Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Dẫn ta bỏ trốn được không 15 (Hoàn CV)

20 phản hồi


Chương này có cảnh nhạy cảm nam x nam, các bạn dưới 18 nên cân nhắc trước khi đọc. Ta không chịu trách nhiệm đâu nhóe :”)

Dẫn ta bỏ trốn được không?

Tác giả: Summerbreeze

Thể loại: Cổ trang, chủng điền, 1×1, ôn nhu mỹ công x bình phàm nông dân thụ, HE.

tumblr_mauwc1ATm41r3a562o1_400

Đệ thập ngũ chương

Hai người đi một mạch nửa tháng, Triệu Lam ngồi xe ngựa không quen nên mệt mỏi, Phong Thiên Trí liền dừng chân tại một thị trấn.

Thuê phòng xong, hai người ăn uống nghỉ ngơi một lát. Đến chiều, Phong Thiên Trí dẫn Triệu Lam ra ngoài thăm quan thị trấn này một chút. Trấn này vô cùng sầm uất, trên phố người qua lại nườm nượp. Triệu Lam nắm tay Phong Thiên Trí đi trên đường, nhìn thấy nhiều thứ vô cùng mới mẻ.

Đang đi trên đường thì bỗng nghe âm thanh chiêng trống vang lên, người trên đường dẹp vào hai bên, hóa ra là có một đám cưới. Tân lang mặc hồng y, cưỡi ngựa, vẻ mặt vô cùng hào hứng. Phía sau là đội đưa dâu cùng kiệu hoa của tân nương tử. Trong nhất thời, khu phố tràn ngập âm thanh rộn rã của đám rước dâu.

“Thiên Trí, ngươi xem kìa!” Triệu Lam có vẻ vô cùng hưng phấn, chỉ vào đám rước. Phong Thiên Trí cũng cười theo, nhưng đôi mắt lại có vẻ suy nghĩ sâu xa.

Buổi tối hai người về phòng. Trong lúc Triệu Lam đi tắm rửa thì Phong Thiên Trí chạy ra ngoài một lát, lúc về đã mang theo hai bộ hồng y, đều là của tân lang. Thêm vào đó là hoa chúc, một vò rượu ngon, hắn gọi thêm mấy đĩa thức ăn, còn nhờ tiểu nhị đổi chăn đệm thành màu hồng, gối thêu song hỉ. Tiểu nhị tay cầm thỏi bạc Phong Thiên Trí đưa cho, vui vẻ đi làm, cũng không thắc mắc hai nam nhân làm đám cưới.

Triệu Lam tắm rửa xong ra ngoài, nhìn thấy phòng biến thành đỏ rực liền ngẩn người. Phong Thiên Trí cười meo meo, cầm một bộ hồng y đưa vào tay y. nói: “A Lam, ngươi mau mặc cái này vào đi.”

“Ngươi làm gì vậy?”

“Chúng ta thành thân đi!”

“Thành… thành thân?”

“Đúng thế a. Mau mau, không lỡ giờ lành mất.”

Nhìn Phong Thiên Trí vui vẻ như vậy, Triệu Lam cũng không dám trái ý, sợ làm hắn không vui. Y cứ thế hồ đồ bị hắn thay cho bộ hỉ phục. Không có người thân thích nhưng vẫn có bái thiên địa, bái cao đường, phu thê giao bái.

Ánh nến lung linh, soi tỏ một đôi bích nhân trong phòng.

Tuy không đội khăn phượng nhưng Triệu Lam cũng e lệ chẳng kém cô dâu, đầu cúi thấp, hai tai đỏ hồng, tay xoắn góc áo đến nhàu nhĩnh. Phong Thiên Trí thấy vậy buồn cười, rót hai chén rượu.

 “A Lam, đến, chúng ta uống rượu giao bôi nào.”

Triệu Lam ngẩng đầu, đứng dậy đến ngồi xuống bên Phong Thiên Trí rồi cầm lấy một ly rượu Phong Thiên Trí đưa cho. Y tần ngần nhìn chén rượu, uống xong chén này coi như cuộc đời này của y đã được định đoạt, vĩnh viễn sẽ thuộc về kẻ kia.

“A Lam hối hận sao?”

