Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Trọng sinh đến nông gia 25 (2)

4 phản hồi


Trọng sinh đến nông gia

Tác giả: Quỷ Sửu

Edit: Summerbreeze

Chương hai lăm (2)

Nữ sinh đọc tên Thẩm Thiên Úc, có cảm giác như đã nghe qua ở đâu, đặc biệt quen thuộc,

Thẩm Thiên Úc cũng không để chuyện này trong lòng. Cho đến tan học buổi tối, lúc hắn đi ra căng tin, ngoài ý muốn thấy nữ hài kia mặc bộ áo thùng thình của hắn, đi cùng với anh họ Trần Hạ Sinh.

Chỉ trong nháy mắt Thẩm Thiên Úc liền hiểu rõ, Trần Hạ Sinh phỏng vấn thành công, từ hôm nay trở đi liền đi làm, lại vừa khéo chính là làm bảo tiêu cho nữ sinh kia.

Thẩm Thiên Úc cảm thấy kỳ quái. Kiếp trước cha mẹ nuôi họ Hà coi như là giàu nức tiếng, nhưng cũng chưa bao giờ tìm bảo tiêu cho con cái. Nếu là lo lắng an toàn của con, hẳn sẽ không đem bọn họ đẩy vào trường nội trú như thế.

Sau này nghe Trần Hạ Sinh nói, Thẩm Thiên Úc mới hiểu được. Nữ sinh này tên Từ Tĩnh, tính cách mạnh mẽ, không muốn đi theo con đường cha mẹ đã đặt sẵn, lúc trung học liền nhất định muốn vào trường học nổi tiếng nghiêm khắc này, người trong nhà không có cách nào khác đành theo ý cô, nhưng lại không cho phép cô nội trú trong trường, lúc này mới có ý muốn tuyển dụng bảo tiêu.

Ngay buổi tối hôm đó Từ Tĩnh liền biết đồng phục này thuộc về ai. Cô mặc áo này rất dài, Trần Hạ Sinh liền lưu ý một chút, kết quả sau khi cô thay áo ra, phát hiện ba chữ ‘Thẩm Thiên Úc’ ở sau thân áo.

Thẩm Thiên Úc có tính độc chiếm vô cùng mạnh mẽ, đồ của mình đều sẽ viết chữ lên, có đôi khi chỉ mua một bình nước khoáng thôi, cũng đều viết tên lên trên.

Cho nên Trần Hạ Sinh liếc mắt liền nhận ra, đây là áo của Thẩm Thiên Úc.

“Ủa, đây là đồng phục của em trai tôi mà.” Trần Hạ Sinh nói với Từ Tĩnh.

Cô gái kinh ngạc mở to hai mắt, cô có vẻ như rất thích mở t mắt ra như vậy nhìn người khác, “Thật à?”

“Ừ.” Trần Hạ Sinh không thấy ánh mắt nàn, chỉ là cầm đồng phục kia, nói: “Thẩm Thiên Úc, chính là em trai của tôi.”

“Thẩm Thiên Úc, đúng là tên này.” Nữ hài cười cong ánh mắt, “Thật khéo a, có điều, hai người nhìn không giống nhau.”

“Rất nhiều người cũng nói thế.” Trần Hạ Sinh cũng cười, một lát sau cười không nổi, “Sao áo em tôi lại ở chỗ cô?”

Mặt Từ Tĩnh phừng một cái đỏ lên, không trả lời Trần Hạ Sinh, xoay người về phòng mình.

Lúc cô mượn áo thật xấu hổ, liền ngượng ngùng trả lại cho Thẩm Thiên Úc, vừa lúc gặp được Trần Hạ Sinh, liền nhờ Trần Hạ Sinh trả giúp.

Bởi vì thời gian làm việc, Trần Hạ Sinh cần luôn giữ liên lạc với Từ Tĩnh cùng người nhà của cô, nên anh liền theo yêu cầu mua một chiếc điện thoại di động. Sau đó anh lại bỏ tiền của mình ra mua thêm một cái, trong tay liền có hai cái. Anh tính toán đem một cái cho Thẩm Thiên Úc, như vậy anh có thể tùy thời nhắn tin gọi điện cho hắn.

