậy.

Sau khi tắm rửa, Long Tô ôm Gia Hạp nằm trên giường, kéo áo ngủ bằng gấm phủ lên hai người, ngủ thật say.

Ta vừa cảm giác ngủ tới trời sáng, có vẻ như sắp đến thời gian lâm triều, đang muốn đứng dậy lại bị người kéo xuống.

Long Tô ôm thắt lưng của ta lẩm bẩm: “Đừng động, lạnh.”

Ta bật cười, lúc này mới cuối hè, làm sao có thể lạnh. Nhưng vẫn là nằm trở lại, Long Tô sau đó liền quấn cả hai chân lên.

“Ngươi muốn nằm đến bao giờ?”

“Sao vậy, phiền à?” Long Tô đột nhiên mở mắt nhìn về phía ta.

Ta không chút nào tránh né, “Ngươi nói muốn lấy long khí của tẫm, chúng ta như vậy… đã hơn nửa năm, ngươi vẫn là bộ dáng như vậy. Trẫm chỉ biết cái kỳ hạn để còn chuẩn bị tâm lý.”

Long Tô cau mày, nhưng sau đó rạng rỡ cười: “Sao, sợ ta?”

Tim ta lại run lên.

Long Tô cầm tay của ta để bên miệng, “Đợi đến lúc rời đi, ta sẽ nói với ngươi. Hiện tại thì còn lâu mới đủ.”

Ta thoáng an tâm, người này, tự nhiên xông vào trong cuộc sống , sau đó có thể lại không lý do mà biến mất.

Có câu hứa hẹn này của hắn, tâm của ta đang treo giữa không trung liền bình ổn.

Long Tô là yêu, đi và đến tự do.

./.

Chương 11

 Động tình

Hết thảy đều phát triển theo hướng tốt.

Liễu Bất Hoặc dẫn đại quân lên đường, hết thảy lời đồn đều sụp đổ.

Để cho ta vui nhất chính là, nữ nhi của ta, viên minh châu của ta – sinh hạ một hài tử – trở thành mẫu thân.

Ta hồi hộp, cười đến thêm mấy cái nếp nhăn, ban thưởng cho người truyền tin trăm lượng hoàng kim, hạ lệnh cả nước chúc mừng ba ngày.

Ban đêm, ta lấy vòng ngọc mà Cẩm Châu tặng trước khi xuất giá ra vuốt ve, ánh mắt kích động sáng lên.

Long Tô hỏi: “Cái này là gì?”

Tâm tình của ta rất tốt, nói cũng nhiều: “Là đêm trước khi xuất giá Cẩm Châu cho trẫm, nói là lần này đi sơn  cao thủy viễn, không hẹn gặp lại, để cho trẫm giữ lại tưởng niệm.”

Nghĩ đến tình cảnh trước khi nữ nhi xuất giá, ngực lại bỗng nhiên đau thắt, mặc dù mặt đất trải thảm dày mềm mại mười trượng, kiệu lớn tám người đón chào, nữ nhi của ta, minh châu của ta, vẫn là gả cho cái người…

“Là trẫm không tốt, không có năng lực bảo vệ nó. Rõ ràng là công chúa cao cao tại thượng, lại trở thành vật phẩm hòa thân bán cho người khác, đổi lấy trăm năm hòa bình của Ngô quốc. A, cô nương mới mười bảy tuổi, một khắc trước còn làm nũng trong ngực trẫm, một khắc sau đã bị trẫm đích thân đẩy vào hố lửa. Để cho trẫm đau lòng chính là, nàng một chút cũng không oán giận, ngày đó xuất giá, một giọt nước mắt cũng không rơi, nói không thể làm mất mặt hoàng gia…”

Những lời nói chôn sâu dưới đáy lòng, không biết vì sao lại nói ra với Long Tô, ta đè nén nội tâm chua xót, run run thu vòng ngọc vào hộp gấm, lẩm bẩm: “Hôm nay nghe nói nó sinh một đứa con trai, trẫm thật sự cao hứng, từ nay về sau dù xảy ra chuyện gì, nó sống, cũng có hy vọng.”

