Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Vĩ thanh

73 phản hồi


Trong tầm mắt Sương của Sương, một đạo thân ảnh cường kiện xuất hiện ở trong rừng trúc, không để ý đến bốn phía trúc diệp ma sát phát ra âm thanh sàn sạt cự tuyệt, cường thế mà thẳng tắp đi về phía y.

Khi mà Chiếu vương điện hạ muốn tiến vào trong lòng một người, thì có quỷ thần cũng khó mà ngăn chặn nổi. Như thế nào lại đem một rừng trúc nho nhỏ này để trong mắt?

 

Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Vĩ thanh

 

Thân mình Sương từ khi tỉnh lại thì sẽ không vấn đề gì nữa, sau khi tỉnh lại ngày ấy, Sương còn phải nằm trên giường hơn nửa năm mới có thể xuống giường đi lại, nhưng đi cũng chưa được vững lắm, cho đến tận một năm sau mới có thể đi lại như người bình thường.

Về phần đầu óc, Tào Ẩn Bạch nói đầu óc của Sương hẳn là không bị thương tổn nhiều, nhưng sẽ có một đoạn thời gian ý thức không rõ, hoàn toàn chỉ là do hôn mê lâu, qua một thời gian sẽ hảo. Theo như lời nói của Tào Ẩn Bạch, thời gian tỉnh lại mỗi ngày của Sương sẽ càng ngày càng dài, từ lúc bắt đầu là nửa canh giờ, sau đó đến bốn, năm canh giờ thanh thỉnh, đầu óc cũng ngày càng rõ ràng.

Từ lúc đầu óc Sương thanh tỉnh đến một mức độ rõ ràng, Thù Nam sẽ không ghé vào tai y mà lẩm bẩm không ngớt nữa, còn đem bức thư của Hoan Cô đưa cho y. Sương nhận thư rồi mở ra, trên đó cũng chỉ có mấy chữ ngắn ngủi:

“Trước đây ngươi nói muốn thú ta, nhưng hiện tại ngươi lấy gì để thú

Ta không muốn lấy ngươi, ngươi tự lo liệu đi

Hoan Cô

Chỉ mấy chữ ngắn ngủi của Hoan Cô nhân tiện nói lên tất cả ân oán giữa hai người. Đoạn ngày trong lãnh cung, vẫn còn là hai đứa nhỏ vô tư, quả thật là đã dành cho nhau một chút ấm áp. Lúc hài tử của các thái y khác khi dễ Hoan Cô là đứa câm, cười nhạo nàng tương lai chắc chắn sẽ không có ai lấy, là y nắm lấy tay nàng: “Ta thú ngươi”; Lúc y đem phần lớn thức ăn dành cho Tuyết còn mình thì đói đến váng đầu hoa mắt, là nàng lấy tiền tiêu vặt của mình mua diện đường cấp y ăn.

Sau đó y lại phóng hỏa đốt thái y viện. Y không hối hận, bởi y thực sự cảm thấy mấy người trong thái y viện đáng bị chết! Rất đáng chết! Nhưng là y muốn nói với Hoan Cô một câu: “Ta không phải là cố ý, ta không biết ngươi còn ở trong.”

Đêm hôm đó, nàng không nên ở bên trong… Nàng không nên ở trong thái y viện vào canh giờ đó. Đêm đó y phóng hỏa rồi bỏ chạy, thẳng đến mấy ngày sau mới nghe thấy nàng ở bên trong, nghe nói mặt nàng bị thiêu hủy, nghe nói nàng được họ hàng đón đi xa rồi, nghe nói… nghe nói…

Y oán hận chính mình bất lực, oán hận mình chỉ có thể “nghe nói”. Nếu nói thân là hoàng tử lãnh cung là nguyên nhân y theo đuổi quyền lợi dục vọng thì đây chính là ngòi nổ làm y bạo phát.

Sương nhìn tờ giấy kia rất lâu, cuối cùng đem gấp nó trở về nguyên trạng, dùng chiếc túi thêu nhỏ cất vào, cẩn thận buộc lại, cho đến rất nhiều năm sau, Thù Nam vẫn có thể thỉnh thoảng nhìn thấy Sương mở bức thư năm xưa ra, một người yên lặng mà đọc.

Thù Nam không biết trên thư viết gì, chỉ biết là từ lúc đó Sương yên lặng không nói một câu, nhìn chằm chằm vào tờ giấy đến trưa, ngay cả khi hắn muốn đưa Tào Ẩn Bạch ly khai, y vẫn nhìn chằm chằm tờ giấy.