Thời điểm đó điện thoại di động chưa thông dụng, giá khá đắt, di động của Trần Hạ Sinh có người chi trả, còn Thẩm Thiên Úc thì không, một chiếc di động đó là nửa tháng tiền lương của Trần Hạ Sinh, hơn mười ngày cố gắng lúc tập quân sự kia liền trôi theo dòng nước.

Có điều Trần Hạ Sinh cảm giác phi thường đáng giá, thậm chí kích động đến mất ngủ một đêm. Ngẫm lại a, có di động, anh có thể nhắn tin gọi điện cho em trai, tức là lúc nào cũng có thể cùng em trai nói chuyện phiếm. Vừa nghĩ có thể nghe được tiếng em trai trong điện thoại, Thẩm Thiên Úc liền hạnh phúc muốn hét lên.

Hôm sau Thẩm Thiên Úc bị Trần Hạ Sinh gọi ra cổng trường. Trường của hắn rất nghiêm, bình thường muốn ra ngoài đều phải là chủ nhiệm lớp ký tên. Thẩm Thiên Úc xin hơn một tiếng mới được phê chuẩn, vội vàng ra cổng.

“Có chuyện gì thế?” Thẩm Thiên Úc vừa đưa giấy phép cho bảo vệ, vừa đi ra ngoài. Thẩm Thiên Úc nhìn thấy Trần Hạ Sinh cầm đồng phục của mình trong tay, hắn đầu tiên có chút buồn bực, sau đó lập tức liền hiểu ra. Biết cô gái kia ngượng ngùng trả áo cho mình, liền nhờ Trần Hạ Sinh trả.

Thẩm Thiên Úc nói: “Cô gái kia biết anh là anh em à?”

“Ừ” Trần Hạ Sinh nói “ Anh thấy tên em trên đồng phục, liền nói với cô ấy.”

Thẩm Thiên Úc gật đầu nói, “Lớp học buổi tối còn chưa xong, em còn đang lên lớp đó, nếu không có việc gì khác thì em đi trước đây.”

“Đợi đã,” Trần Hạ Sinh cười tủm tỉm, lấy di động từ trong túi áo ra, đưa vào tay Thẩm Thiên Úc, nói “ Cầm đi, buổi tối anh gọi cho em.”

“Đây là cái gì?” Thẩm Thiên Úc sửng sốt một chút, cầm lên xem, phát hiện đây là điện thoại di động, càng kinh ngạc nói: “Đây là cho em?”

“Còn có thể cho ai?” Trần Hạ Sinh nói.

“Cho em làm gì a.” Thẩm Thiên Úc lắc đầu, muốn trả lại cho Trần Hạ Sinh: “Em không lấy đâu.”

Trần Hạ Sinh lập tức nóng nảy: “Sao lại không cần? Em có thể liên hệ với anh, buổi tối chúng ta có thể nói chuyện mà.”

“Anh mua cái này mất bao nhiêu tiền?”

“… không nhiều lắm. Công ty cho anh một cái, anh chỉ mất tiền mua một cái thôi.”

“Bây giờ có thể trả lại không?” Thẩm Thiên Úc hỏi.

Trần Hạ Sinh lắc đầu, “Đã mở ra rồi làm sao trả được nữa?”

Thẩm Thiên Úc có điểm nóng nảy: “Trường em không cho mang điện thoại di động, anh cũng không phải không biết. Hơn nữa, cái này tốn bao nhiêu tiền…”

“Này có cái gì!” Trần Hạ Sinh không để ý, “Tiền của anh cũng đều là để cho em, không mua cho em thì mua cho ai.”

Thấy Trần Hạ Sinh quyết tâm muốn đưa di động cho mình, Thẩm Thiên Úc chỉ có thể cầm lấy, nửa ngày mới nói: “Vậy để lại đi.”