Lắc đầu, sao có thể hối hận? Một lang quân như ý thế này, có đốt đuốc đi tìm cũng được. Đời người ai chẳng phải kết hôn một lần, mong tìm được kẻ tâm đầu ý hợp cùng nhau sống đến đầu bạc răng long sao? Y may mắn cỡ nào, mới có thể tìm được một người yêu thương mình như vậy, nam nhân thì sao chứ, chỉ cần hai người có tình cảm chân thành với nhau thì y chẳng có gì là hối hận cả.

“Không hề hối hận. Gặp được ngươi là may mắn nhất trong cuộc đời của ta.”

Nâng ly, định uống lại bị một cánh tay chặn lại.

“Ngốc, phải như thế này.” Phong Thiên Trí lấy tay vòng qua tay Triệu Lam, tay hai người đan thành một khối, nâng ly rượu lên, uống cạn.

Trong căn phòng nhỏ, hương rượu bắt đầu dâng lên khiến lòng người ngất ngây.

Buông chén, Triệu Lam lại bắt đầu khẩn trương, y mơ hồ biết chuyện gì sắp xảy ra, như vậy lại càng lúng túng.

Một đôi bàn tay nhẹ nhàng nâng mặt y lên, đối diện với đôi mắt ôn nhu của người nọ.

“A Lam, đừng sợ, ta sẽ không làm tổn thương ngươi.”

“Ừ, ta biết.”

Khuôn mặt Phong Thiên Trí từ từ sát lại, Triệu Lam nhắm mắt chờ đón.

Một cái chạm nhẹ như lông hồng, hơi thở mang theo hơi rượu thơm nồng. Tiếp đó là trằn trọc, Phong Thiên Trí dùng môi nhẹ nhàng tách môi Triệu Lam ra, đầu lưỡi linh hoạt luồn vào trong. Đây không phải nụ hôn phớt qua như lần trước, mà là một nụ hôn thật sâu khiến Triệu Lam như tê dại, không khí trong phổi như bị rút sạch, người y mềm nhũn, nếu không được Phong Thiên Trí ôm vào lòng thì đã sớm ngã xuống.

Nụ hôn chấm dứt, không biết hai người đã ở trên giường từ lúc nào. Phong Thiên Trí nhìn Triệu Lam nằm bên dưới, hai mắt mung lung đẫm lệ, đôi má đỏ hồng, không kìm lòng được tiếp tục cúi xuống hôn sâu. Triệu Lam tiếp nhận nụ hôn, đôi tay có chút chần chừ, rốt cục vươn lên ôm lấy cổ Phong Thiên Trí.

Phong Thiên Trí buông tha đôi môi sưng đỏ của Triệu Lam, hôn sang vành tai, lưỡi vói vào tai Triệu Lam, nghe được hơi thở của y dồn dập lên, liền biết đây là điểm mẫn cảm của y, tiếp tục chơi đùa. Đôi tay hắn cũng không nhàn rỗi, xả rộng vạt áo của Triệu Lam, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng hai đóa hoa đào trước ngực. Hắn lấy tay xoa nắn đóa hoa bên trái, dùng hai tay kẹp lấy, cảm giác vừa đau vừa tê dại khiến Triệu Lam hoảng sợ, kêu lên:

“Thiên Trí… a… thật kỳ quái…”

Phong Thiên Trí hôn lên môi y như an ủi, rồi môi lưỡi đi dần xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, cuối cùng ngậm lấy nụ hoa mà hắn khao khát đã lâu.

Cảm giác đầu nhũ được môi lưỡi vừa ẩm vừa nóng bao bọc, Triệu Lam chỉ cảm thấy tê dại, đầu lưỡi đảo qua một cái, y lại run một trận, tiểu Triệu Lam ở dưới nhịn không được cũng bắt đầu ngẩng cao cao lên.

“A Lam thật mẫn cảm.” tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai khiến y càng xấu hổ, thân mình biến thành màu hồng phấn vô cùng dụ dỗ người khác. Cảm giác trên người mát rượi, mở mắt ra thì không biết quần áo y đã bị cởi ra từ lúc nào, Phong Thiên Trí khóa trên hông y cũng đang cởi hồng y ra. Thân thể thon dài rắn chắc hiện ra, Triệu Lam không khỏi nuốt nước bọt.