“Ngươi muốn thấy nàng sao?” Long Tô hỏi, áo bào màu xanh dưới ánh nến phiếm sáng lạnh, một đôi thủy nhãn nhộn nhạo, giống như có mấy phần chân thành ở bên trong.

Ta đóng hộp gấm, hộp phát ra tiếng “cạch” một cái, ở nơi yên tĩnh Chính Đức điện này đúng là đột ngột.

Ta nhìn chăm chú vào Long Tô, một hồi lâu mới nói: “Muốn, nằm mơ cũng muốn.”

Long Tô cười, ba phần đắc ý bảy phần giảo hoạt: “Chuyện này có gì khó khăn? Ta đưa ngươi đi.”

“Được.” ta đứng lên, hướng Long Tô đi tới.

Long Tô vươn ống tay áo ra, phủ lên mắt của ta, ở bên ta nhẹ giọng: “Nhắm mắt lại, ôm chặt ta.”

Ta nghe lời ôm hông hắn, mắt nhắm thật chặt.

Thân thể chợt hụt hẫng, tiếp theo chính là gió rét quất vào mặt, ta không biết mình đang ở nơi nào, trong lòng có chút phần e ngại, chỉ có thể áp sát vào Long Tô.

Long Tô ở bên tai nhẹ giọng nói: “Mở mắt ra xem một chút.”

Ta theo lời mở mắt, có chút hoảng hốt, bầu trời đầy sao, quay xung quanh ta. Trăng sáng tỏ, thật giống như ta vươn tay ra là có thể hái về. Trong lòng xông ra một loại vui sướng như hồi còn nhỏ, ta mở to hai mắt tham lam nhìn tất cả.

Long Tô cười khẽ: “Cúi đầu nhìn một chút.”

Ta cúi đầu, nhìn thấy dưới chân một mảng thiên địa, có rất nhiều đốm lửa, đình đài lầu các chẳng qua chỉ là chút bóng đen mơ hồ. Trong lòng không rõ đây là cảm giác gì, chỉ cảm thấy trướng trướng, nhưng nghẹn một hơi, thở không ra hít không được.

Rõ ràng là ta nửa đời mệt nhọc trong hoàng cung, ban đầu cho rằng đời này sẽ không ra được, sinh lão bệnh tử đều ở bên trong.

Chớp mắt, chẳng qua là Long Tô một cái nhảy lên, ta liền thoát khỏi nơi đó, cách rất xa rất xa.

Thế nhân đều cho rằng ta ở nơi này là tốt nhất, uống rượu ngon nhất, ngủ với người đẹp nhất, bây giờ nhìn lại, hoàng cung này bốn phương tám hướng không khác gì một cái ngục giam.

Vừa nghĩ tới còn phải trở lại chỗ đó, trong lòng có chút thấp thỏm lo âu, không khỏi ôm chặt Long Tô, thấp giọng nói: “Long Tô, bay lên thật cao đi, trẫm muốn nhìn xa thêm một chút.”

“Được.”

Long Tô đáp ứng yêu cầu của ta.

Ta cách biển mây nhìn cảnh sắc chợt lóe lên trên mặt đất, ánh mắt đau đến rơi lệ, vậy mà không nỡ nháy mắt chỉ một chút, đây có thể là một lần duy nhất trong đời này có thể đi tới một nơi xa như vậy.

“Nếu ngươi thích,” Long Tô khẽ nói: “Sau này ta thường dẫn ngươi ra ngoài chơi.”

Ta nhắm mắt lắc đầu, lòng người đều tham lam. Có lần đầu tiên, sẽ muốn lần thứ hai, thứ ba. Dục vòng càng lớn càng khó bù đắp. Năm ta mười ba tuổi, năm nỉ Liễu Bất Hoặc mang ta đi chơi, được đón tết Nguyên tiêu thực sự.

Từ đó về sau, ánh đèn lung linh liền trú ở trong lòng của ta, cứ thế trong một thời gian rất dài, chỉ cần nghĩ đến đêm đó thì lòng lại ngứa ngáy khó nhịn.