Trần Hạ Sinh gật đầu vui vẻ nói: “Anh đã lưu số điện thoại của anh tróng đó, mở ra thấy cái đầu tiên chính là anh. Tiền cũng nạp rồi, em có thời gian thì nhắn tin cho anh, anh sẽ gọi lại cho em.”

“Được.”

Trần Hạ Sinh nghĩ nghĩ, lại thấy không biết nói gì, liền bảo Thẩm Thiên Úc: “Vậy em trở về lớp đi.”

Thẩm Thiên Úc vốn định nói thêm vài câu với Trần Hạ Sinh, thế nhưng hắn vừa lên trung học, chương trình rất chặt, cũng không dám trì hoãn, chỉ có thể vội vàng từ biệt. Lúc quay đầu, nhìn thấy biểu tình mất mát của Trần Hạ Sinh, Thẩm Thiên Úc lại có chút không nỡ.

Hai người tách ra một năm, tuy nói không có xa lạ, thế nhưng quả thật không còn giống với lúc hai người còn nhỏ nữa. Trần Hạ Sinh trưởng thành, Thẩm Thiên Úc tự nhiên cũng vậy. Thẩm Thiên Úc có bí mật thiếu niên, ban đêm một mình, hắn cũng sẽ ảo tưởng ra một người không rõ hình dáng để phát tiết dục vọng. Việc này khiến Thẩm Thiên Úc không thể giống như trước đây mà dán vào Trần Hạ Sinh, hắn cao mét tám, hai người cao lớn như vậy đứng chung một chỗ, người khác cũng sẽ không cảm giác hai người là anh em, nói không chừng còn hiểu lầm cái gì.

Chính là bởi vì như vậy, sau khi gặp lại, Thẩm Thiên Úc rõ rệt không thích thân mật với Trần Hạ Sinh như trước kia, cả người lãnh tính, lý tính, giống như càng ngày càng xa cách Trần Hạ Sinh.

Trên thực tế cũng không phải Thẩm Thiên Úc muốn rời xa Trần Hạ Sinh, hắn chỉ là ẩn ẩn phát hiện, Trần Hạ Sinh cùng mình quá mức thân mật, có điểm không tốt.

Thẩm Thiên Úc nhìn biểu tình đáng thương của Trần Hạ Sinh, thở dài, ngừng lại.

“… Khó khăn lắm mới ra ngoài được một chuyến, hay là em đi dạo với anh một lát nhé?”  Thẩm Thiên Úc nghĩ nghĩ, “Em còn chưa qua chỗ của anh, muốn đi xem, mười giờ tối lại về trường, thế nào?”

Biểu tình trên mặt Trần Hạ Sinh lại lập tức bừng sáng. Dọc theo đường đi, hắn nhịn không được muốn nắm tay Thẩm Thiên Úc, đều bị hắn chặn lại. Nói đùa, trên đường nhiều người như vậy, hai người đàn ông nắm tay có phải là rất kỳ quái không?

Chỗ ở của Trần Hạ Sinh ở cạnh một ngã tư đường rất náo nhiệt, một phòng tuy nhỏ nhưng có đầy đủ buồng vệ sinh cùng bếp, được Trần Hạ Sinh quét tước vô cùng sạch sẽ.

Trần Hạ Sinh đi vào ngồi trên sô pha, Trần Hạ Sinh chạy vào trong bếp hỏi: “Em muốn uống gì? Anh có bia, là một người anh em thay ca để lại. Để xem xem – còn có nước ngọt bạn gái hắn mang đến, em có uống không, sau này anh trả lại tiền cho bạn gái hắn.”

Thẩm Thiên Úc lắc đầu: “Em uống nước lọc là được.”

“Được.” Trần Hạ Sinh cầm chén của mình rót nước cho Thẩm Thiên Úc.

Thẩm Thiên Úc uống hai ngụm, liền nói: “Trời nóng, em ra nhiều mồ hôi quá… Anh, em tắm một cái được không? Ở trường muốn tắm phải mất tiền, còn tiền điện tiền nước ở đây là cho công ty trả phải không?”

