Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Trọng sinh đến nông gia 25 (1)

4 phản hồi


Trọng sinh đến nông gia

Tác giả: Quỷ Sửu

Edit: Summerbreeze

Chương hai lăm (một)

Thời tiết cuối tháng tám oi bức như một cái lồng, không có một chút gió.

“Ông lừa ai chứ.” Trần Hạ Sinh nghe hắn nói xong càng căm tức, “Đánh xong nói tiếp.”

Loại oi bức này không có kéo dài lâu, một lát sau, từ phương xa liền truyền đến từng cơn gió lạnh.

Sắp đổ mưa.

Một người đàn ông vô cùng chật vật nằm ở trong hẻm nhỏ, một người khác dựa vào tường không nhúc nhích. Bọn họ phi thường im lặng, không có bất kỳ trao đổi gì.

Thẳng đến khi có một giọt mưa rơi xuống mặt Trần Hạ Sinh, anh mới nâng tay, sờ sờ hạt mưa trên mặt mình.

“Tôi về đây.” Trần Hạ Sinh đứng lên, bật lửa châm thuốc, nhưng lại không hút, chỉ là kẹp ở ngón tay, sau một lúc thở dài: “… Ở đây lãng phí thời gian với ông như vậy, còn không bằng ra ngoài chơi với em trai.”

Mắt dài nhỏ nằm trên mặt đất, quần áo đều bị bẩn, trên mặt xanh tím. Mưa chậm rãi nặng hạt rơi xuống.

Rào rào – chỉ trong chốc lát, mưa biến lớn, xung quanh cũng chỉ có âm thanh như vậy.

Mắt dài nhỏ đột nhiên nói: “Ông không tin tôi, nhưng những gì tôi nói đều là sự thật. Vốn không muốn nói, hiện tại cũng không muốn, nhưng là uống say, không cẩn nói ra.”

Trần Hạ Sinh lúc này mới hít một hơi, có điều vì mưa mà thuốc đã bị dập tắt. Năm mười tám tuổi anh học hút thuốc, cũng không dám hút nhiều, vì đắt. Nghĩ nghĩ, anh đem thuốc lá bị mưa ngấm mềm nhũn thu vào, trầm giọng nói: “Mặc kệ ông nói thật hay giả, tôi về đây.”

Nhìn đồng hồ, giờ đã là hơn chín giờ tối.

Trường Thẩm Thiên Úc là trường nội trú, trước mười rưỡi là ký túc xá đóng cửa, có quản túc kiểm tra. Tuy rằng quản nghiêm nhưng ngày mai bắt đầu được nghỉ, đối với học sinh không nội trú, quản túc cũng là nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua.

Thẩm Thiên Úc cùng Trần Hạ Sinh hẹn nhau ngày mai đi chơi nên tối nay đi ngủ sớm, thấy Thẩm Thiên Úc nằm lên giường, người trong ký túc xá đều yên lặng không nói chuyện.

Sáu giờ sáng hôm sau, đồng hồ sinh học của Thẩm Thiên Úc gọi hắn tỉnh lại. Hắn thu dọn một chút, chưa ăn sáng. Hôm nay là ngày nghỉ, trong trường vô cùng im lặng, gần như không có học sinh. Thẩm Thiên Úc vốn muốn xuống căng tin ăn cơm, nhưng nghĩ lại, vẫn là đến sân thể dục chạy vài vòng. Cụ thể chạy bao nhiêu thì không nhớ rõ, đại khái cũng không kém mười km là bao nhiêu. Chạy xong nhìn đồng hồ, bây giờ là tám giờ, hắn lau mồ hôi, dừng lại một lúc liền đi vào căng tin lấy sữa đậu nành uống, chuẩn bị cùng Trần Hạ Sinh đến công viên chơi.

Bây giờ hắn chạy chậm một chút sẽ không mỏi chân đau bụng nữa, tuy rằng vẫn khó thở nhưng so với lúc đầu thì đã dễ chịu hơn nhiều hơn.

Thẩm Thiên Úc đi sớm, nghĩ rằng sẽ phải đợi Trần Hạ Sinh lâu nhưng không ngờ, Trần Hạ Sinh cũng đến rất sớm, gần như là cùng hắn chân trước chân sau đến. Trần Hạ Sinh cầm một hộp giữ ấm, đó là bữa sáng của hai người, bởi vì Trần Hạ Sinh nói anh gặp một cửa hàng bánh bao rất ngon.

Thẩm Thiên Úc vừa quay đầu nhìn thấy hai má xanh tím của Trần Hạ Sinh thì sửng sốt một chút, có chút lo lắng, sau đó lại tức giận, hỏi: “Anh lại đánh nhau?”