“Rốt cục vẫn phải đi về. Phóng túng nhất thời sẽ càng khó bù đắp, tội gì làm khó chính mình.”

Mênh mông cát vàng, không thấy chút sự sống, xa xa nhìn lại, có thể tìm được vài túp lều màu trắng tụ lại một chỗ, đây là điểm đẹp nhất trên sa mạc này.

Màn đêm buông xuống, nhiệt độ chợt hạ. Ta lạnh tới răng run lập cập, đứng trước chân lều gấm, trì hoãn không tiến vào.

“Đi vào?” Long Tô hỏi.

Ta lắc đầu: “Đợi nó ngủ đã, trẫm đến nhìn một cái là tốt rồi.”

Long Tô cau mày, muốn tới như vậy, tại sao lại ‘nhìn một cái’ là tốt rồi?

“Trẫm đến cũng không thể thay đổi được cái gì, chỉ đảo loạn cuộc sống của nó. Trẫm chỉ cần nhìn nó có sống tốt hay không là được.”

“Nếu nàng sống không tốt?”

“Nếu nó sống không tốt, trẫm liền đau lòng.”

Long Tô nhíu mày, không hỏi nữa.

Thật ra thì cần gì phải hỏi nữa đâu?

Nhất vô tình đế vương gia.

Long Tô bảo vệ ta tránh thoát ba bốn lần thị vệ tuần tra, đợi trăng lên cao, tiếng trẻ con khóc nỉ non trong lều lặng xuống, ta mới đi vào.

Bên ngoài lều gió rét lạnh thấu xương, bên trong có địa long, ấm áp như xuân. Đồ dùng sinh hoạt đầy đủ mọi thứ, mặc dù không tính là trang nhã tinh sảo nhưng cũng có thể thấy được dụng tâm. Đặc biệt là giường gỗ khắc hoa trong lều kia, cơ hồ giống như đúc chiếc của Cẩm Châu trong cung.

Tâm của ta thả lỏng một ít, ý bảo Long Tô để cho hắn làm chút pháp thuật giấu đi tiếng động.

Sắc mặt Cẩm Châu có chút tái nhợt, mới vừa sinh xong, thân hình chưa khôi phục, có chút mập mạp, nó nằm trên giường gỗ khắc hoa kia, đắp chăn đỏ thẫm, ngủ thiếp đi.

Ta mượn ánh đèn tù mù nhìn nó, chậm chạp không dám tới gần.

Lòng đắng chát.

Ta để cho nữ nhi của mình thay ta chịu khổ, thay ta gánh trọng trách thiên hạ!

Ta ngay cả tư cách của một người cha cũng không đảm đương nổi, như thế nào làm vua!

Tâm tư cuồn cuộn, ta níu lấy quần áo ở ngực, từng ngụm thở hổn hến.

Hài tử ngủ bên cạnh Cẩm Châu tỉnh lại, mở to hai đôi mắt hắc bạch phân minh ra xem ta.

Lòng ta mềm nhũn, hơi thở từ từ vững vàng, muốn chạm vào hài tử này, lại có mấy phần sợ hãi. Nhỏ như vậy, non nớt như vậy, đụng hư thì làm thế nào?

Long Tô nhìn thấu tâm tư của ta, dắt ta ta sờ sờ gương mặt hài tử: “Không phải sợ.”

Dưới tay là cảm xúc trắng mịn, non mềm, cảm giác kỳ lạ từ bàn tay cho tới trái tim, ta nghĩ, đây là cái gọi huyết mạch tương liên.

Hài tử hắt hơi một cái, rụt rụt cổ, tựa hồ không thoải mái,

Ta vội vàng cầm tay Long Tô kéo ra xa khỏi hài tử.

Long Tô nhìn về phía ta: “Có muốn ôm nó một cái không?”

Ta vội lắc đầu, có chút kinh hoảng: “Trẫm làm nó bị thương thì sao? Không nên!”

Nhìn bộ dáng khẩn trương của Gia Hạp, Long Tô buồn cười, trêu chọc nói: “Nó cừ nhìn ngươi, nhất định là muốn ngươi bế.”