“Ừ.” Trần Hạ Sinh nói, “Em có thay quần áo không?… Nếu thay quần lót, lấy của anh mà mặc, của em cứ để lại, anh giặt rồi mang lại cho em.”

Thẩm Thiên Úc không muốn mặc lại quần áo bẩn, nhất là quần lót đã mặc một ngày, hắn nghĩ nghĩ, nói: “Được rồi, anh cho em mượn một cái.”

Trái tim Trần Hạ Sinh như bị hẫng một nhịp, hắn cảm giác được mặt mình nhất định là đỏ bừng, vì thế vội vàng xoay mặt vào hướng tủ quần áo, làm bộ như tìm kiếm để bình ổn trái tim của mình.

Thẩm Thiên Úc nghĩ lại có chút ngượng ngùng, trong long nói mặc quần lót của người khác là thế nào đây? Còn không bằng không mặc, nhưng mà cũng không tốt…

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn là từ bổ, Trần Hạ Sinh dù sao cũng là anh họ của mình, không phải người ngoài, mặc thì cứ mặc đi.

Lúc Thẩm Thiên Úc đi tắm, Trần Hạ Sinh liền ngồi một mình ở sô pha, nhìn chén nước Thẩm Thiên Úc dùng qua, cao hứng không biết phải làm sao. Một lát sau anh bình tĩnh lại, cảm giác mình giống biến thái, âm thầm mắng chính mình hai câu, lại vẫn là không thể áp được loại tâm tình phấn chấn này.

Anh thầm mến Thẩm Thiên Úc đã lâu, hoàn toàn không dám biểu hiện ra ngoài, loại cảm xúc này tích góp đến một thời gian nhất định, sẽ sinh ra phản ngược. Trần Hạ Sinh ngày càng để ý Thẩm Thiên Úc, đã sắp nhịn không được.

Trần Hạ Sinh tự nhiên không biết giãy dụa trong long Trần Hạ Sinh, bởi vì ở trường hắn tắm rửa phải mất tiền nên luôn tắm rất nhanh, thật vất vả mới có thể tắm thoải mái, liền tắm rất lâu.

Khi hắn tắm xong ra ngoài đã hơn chín giờ, Thẩm Thiên Úc vừa lau đầu vừa nói: “Cũng không còn sớm nữa, muốn theo em ra ngoài đi dạo không?”

Trần Hạ Sinh tự nhiên sẽ không nói không muốn, chỉ nói: “Đi, nhưng chờ anh giặt quần áo của em đã.”

Thẩm Thiên Úc cười: “Chẳng  lẽ em lại thật sự để anh phải làm a? Vừa nãy lúc tắm em giặt rồi, chứ không sao lại tắm lâu thế chứ.”

Trần Hạ Sinh quay đầu nhìn quần lót đã treo trên dây phơi ở lan can, nói: “Phơi ở chỗ này, về sau anh mang cho em.”

“Được.”

Buổi tối hôm đó Trần Hạ Sinh chủ động nhắn tin cho Thẩm Thiên Úc, chỉ có hai hàng chữ:

“Hoa nhi, thật ra anh nguyện ý giặt quần áo cho em cả đời. Ngủ ngon.”

Khi đó Thẩm Thiên Úc đang làm bài tập trong ký túc xá. Trong trường này phần lớn là học sinh rất chăm chỉ, trong ký túc xá cũng vậy, từ mười rưỡi liền không ai nói chuyện, vùi đầu vào học. Bên trong ký túc xá quá yên tĩnh nên di động cũng bị tắt tiếng, Thẩm Thiên Úc không có nghe thấy, đợi đến lúc nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ hơn, nghĩ là Trần Hạ Sinh đã ngủ nên không nhắn tin nữa.

Sau này mỗi buổi tối Thẩm Thiên Úc đều sẽ nhận được tin nhắn của Trần Hạ Sinh. Đợi Thẩm Thiên Úc học xong lớp buổi tối, lúc về ký túc xá, Trần Hạ Sinh sẽ gọi điện thoại cho hắn, nói chuyện rất lâu.