“Không có.”

Trần Hạ Sinh vội vàng phủ nhận, anh cảm giác được mắt dài mảnh từ nay về sau cũng sẽ không có liên hệ gì với Thẩm Thiên Úc, thầm nghĩ dù nói dối thì cũng không ai phát hiện đi? Tối hôm qua anh đã nghĩ ra một cái cớ rất hay “Không phải là anh đang đi tìm việc sao, đang muốn nói cùng em.”

“Tìm việc? Tìm việc mà đem mặt biến thành dạng này?”

“Ừ.” Mặt Trần Hạ Sinh có chút hồng, nhanh chóng cúi đầu, “Anh làm bảo vệ. Lúc đó phỏng vấn, cùng một tiểu tử cao gần bằng anh luận bàn luận bàn, không lưu ý chút liền biến thành như vậy.”

Thẩm Thiên Úc sống cùng anh nhiều năm như vậy, sao lại có thể không biết anh đang lừa mình sao? Có điều nhìn Trần Hạ Sinh không muốn nói thật, mà chính hắn cũng không thể vì Trần Hạ Sinh đánh nhau mà cãi nhau với anh, chỉ có thể nhíu mày nhìn anh, muốn biết anh đến tột cùng là muốn giấu diếm cái gì.

Trần Hạ Sinh đương nhiên sẽ không lừa hắn tất cả, chuyện mắt dài nhỏ anh sẽ không nói Thẩm Thiên Úc, nhưng việc đi tuyển bảo vệ là có, cũng vừa vặn nhân dịp này nói với Thẩm Thiên Úc.

Hai người ngồi trên ghế băng trong công viên. Tối hôm qua vừa mưa xong, không khí vô cùng tươi mát, nhưng đất lại lầy lội một mảnh, lại là sáng sớm nên trong công viên không có một bóng người.

“Anh không có học vấn gì, rất nhiều việc không làm được. Lần trước nghe nói có gia đình tìm bảo vệ, vốn anh không muốn làm bảo vệ, nhưng nghe nói lương rất cao. Lão tổng công ty đó cả ngày lo lắng con gái bị người ta bắt cóc. Anh chỉ cần phụ trách an toàn của cô gái kia là được. Quan trọng nhất là, nữ hài kia học cùng trường với em.” Trần Hạ Sinh nửa ngày mới nói đến trọng điểm, “Anh nghĩ, như vậy chẳng phải là anh sẽ có rất nhiều thời gian ở trường của em sao? Không phải là có thể nhìn thấy em sao? Cho nên anh liền đi phỏng vấn, kết quả liền đủ tư cách.” Trần Hạ Sinh mở hộp giữ ấm ra, bên trong có bánh bao nóng hầm hập, anh lấy ra một cái cho Thẩm Thiên Úc, nói: “Ngày mai còn phải đi một chuyến, nếu có thể thành công thì rất tốt.”

Thẩm Thiên Úc cắn một miếng bánh bao.

“Chỉ là cuối tuần liền không có thời gian cùng em. Anh chỉ có thể nghỉ thứ bảy, chủ nhật lại đến phiên.”

Thẩm Thiên Úc có vẻ hiểu: “Không sao. Trường em hẳn sẽ có học thêm, cuối tuần là tự học cả ngày, bình thường đều không ra ngoài được.”

Trần Hạ Sinh nhắc đến chuyện quà tặng: “Giờ trong túi anh còn chút tiền. Hoa nhi, em còn chưa nói cho anh biết em thích cái gì đâu.”

“Không thích gì hết.” Thẩm Thiên Úc nói: “Em chẳng thiếu cái gì, anh đưa tiền cho cha mẹ tích cóp đi, hoặc là giữ lại để sau này cưới vợ.”

“…” Những lời này khiến yết hầu Trần Hạ Sinh phát nghẹn, bánh bao không nuốt xuống được cơ hồ bị nghẹn gần chết, vội vàng mở nắp bình, uống một ngụm nước.

Trần Hạ Sinh nghĩ nghĩ, cau mày dùng giọng điệu thực nghiêm túc nới với Thẩm Thiên Úc: “Hoa nhi… về sau ngộ nhỡ, ngộ nhỡ anh không lấy vợ, em thấy sao?”

“Vì sao không kết hôn?” Thẩm Thiên Úc hỏi.

“… Dù sao giờ cũng không có đối tượng thích hợp, công việc của anh không tốt, không biết có cô gái nào chịu theo không.”