“Thế nào, A Lam có vừa lòng với thân thể của vi phu không?” Phong Thiên Trí cười xấu xa, lại áp lên Triệu Lam, thân thể trần trụi của hai người trực tiếp tiếp xúc, mang lại cảm giác ấm áp không ngôn từ nào có thể diễn tả.

“Ngươi…” sao lại có thể nói những lời hạ lưu như vậy, uổng công trước đây nghĩ hắn là chính nhân quân tử, Triệu Lam thầm nghĩ.

“A!” Triệu Lam hô to một tiếng, Phong Thiên Trí đang nhéo đầu nhũ của y.

“A Lam thất thần, ta phải trừng phạt ngươi.”

Nói rồi đưa tay bắt lấy tiểu đệ đệ của Triệu Lam làm y không khỏi hút một hơi khí lạnh.

“Màu hồng phấn thật đẹp mắt nha.” Phong Thiên Trí dùng lòng bàn tay ram ráp của mình chà xát vật nhỏ, khiến nó khóc ra nước.

Khoái cảm chưa bao giờ có đánh úp lại khiến Triệu Lam không kịp trở tay, rên lên một tiếng ngọt lịm, thân thể cũng phản ứng thật thành thực.

“A… ưm…thật thoải mái…”

Phong Thiên Trí càng hưng phấn, động tác trên tay càng ngày càng nhanh, không quá nửa khắc, Triệu Lam ưỡn người, vật nhỏ trong tay Phong Thiên Trí giật giật, phóng ra chất lỏng màu trắng, Triệu Lam nằm xụi lơ, hai mắt thất thần, đôi môi đỏ mọng hé mở thở hổn hển.

“Thoải mái như vậy sao…” Phong Thiên Trí cúi xuống hôn một cái lên đôi môi đang hé mở, trên tay cầm một lọ cao bôi trơn đã chuẩn bị từ trước, mở ra, đầu ngón tay quệt lấy một lượng lớn cao, hướng tới hậu huyệt của Triệu Lam.

Một ngón tay nhẹ nhàng chui vào, xoa đều cao lên nội bích. Một cảm giác đau nhói nơi hạ thân khiến Triệu Lam giật mình từ trong khoái cảm, lắp bắp nói:

“Thiên… Thiên Trí… ngươi làm gì vậy…”

“Làm như vậy lát nữa A Lam mới không bị đau, mới cảm thấy thoải mái.”

Triệu Lam trợn mắt, dùng, dùng nơi đó thật sao? Lúc này số ngón tay đã tăng lên hai ngón, thi nhau khuấy đảo, xoa nơi này, ấn nơi kia, sờ đến một điểm, Triệu Lam bỗng hét lên một tiếng, tiểu đệ đệ vừa phát tiết cũng đứng thẳng lên.

“Là nơi này sao…” Phong Thiên Trí phát hiện được địa điểm khiến Triệu Lam mất hồn, đầu ngón tay tà ác liên tục tấn công, xoa nắn, gẩy nhẹ, cào cào, một ngón tay nữa cũng nhân cơ hội này chui vào, ba ngón tay thừa sức tung hoành trong cơ thể Triệu Lam.

Khoái cảm theo sống lưng xông lên tận não khiến Triệu Lam tê dại, chỉ biết liên tục kêu khóc, lảm nhảm nói những lời vô nghĩa:

“A… không cần… đừng chạm vào nơi đó… ưm…”

Khi dễ một hồi lâu, Triệu Lam khóc khàn cả tiếng, Phong Thiên Trí mới rút tay ra. Triệu Lam chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã có vật gì đó cưng cứng chọt chọt vào phía bên ngoài hậu huyệt làm y hoảng hốt nhìn xuống, trời, tiểu đệ để của Phong Thiên Trí đang sừng sững ở đó, dù không cam lòng nhưng Triệu Lam cũng phải công nhận kích cỡ của nó to hơn cái của y rất nhiều, mà không, đây không phải là lúc so đo, to như thế đi vào, không phải là đau chết y ư?

Phong Thiên Trí nhẹ nhàng âu yếm tiểu đệ đệ của Triệu Lam khiến thần trí y điên đảo, nhân cơ hội này chậm rãi đưa tiểu đệ đệ đã trướng đau tiến vào, lúc Triệu Lam phát hiện ra thì ván đã đóng thuyền.