Thẩm Thiên Úc cũng không biết mình cùng Trần Hạ Sinh nói cái gì, du sao cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh, ngắt điện thoại rồi mới phát hiện đã qua thời gian dài như vậy. Làm gì có nhiều chuyện như vậy a? Thẩm Thiên Úc cũng muốn hỏi, có điều lúc điện thoại lại không nghĩ ra.

Trần Hạ Sinh cùng Thẩm Thiên Úc liên hệ rất nhiều, liền đặc biệt không nỡ rời điện thoại, sau này bị Từ Tĩnh phát hiện ra, cô hỏi đùa:

“Anh gọi điện cho ai thế?”

Trần Hạ Sinh tính tình hiền hòa, tùy tiện, dễ dàng cùng tiểu cô nương chơi đùa một chỗ, nghe cô hỏi, liền tiện mồm nói: “Còn có thể là ai a? Nói chuyện với em trai tôi thôi.”

Cô gái liền lập tức nhớ tới thiếu niên ngày đó. Hắn kéo áo khoác cho cô mặc, giúp cô giải vây. Mặc áo khoác của thiếu niên lên người còn có mùi hương bột giặt rõ rang, bởi vì phơi nắng qua, vô cùng ấm áp, loại hương vị đó…

Từ Tĩnh đỏ mặt: “Em anh cũng có di động à?”

“Ừ.”

“Vậy… có thể cho em số được không?” Từ Tĩnh cúi đầu, một lát sau lại ngẩng đầu, ánh mắt mở lớn, vô tội nhìn Trần Hạ Sinh.

Trần Hạ Sinh không bị mỹ sắc của nàng dụ hoặc, một mực không bằng lòng nói: “Để làm gì? Cô tìm hắn có chuyện à?”

Nói xong liền tỏ vẻ không bằng lòng.

“Ai nha, cái anh này, em muốn cảm ơn hắn nha.” Từ Tĩnh bắt đầu làm nũng.

“Không được.” Trần Hạ Sinh không chút nào lui bước.

Từ Tĩnh nói: “Hứ, vậy em tự hỏi hắn.”

Lời này khiến Trần Hạ Sinh vô cùng không hài lòng, nửa ngày mới phản ứng lại, tiểu cô nương đây là bắt đầu tư xuân a. Không được, muốn đem mầm mống này bóp chết tại chỗ, ngày mại liền nói cho Thiên Úc, tuyệt đối không thể cho người khác số điện thoại.

Thẩm Thiên Úc không biết Trần Hạ Sinh đã đoạn tuyệt khả năng trao đổi điện thoại của hắn với nữ hài nhà giàu. Hắn còn đang thống khổ, thống khổ vì sao mình lại chọn một trường học như thế, không có cách nào khác, suốt ngày đều ngồi ở trước bàn học, may mắn là thân thể còn có thể chịu nổi.

Có đôi khi Thẩm Thiên Úc sẽ cho rằng đây là kết quả của việc rèn luyện buổi sáng.Nửa năm nay hắn chạy bộ, thể chất đang dần dần thay đổi.

Cũng là bởi vì chạy bộ, chiều cao của Thẩm Thiên Úc bắt đầu tăng lên. Dến kỳ nghỉ đông, Trần Hạ Sinh đo chiều cao cho hắn, đã đạt tới một mét bảy mươi tám,đi giày vào liền cao hơn mét tám.

“Em đúng là trưởng thành rồi a.” Trần Hạ Sinh chậc chậc khen ngợi, “Bằng tuổi em, anh còn chưa cao bằng đâu, chẳng lẽ sau này em sẽ cao hơn anh à?”

“Chắc chắn rồi.” Thẩm Thiên Úc mỉm cười, vô cùng khẳng định nói.