Thẩm Thiên Úc vội vàng an ủi anh họ, tỏ vẻ phản đối: “Ai nói. Anh lớn thành như vậy, ở quê mình có bao nhiêu là cô nương thích anh. Nếu không lấy được con gái thành phố thì về quê lại  thiếu sao.”

Trần Hạ Sinh rầu rĩ, nửa ngày mới nói: “Vậy còn em, về sao muốn tìm người như thế nào?”

“Không biết a. Em không có tiêu chuẩn thích hay không.”

“Đại khái thôi.” Trần Hạ Sinh ép hỏi, “Chưa từng nghĩ qua?”

Khi đó Trần Hạ Sinh vừa triệt để hiểu được tình cảm của mình, cấp bách muốn xác định. Anh nghĩ, nếu khi đó Thẩm Thiên Úc cho mình một đáp án “chưa từng nghĩ ngợi qua”, có lẽ anh sẽ không bất an như vậy, cũng sẽ không đem tất cả buồn khổ giấu trong lòng, sau đó làm ra chuyện ngu xuẩn kia.

Nhưng Thẩm Thiên Úc lại trả lời là: “Cũng từng nghĩ qua. Có lẽ là một cô gái dịu dàng đi, có tri thức hiểu lễ nghĩa, hiếu kính cha mẹ…”

Biểu tình Thẩm Thiên Úc có chút mê mang, hắn ngẩn người, nói ra những lời này lại có cảm giác không thích hợp, lại bổ sung: “Còn phải yêu em nữa…”

Nửa ngày cũng không nghe đáp lại, Thẩm Thiên Úc quay đầu nhìn Trần Hạ Sinh cũng đang thực mê nang như hắn, giải thích thêm: “Ách, cũng không rõ lắm, đến đại học rồi nói sau.”

Ý tứ hắn là sẽ tìm nữ sinh, tốt nhất là cùng trường. Trần Hạ Sinh cùng Thẩm Thiên Úc từ nhỏ lớn lên cùng nhau, trong nháy mắt liều hiểu ý của hắn, nhất thời chân tay lạnh lẽo.

Trần Hạ Sinh mất mát cúi đầu, bưng bình nước lên, uống từng ngụm, lòng rối như tơ vò.

Cũng là, em họ học giỏi như vậy, về sau khẳng định cũng sẽ tìm một cô gái có tri thức có trình độ không thua kém gì hắn đi? Thầy giáo Lý trong thôn tài trí hơn người nhưng vợ lại thất học, hai người luôn cãi nhau, thầy còn từng oán hận với anh, nói rằng vợ và thầy không cùng một thế giới, không có tiếng nói chung!

Anh cùng Thẩm Thiên Úc có tiếng nói chung sao? Hiện giờ thì chưa, nhưng chờ ngày sau hắn lên đại học, rồi đi làm, chính mình liền không thể tiến vào cuộc sống của hắn nữa.

Thẩm Thiên Úc không biết trong nháy mắt mà Trần Hạ Sinh lại suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ nhìn thấy sắc mặt Trần Hạ Sinh rất kém, có chút không hiểu làm sao.

Hôm sau Trần Hạ Sinh đi phỏng vấn, không cùng Thẩm Thiên Úc. Lúc chạng vạng, Trần Hạ Sinh tìm Thẩm Thiên Úc, nói: “Qua rồi.”

Thẩm Thiên Úc cười nói, “May quá.”

Trần Hạ Sinh vui vẻ nói: “Cô bé kia đúng là học trường em. Nhưng cô ấy không nội trú, mỗi buổi tối phải đi đón, lúc khác sẽ ở trong nhà cô ấy, nghe nói rất nhẹ nhàng. Có thời gian rảnh, anh liền đi tìm em.”

““Được.” Thẩm Thiên Úc gật đầu, lại hỏi: “Vậy anh đang ở chỗ nào? Nhà bọn họ bao ở à?”

“Bao ở, cho anh một gian nhỏ, ở ngay gần trường em.” Trần Hạ Sinh nói, “Về sau cuối tuần nếu không phải đi học, em có thể đến chỗ anh.”

Bốn ngày nghỉ thoáng cái trôi qua, kết quả tập quân sự được thông báo, ngoài suy nghĩ của mọi người, Thẩm Thiên Úc lại là người được điểm cao nhất lớp.

Mọi người đều nghĩ rằng Thẩm Thiên Úc chọc đến huấn luyện viên, nhìn mấy ngày hắn bị dạy dỗ, liền biết hắn không được huấn luyện viên yêu thích. Nhưng trong lúc tập, hắn lại là người chảy mồ hôi nhiều nhất, vất vả nhất.