“A Lam thật ngoan, vào được hết rồi này.” Cố nén xúc động điên cuồng đâm rút vì cảm giác tuyệt vời do thịt huyệt mang lại, Phong Thiên Trí chậm rãi cho tiểu đệ đệ ma sát bên trong để Triệu Lam thích ứng dần.

Thấy Phong Thiên Trí nhẫn nhịn đến đầu đầy mồ hôi, Triệu Lam yêu thương không ngớt, biết hắn không muốn làm mình tổn thương, y cảm thấy mặt mình sắp nhỏ ra máu, rụt rè nói:

“Ta… ta không sao… ngươi có thể động…”

Phong Thiên Trí nghe vậy vui mừng khôn xiết.

“A Lam thật tốt.” rồi bắt đầu đâm chọc, động tác ngày càng nhanh khiến Triệu Lam chỉ biết kêu ai ai.

“Ưm… không cần… nhẹ chút…”

Đổi lại là một trận đâm chọc kịch liệt. Khoái cảm không ngừng đánh úp làm cả hai người như đang ở trên thiên đường. Triệu Lam cảm thấy mình như chiếc lá bị cơn bão cuốn bay, cả người vô lực mẫn cảm, chỉ có thể bấu chặt lấy tay Phong Thiên Trí, móng tay đâm sâu vào khiến hắn sắp chảy máu nhưng Phong Thiên Trí cũng không để ý.

“A… a… a… sâu quá…”

“Nhanh quá… chậm một chút… a a a ~”

“Không được… Thiên Trí… ta… sắp…”

“A Lam… đợi một chút… chúng ta cùng đến…”

Sau một trận đâm chọc cuồng nhiệt, Triệu Lam ưỡn thẳng lưng, phát tiết ra lần thứ hai, chất lỏng màu trắng bắn lên trên bụng y. Cao trào khiến nội bích co rút kịch liệt, ma sát vào tiểu đệ đệ của Phong Thiên Trí làm hắn cũng sắp không chịu nổi. Điên cuồng đâm rút thêm mấy chục cái nữa, Phong Thiên Trí cuối cùng cũng cống hiến hết mầm mống vào nơi sâu nhất của Triệu Lam.

Vẫn để tiểu đệ đệ trong đó, hắn vươn người hôn Triệu Lam thật say đắm, Triệu Lam cũng đáp lại nồng nhiệt. Một lát sau, hắn rút tiểu đệ đệ ra, tiếng động dâm mỹ làm Triệu Lam đỏ mặt, chất lỏng màu trắng chảy xuống đùi. Mặc dù còn rất muốn nhưng đây là lần đầu tiên của Triệu Lam nên Phong Thiên Trí cũng không làm nữa, hắn đứng dậy lấy khăn ướt lau qua người cho Triệu Lam, thay qua chăn đệm rồi lên giường, ôm lấy Triệu Lam.

Phong Thiên Trí hôn lên trán Triệu Lam, nhẹ nhàng nói: “A Lam, ta yêu ngươi.”

Triệu Lam vô cùng mệt mỏi, được Phong Thiên Trí ôm vào ngực, y cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, nở nụ cười với hắn, “Ưm, ta cũng yêu ngươi.” Rồi rúc sâu vào ngực hắn, tiến vào mộng đẹp.

Tương lai còn rất dài, chẳng có ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Nhưng ta biết rằng trong chuyến đi cuộc đời này, ta sẽ không cô độc.

_ Hoàn chính văn _

Chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, đây là kết quả sau khi nghiền ngẫm một đống H văn *ta khóc*

Tạm thời tác giả cần nhập viện do mất máu trầm cmn trọng, có bạn nhỏ nào hảo tâm mang hoa quả đường sữa vào thăm nha.