“Thật sao?” ta kinh ngạc nhìn Long Tô, xác nhận lại.

“Thật.” Long Tô trả lời đúng lý hợp tình.

Ta thử vươn tay thăm dò, ôm hài tử, thân thể tiểu hài tử mềm mại, còn có mùi sữa ngọt ngào. Hài tử cũng không sợ ta, con ngươi di chuyển theo mặt ta. Ta không khỏi cười, thật tốt.

Long Tô có chút xa cách, sợ yêu khí làm hài tử kinh sợ.

Ta cứng ngắc ôm hài tử, một cử động cũng không dám, cho đến khi hài tử ngáp một cái, sụp mắt ngủ, lúc này mới lưu luyến buông tay ra.

Cuối cùng ta vén góc chăn cho Cẩm Châu, điều chỉnh ánh nến tối đi một chút mới xoay người đi khỏi: “Đi thôi.”

“Đi luôn?” Long Tô có chút giật mình.

Ta khôi phục thần sắc ngày thường: “Đi thôi, không trẫm ở không nổi nữa.”

Long Tô híp mắt đánh giá thần sắc Gia Hạp, nói một câu: “Được.”

Sắp ra lều, ta chợt nhớ tới một chuyện, vội nói: “Đợi đã,” Long Tô buông lỏng tay, lẳng lặng nhìn ta.

Ta lấy hồng ngọc trường sinh ở trên vạt áo xuống, đặt trong tã lót hài tử, cuối cùng sờ sờ mặt hài tử đang ngủ: “Ngọc bội này là trẫm mang từ lúc nhỏ đến giờ, có thể tiêu tai trừ nạn, kéo dài tuổi thọ. Trẫm tặng cho con, hy vọng con có thể bình an lớn lên.”

Thanh âm của ta không nhẹ, Long Tô có thể nghe được rõ ràng.

Long Tô ở chỗ tối nhìn ta, thần sắc cực lạnh, ta có thể ánh mắt của hắn vô cùng lo lắng ở trên người ta, tựa như muốn đem ta đốt ra một cái lỗ.

Ra khỏi lều trại, phía ngoài đêm đã khuya. Cát vàng, đêm tối, sao sáng, trăng tròn.

Hoang vắng lại thê lương.

Ta tiến lên một bước ôm Long Tô, thấp giọng nói: “Cảm ơn ngươi.”

Người hắn cứng đờ, sau đó vươn tay trấn an vỗ vỗ lưng của ta.

Ta chôn đầu vào ngực hắn, ngửi mùi thơm cỏ non trên người hắn, quặn đau trong tim cũng dần hóa giải, ta thấp giọng nói: “Đi thôi.:

Long Tô ôm eo Gia Hạp, vung ống tay áo lên, trong chớp mắt biến mất trong sa mạc.

Bên tai là gió rét gào thét, dưới chân là mây trắng bay qua, ôm trong lòng là thân thể cực kỳ quen thuộc, ta đè xuống tất cả tâm tình, nhắm mắt lại, nghĩ tới hết thảy xảy ra ngày hôm này.

Một dòng nước ấm cùng mùi cỏ xanh thơm ngát rót vào ngực, không khỏi ấm áp.

./.

Nhìn ngọt thế thôi sau lại quay ra ngược nhau ngay được =.=

 

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

6 thoughts on “Dạ dạ long xà vũ 10 + 11

  1. Bạn ơi sao chương này ngôi kể thỉng thoảng lại thay đổi vậy

  2. Ờ ấm áp thế nhưng cứ thấy đau lòng nha

  3. Cảm giác giống Aladin dắt Jasmine đi vòng quanh thế giới nhỉ :”> A whole new world

    Phải nói Gia Hạp là đức vua đc miêu tả tâm lý và tình trạng thê thảm nhất rồi đó, nhưng không sao, đại thúc vẫn sẽ kiên cường (chứ Owo? )

    Câu spoil đọc mà đau lòng 😂 cứ tưởng đã xích đc lại gần nhau hơn

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s