Bởi vậy, Thẩm Thiên Úc làm đại biểu học sinh, cùng một nữ sinh khác tiến lên đài diễn thuyết. Đơn giản là nói một chút tập quân sự vất vả như thế nào, bọn họ vượt qua bao khó khăn, học xong kiên trì, đối với ngày sau rất có ảnh hưởng, có bao nhiêu cảm ơn đối với huấn luyện viên.

Một nữ sinh khác nói còn cảm động hơn Thẩm Thiên Úc, cô gái rất xinh đẹp, thanh âm mềm mại, nói chừng hơn mười phút, khiến Thẩm Thiên Úc đứng đến chân tê rần. Hắn nhịn không được ngẩng đầu xem cô gái kia, theo sau liền thấy được một cảnh tượng xấu hổ.

Cô gái kia chắc là đang đến tháng, dùng băng vệ sinh có chút lớn, thêm đó áo cô lại ngắn, cho nên từ phía sau có thể nhìn thấy một mảnh băng vệ sinh lộ ra từ lưng quần.

Thẩm Thiên Úc mất tự nhiên dời mắt đi, do dự không biết có nên nhắc nhở cô không.

Vừa vặn lúc này, nữ sinh diễn thuyết xong, hai người khom người chào, đi xuống đài diễn thuyết.

Cô gái đi trước Thẩm Thiên Úc, theo  tư thế đi đường, thứ đó cứ lay động, càng lộ ra.

Hai người xuống đài xong còn phải đi vào bên trong đội ngũ, nếu chính mình không nhắc nhở cô gái kia, khẳng định hôm nay cô sẽ xấu mặt một phen.

Thẩm Thiên Úc thở dài, thực ra phi thường không muốn liên quan đến sự việc này. Hắn buồn bực gục đầu xuống, vỗ vỗ bả vai cô gái.

Cô gái kia giật mình, mở to mắt giống như con thỏ, quay đầu nhìn Thẩm Thiên Úc.

“… Cái kia,” Thẩm Thiên Úc quay đầu đi, “Đằng sau cậu lộ ra đấy.”

Cô gái khiếp sợ nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Úc, nhanh chóng lấy tay che mông mình, lắp bắp hỏi: “Lộ, lộ cái gì cơ?”

Thẩm Thiên Úc cũng không trả lời, hôm nay hắn mặc đồng phục mùa thu, vạt áo rất dài, vừa lúc có thể cho nữ sinh mượn. Tuy rằng hắn cũng không muốn cho mượn – bọn họ không cùng lớp, sau này cũng không có liên hệ gì, nhưng cũng không thể không cho mượn, rốt cuộc cũng không nên để một cô gái phải xấu hổ như vậy.

Thẩm Thiên Úc thở dài, cởi áo khoác đưa cho cô gái, ý bảo cô có thể mặc vào, che phía sau. Nữ sinh nhận áo quấn vào thắt lưng, vẫn là thực xấu hổ, cô cuống quít hỏi: “Bạn tên là gì? Lớp nào? Tớ, tớ sẽ trả lại áo cho cậu.”

Thẩm Thiên Úc nói cho cô tên cùng lớp của mình, sau đó liền lập tức rời đi.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

4 thoughts on “Trọng sinh đến nông gia 25 (1)

  1. Ta có cảm giác không tốt, không phải cô gái này là tiểu thư Sinh ca bảo vệ đấy chứ!?

    • Sao nàng đoán chuẩn vậy =.=

      • Chậc, motip hiểu lầm đấy mà =.= ta viết fic cũng hay có ý tưởng kiểu này. Chắc chị này mặc áo khoác về, Sinh ca nhìn là biết của Úc ca, để xem…… chắc có màn ngược đặc sắc ở đây…. anh Sinh nhớ tới lời anh Úc nói, một cô gái có gia thế tốt lại có tri thức, Sinh ca dù ghen dù buồn cũng phải buông tay (Chỗ này thì không chắc khụ khụ) nhưng mà ta chỉ hy vọng tình tiết này thêm vào sẽ làm tình cảm hai bạn tốt hơn chứ đừng ngược vớ ngược vẩn, đọc hại não lắm >.<

        Mà mấy anh công của Qủy Sửu giống nhau ghê, đều dạng thông minh ôn nhu, rồi tình cảm cứ cấn cấn không nói rõ. Nhiều khi vừa đọc bộ nhà nàng, vừa đọc bộ cũng của tác giả này, cũng trọng sinh bên nhà nàng kia mà ta nhiều khi mơ mơ cứ lộn suốt ^^

      • Đúng là có Sinh ca có chút tự ti, nhưng mà chả có cơ hội mà hiểu lầm đâu, Thiên Úc hắn chẳng thèm để ý đến cô kia tí nào >”<

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s