Đồ dùng của Tào Ẩn Bạch không ít, nhưng địa thế hẻm núi đặc thù, mã xa ra dễ vào khó, ngay cả ngày ấy đưa Sương vào cốc cũng phải bỏ hết những thứ lặt vặt trong mã xa ra, để Hoan Cô đánh xe, Tào Ẩn Bạch ở một bên áp xe mới có thể bình an vào cốc, bởi vậy Thù Nam đành phải giúp đỡ đưa đồ dùng của hắn ra ngoài rồi chất lên mã xa. Tào Ẩn Bạch vốn định giơ roi đánh xe, lại hạ tay xuống nói: “Đúng rồi.”

“Việc gì?”

“Ta không phải là muốn thử ngươi, ta có chuyện muốn khuyên ngươi.” Tào Ẩn Bạch nói: “Thân mình của Sương hiện giờ khiến cho y không thể làm loạn, ngươi cũng biết chứ?”

Thù Nam hiểu được ý của Tào Ẩn Bạch.

Sương người này không hề đơn giản, hiện tại y an phận như vậy là bởi vì thân thể không cho phép y nghĩ nhiều cái khác. Tào Ẩn Bạch  lời này là khuyên Thù Nam, nếu muốn cứ như vậy cùng Sương an ổn một đời, thì biện pháp tốt nhất chính là không cần dùng thêm Tẩy Tủy Kinh trị tận gốc cho Sương, làm cho Sương vĩnh viễn bảo trì trong trạng thái lo lắng cho tính mạng mà không thể tạo loạn được nữa.

Thù Nam nở nụ cười, cũng không nói gì thêm, chỉ một câu: “Biết rồi.”

Tào Ẩn Bạch nhìn hắn một cái, thúc giục ngựa mà đi.

Từ sau khi Sương hôn mê tỉnh lại, đến nay cũng đã sáu, bảy năm, nó cách khác Thù Nam cùng Tào Ẩn Bạch cũng đã có giao tình hơn sáu năm. Tào Ẩn Bạch người này công phu nhận thức người tuy không bằng hai người Sương Tuyết nhưng tốt xấu cũng là người nhìn qua việc đời, vài năm nay đại khái cũng biết được tính tình Thù Nam.

Nên nói là mẫu thân Thù Nam – Đồng hoàng tử Lý Đình Túc dạy dỗ hảo hay là chịu ảnh hưởng của Viên Không đại sư đây? Thù Nam ở chung cùng hắn, phát hiện rằng người này kỳ thực cũng không phải là người khó sống cùng, còn có thể nói rằng tính tình thực sự không tồi chút nào. Giờ phút này hồi tưởng lại đủ loại đối đãi dành cho Tuyết năm đó, càng cảm thấy hắn đối với người trong lòng luôn là ôn nhu đầy đủ. Như thế nên nói, lúc trước Thù Nam bị Sương làm cho giận sôi lên quả thật có chút đáng thương. Chỉ là Tào Ẩn Bạch cũng không hiểu, vì sao cuối cùng Thù Nam lại yêu Sương? Theo tình huống năm đó, thế nào cũng thấy người nên được chọn là Sương a!

Mấy năm nay thấy Thù Nam chịu đựng phản phệ đau nhức, lần lượt cấp Sương tẩy tủy, Tào Ẩn Bạch liền biết hắn là không chịu được người trong lòng phải chịu nửa điểm đau khổ, cũng vì vậy nên mới khuyên hắn câu kia, kỳ thật cũng không quá hy vọng Chiếu vương đại nhân cứ thế mà thi hành.

Quả nhiên…

Bằng vào câu “Biết rồi” kia của Thù Nam, Tào Ẩn Bạch có thể đoán ra, trước khi chưa trừ hết bệnh căn trong người Sương, Chiếu vương vĩ đại sẽ không dừng tay a… Chỉ là, mặc dù nền tảng của Thù Nam cao, nhưng thương tổn tạo thành do phản phệ hẳn là cũng mệt mỏi đủ để biểu hiện ra ngoài đi?

Tào Ẩn Bạch một bên đánh xe, một bên nghĩ, lần sau trở về, có lẽ phải chuẩn bị dược cho cả hai người.

Ngồi trước cửa sổ nhìn mảnh thúy trúc xanh tươi, Sương không khỏi có chút cảm khái thế sự thay đổi. Nếu mười năm trước có ai bảo với y, người bên cạnh y từng bước từng bước ra đi, cuối cùng sẽ chỉ còn lại Chiếu vương vĩ đại cùng y, còn mỗi ngày làm trâu làm ngựa hầu hạ y, y sẽ khẳng định là người kia điên rồi, mà hiện giờ sự thật lại là thế.