Thẩm Thiên Úc đương nhiên sẽ cao hơn Trần Hạ Sinh. Có điều đáp án này khiến Trần Hạ Sinh có chút kinh ngạc, bởi vì thân thể anh vốn khỏe mạnh hơn, theo bản năng liền nghĩ em họ sẽ không cao bằng mình. Ở trong lòng anh, Trần Hạ Sinh vẫn là đứa nhỏ cần anh chăm sóc kia, chính mình muốn theo hắn, cõng hắn trên lưng.

Tháng mười, Từ Tĩnh có được số di động của Thẩm Thiên Úc, bình thường đều gửi tin nhắn chúc may mắn, Thẩm Thiên Úc cuối cùng sẽ nhắn lại ‘Cám ơn.”, trừ việc này ra thì không còn trao đổi nào khác. Bởi vì chuyện này quá nhỏ nên hắn không nói cùng Trần Hạ Sinh.

Cách ngày thi cuối kỳ một tuần, Thẩm Thiên Úc bắt đầu điên cuồng ôn tập. Mỗi ngày thời gian hắn ngủ đều không đủ, sáng sớm còn phải chạy bộ. Có điều cũng may mắn là hắn kiên trì, thân thể mới không bị mệt mỏi đến độ ngã xuống.

Thứ bảy, Thẩm Thiên Úc theo thường lệ đến chỗ Trần Hạ Sinh. Phòng tắm trường hắn quy mô khá nhỏ, lúc nhiều người thì không sao, chứ khi ít người rất lạnh. Cho nên Thẩm Thiên Úc bình thường đều đến chỗ Trần Hạ Sinh tắm rửa, vì ở đó rất ấm.

Hôm nay Thẩm Thiên Úc tắm xong, an vị trên sô pha nghỉ ngơi. Trần Hạ Sinh ở trong nhà tắm dọn dẹp, đi ra liền thấy Thẩm Thiên Úc tựa vào sô pha ngủ.

Trần Hạ Sinh rón rén chân tay đi qua, nhìn đến di động của Thẩm Thiên Úc ở dưới lưng hắn. Sợ làm hắn khó chịu, Trần Hạ Sinh liện kéo ra.

Bởi vì tò mò, Trần Hạ Sinh tiện tay mở ra điện thoại của Thẩm Thiên Úc, lật đến phần tin hắn, ngừng một chút suy nghĩ, cuối cùng vẫn mở ra.

Sau đó anh nhìn thấy tin nhắn của “Từ Tĩnh”, tuy rằng số lượng không nhiều, nhưng lại liên tục không gián đoạn.

Trần Hạ Sinh không biết cảm giác trong lòng mình giờ là gì, tóm lại là vừa chua xót vừa nghẹn ngào, đau đến khiến anh không thể hô hấp.

Trong lúc mơ ngủ Thẩm Thiên Úc không biết cảm xúc lan đến của anh, thời gian dài hăng hái chiến đấu làm hắn mệt mỏi vô cùng. Đến chỗ của Trần Hạ Sinh, hắn mới bắt đầu thả lỏng tinh thần, một khi thả lòng liền mệt mỏi rã rời. Thẩm Thiên Úc ngủ rất sau, nhưng trong nháy mắt cảm giác hai má có chút nóng, có cái gì đó liếm liếm bờ môi của hắn, còn cắn lên môi hắn một phát.

Thẩm Thiên Úc muốn tỉnh lại nhưng không được, lúc mở mắt ra đã là năm giờ chiều.

Mùa đông trời tối rất sớm, Trần Hạ Sinh quay đầu nhìn sắc trời đã sắp tối đen.

Trần Hạ Sinh đang ở trong bếp nấu cơm, chờ anh làm xong, Thẩm Thiên Úc có cảm giác kỳ quái, Trần Hạ Sinh tựa hồ không vui.

Trong kỳ thi, Thẩm Thiên Úc cấm Trần Hạ Sinh nhắn tin cùng gọi điện cho hắn, đó là bởi vì rất không có khái niệm thời gian, Trần Hạ Sinh gọi điện thoại rất lâu, mà nhắn tin cũng không có chuyện gì quan trọng.