Còn 3 PN nữa nhé ~~~

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

20 thoughts on “Dẫn ta bỏ trốn được không 15 (Hoàn CV)

  1. Tuyệt vời quá đi! Nàng viết H thật hot nha, rất nóng bỏng, rất lôi cuốn :”> “hắn gọt thêm một mấy đĩa” bị dư từ nàng ạ, “tay xoắn góc áo đểu nhàu nhĩnh” ~> “đều”, “có đốt đuốc đi tìm cũng được” lẽ ra phải là “cũng không được” chứ nàng? “Đời người ai chẳng phải kết hôn” ta nghĩ vs bối cảnh cổ trang nên dùng từ “thành thân” thì hợp hơn đấy ^^

  2. Chúc mừng chị Gió hoàn thành chính văn rồi nhá,mau thật mau thật mới đây còn lóc cóc gõ comment chương 1 chương 2 giờ đã lết tới chương 15 rồi.Tung bông tung hoa lẫn tặng thuốc trợ lực cho chị Gió ,tiếp tục chiến đấu với 3w phiên ngoại nữa ^^
    Mà chương này đúng chuẩn nhanh-gọn-lẹ(cái này phải cảm thán tính tình bạn Thiên dứt khoát)
    Em mà như bạn Lam được hỏi có hối hận không,em cũng thế này ‘Lắc đầu, sao có thể hối hận? Một lang quân như ý thế này, có đốt đuốc đi tìm cũng được. Đời người ai chẳng phải kết hôn một lần, mong tìm được kẻ tâm đầu ý hợp cùng nhau sống đến đầu bạc răng long sao? Y may mắn cỡ nào, mới có thể tìm được một người yêu thương mình như vậy, nam nhân thì sao chứ, chỉ cần hai người có tình cảm chân thành với nhau thì y chẳng có gì là hối hận cả.’Mỗi tội đúng như bạn Phong nói,bạn Lam là người duy nhất làn bạn ý cảm thấy yên bình,an toàn ,tin tưởng(không dễ chút nào)mà không phải ai cũng làm được nên bạn Lam được yêu thương là đúng rồi.(Chứ như em là khó tính lắm)
    Cái đêm động phong hoa chúc của hai bạn tuy không có ai ngoài 2 mảnh chân tình nhưng vẫn thấy đầm ấm,chắc từ tình cảm hai bạn mà nên,và tất nhiên là dẫn tới nóng cả người khi trời càng về khuya :>>
    Em đoán tỷ mất nhiều thời gian cho chương này nhất vì chuẩn bị xôi thịt mừ.Tỷ bỏ công sức nghiền ngẫm Hvăn,lựa chọn câu chữ,theo em thấy tuy là lần (có lẽ là) thứ 2 sau cái đoản văn nhưng tỷ viết H là được rồi,không thể chê bai với một người mới tập tễnh viết được,nên tỷ cũng không cần để tâm chuyện người đọc soi lỗi.
    Chúc luôn hai bạn trăm năm hạnh phúc,vững bền(mà em thấy ai cũng ý tứ,lo cho người kia,bạn Lam hiền lành bạn Thiên ưu tú thì sao mà cãi nhau được hả trời hihi) Đóng sẵn một dấu lâu bền
    Chuyện này sau sẽ thành bút tích đẹp,chị Gió chắc chắn lúc nào đó mở ra xem sẽ cười tươi mà coi.Tác phẩm đầu têu trên wordpress sắp hoàn thành rồi,
    *hun choẹt một cái**Lon ton đi xem phiên ngoại* :v

  3. ahhhh, thế mà có ng bảo xôi thịt là hơi bị khó nấu ah chúc mừng nàng đã hoàn văn, nhưng có vẻ hơi ngắn nhỉ? chẹp. thui thì đợi PN đọc tip vậy. tò mò ~ ing ^v^

  4. Hoan hô tỷ đã hoàn rồi🙂 thật tình là em thấy rất mừng vì điều này🙂
    kết thúc quá mỹ mãn, hưởng hạnh phúc bên nhau🙂
    Em thấy tuy là tác phẩm đầu tay nhưng qua từng chương em thấy tay nghề của tỷ càng nâng cao hơn ạ🙂 Rất hy vọng tỷ viết thêm vài bộ nữa🙂
    Chờ PN của tỷ đó nha🙂

  5. haha, chưa đọc nhưng nhìn warning của nag vào cmt cái, ta đã có nhã ý cung cấp xôi thịt cho nag ăn lấy cảm hứng, nag lại thích tự xử cơ.

  6. chúc mừng nàng nha….hoàn rồi *tung bông*
    cơ mà aizzz….hoàn sớm quá. ta muốn đọc thêm nưa~
    dù sao cung~ chạy đi đọc đa~
    *ôm ôm*

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s