Năng lực tự chế của Thẩm Thiên Úc rất mạnh, vài lần ngăn chặn Trần Hạ Sinh mà nói, muốn cho đối phương chủ động ngắt mánh. Nhưng đến lúc đó, Trần Hạ Sinh sẽ giống như keo dán mà làm nũng chơi xấu, chính là không ngắt.

Qua vài lần, Thẩm Thiên Úc dứt khoát tắt máy, không cho Trần Hạ Sinh cơ hội mở đầu.

Điều này khiến Trần Hạ Sinh nghẹn hỏng, mỗi ngày anh đều viết nháp này nọ, muốn gửi cho Thẩm Thiên Úc, cách kỳ thi ba ngày, anh liền không chịu nổi, tế bào toàn thân kêu gào, muốn nói chuyện với em họ.

Trần Hạ Sinh nằm ở trên giường, một lát sau máu dồn lên não, đột nhiên mở tin nhắn đã soạn ra mà chưa dám gửi kia, thiếu chút nữa là ấn gửi đi.

Có điều anh cũng biết, loại tin nhắn này mà gửi đi, ngay cả huynh đệ cũng chẳng thể làm nữa.

Trần Hạ Sinh cười khổ trong chốc lát, cầm điện thoại ném lên giường, đi ngủ.

Từ Tĩnh tuy rằng trên danh nghĩa là chủ của Trần Hạ Sinh nhưng có thể coi như em gái của anh, bình thường cùng Trần Hạ Sinh không lớn không nhỏ, luôn cùng anh nháo.

Từ Tĩnh biết Trần Hạ Sinh đang thầm mến cô nàng nào đó, vô nghĩa, mỗi ngày ôm điện thoại đợi tin nhắn, không phải là thầm mến thì là gì? Còn lấy em trai ra làm tấm bia, rất không có suy nghĩ.

Tiểu cô nương rón rén bò đến bên giường, nghe Trần Hạ Sinh hít thở đều đều, nhẹ nhàng đem di động của anh lấy ra. Mang theo ý nghĩ đùa dai, Từ Tĩnh lật xem di động của Trần Hạ Sinh.

Cùng Trần Hạ Sinh liên hệ nhiều nhất chính là người con gái tên “Hoa Nha”. Từ Tĩnh hoàn toàn không đem “Hoa Nha” hướng lên người Thẩm Thiên Úc, bởi vì cô cảm thấy đó là một cái tên vô cùng nữ tính, với Thẩm Thiên Úc anh khí bức người kia hoàn toàn không phù hợp.

Cho nên Từ Tĩnh rất nhanh nhận định rằng cô gái tên Hoa Nha này chính là người Trần Hạ Sinh thầm mến!

Thử xem tin nhắn kia, Trần Hạ Sinh trung khuyển thành cái dạng gì, mỗi ngày đều hỏi người ta “Ăn cái gì?” “Đã no chưa? Thiếu quần áo mặc không? Còn tiền không? Không còn anh đưa tiếp cho.”

Không phải thích thì là cái gì?

Từ Tĩnh nhìn thấy một tin nhắn đã soạn xong, thế nhưng chưa gửi đi, nhất thời lòng đùa dai nổi lên, vì thế ngón tay linh hoạt vừa động, tin nhắn  liền được gửi đi.

Sau đó Từ Tĩnh cầm điện thoại đặt vào chỗ Trần Hạ Sinh, nhẹ nhàng rời khỏi.

./.

 Ta sợ chị tác giả này quá T^T

Nửa chương truyện của chị ấy dài bằng 2 chương truyện khác >”<

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

4 thoughts on “Trọng sinh đến nông gia 25 (2)

  1. ui tò mò quá ko biết cô Từ Tĩnh nhắn gì cho Hoa nha :))

  2. Dài thật ^^ nhưng mà hay, có điều thụ tấn công quá làm ta có chút nghẹn =.= ta thích thụ cường nhưng ẩn nhẫn ủy khuất, tốt nhất cứ ngược tâm đi, nhưng thụ đừng độc chiếm công ><

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s