Sơ tỉnh ngày ấy y không quên. Sương còn nhớ rõ buổi sớm tỉnh dậy sau nhiều năm hôn mê, y đầu óc hồ đồ căn bản không thể nghĩ gì, tự nhiên cũng không nhận ra Thù Nam, nhưng cảm giác an toàn từ Thù Nam ngày đó lại ở trong lòng Sương bồi hồi không tan. Sau đó cũng là Thù Nam chiếu cố mình.

Kỳ thật nếu muốn Sương nói ra tình cảm của y với Thù Nam là gì, y cũng không thể nói rõ. Hơn mười năm yêu hận dây dưa, chỉ sợ tình cảm giữa hai người không thể nói rõ được, đủ lại khúc mắc, lại cảm thấy hoang đường buồn cười. Giờ phút này Sương chỉ có thể xác định một điều duy nhất là, đại khái là y quyến luyến vòng tay của Thù Nam đi!

Mấy năm nay y tựa như trẻ sơ sinh, mọi chuyện đều cần người chăm sóc, uy cơm tắm rửa không nói, ngay cả chuyện vệ sinh đều không thể bớt. Sương chưa bao giờ từng yêu cầu người khác đến đón tay, cũng là vì từ lúc mình hôn mê không biết Thù Nam đã chiếu cố mình bao nhiêu lần, lúc này còn cố che che lấp lấp bất quá làm cho mình nan kham, mà cũng là vì Sương quyến luyến ôm ấp của Thù Nam.

Sương ngồi trước cửa sổ, trên bàn là văn phòng tứ bảo giúp y vẽ tranh viết chữ giải buồn, trong mắt nhìn một mảnh thúy trúc bên ngoài lại mệt mỏi rã rời. Trong mông lung, đột nhiên y nhớ đến thật lâu về trước, y cùng Thù Nam có đối thoại, còn nhớ lúc đó Thù Nam hỏi y “có người để ý” hay không, y trả lời là mình cũng như phiến trúc này. Y ích kỉ, y bài ngoại, nhưng lại có người cứ cứng đầu mà xông vào a!

Trong tầm mắt Sương của Sương, một đạo thân ảnh cường kiện xuất hiện ở trong rừng trúc, không để ý đến bốn phía trúc diệp ma sát phát ra âm thanh sàn sạt cự tuyệt, cường thế mà thẳng tắp đi về phía y.

Khi mà Chiếu vương điện hạ muốn tiến vào trong lòng một người, thì có quỷ thần cũng khó mà ngăn chặn nổi. Như thế nào lại đem một rừng trúc nho nhỏ này để trong mắt?

Khóe môi của Sương hơi cong lên.

Có lẽ quá khứ không thể dễ dàng buông tay như vậy, nhưng có lẽ một ngày nào đó, khi thời gian hòa tan tất cả  yêu hận, y có thể thản nhiên cười, đề bút, viết xuống một giấc mộng cũ hoang đường.

Hoàn 8/1/2009.

./.

Hi hi, hoàn chính văn rồi nha. Cả truyện ngược ghê cơ, chỉ có mỗi cái phiên ngoại có vẻ là hơi ngòn ngọt tí :”>

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

73 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Vĩ thanh

  1. Sr vì đã đọc tới đây mới cmt😦 nhưng rất cám ơn nàng đã edit truyện này ♥ bộ này đúng gu ngược ta thích. Ngược mà thụ rất cường, và đọc xong mỗi chương thì đều rất tò mò kế tiếp sẽ là gì :3
    Đọc xong cảm giác vẫn chưa ổn định lắm. Giữa Sương và Tuyết cứ phân vân ko biết ai bị ngược hơn ai, haizzzz. Tự nhiên có ý nghĩ Sương Tuyết yêu nhau đi cho đẹp trời😀
    Blog nàng lướt sơ qua nội dung truyện nào c~ hấp dẫn hết, chúc nàng có thêm nhiều động lực để edit thêm các truyện mới nữa nha * hò hét cổ vũ :”> *

    • Rất vui vì nàng đã thích truyện ^^ ta cũng thích Nhất chỉ và muốn làm nó cũng chính bởi vì bé thụ rất cường đấy, tuy thân thể yếu ớt nhưng tâm hồn thì luôn mạnh mẽ

  2. sao mà cái câu kết chính văn này nó lại hơi chua xót như vậy a *thở dài thườn thượt*

  3. Hic, đọc chùa lâu lắm mới dám com.Chủ nhà ơi, vậy là Sương với Nam dây dưa 10 năm, rồi Tuyết hôn mê 5 năm, rồi tới Vĩ Thanh là qua 6-7 năm gì đó nữa hở thớt ( ー`дー´)

  4. buon qua di toi nghiep Tuyet haizzz

  5. Lúc đầu đọc trn, phải nói ta ghét nhất Tuyết. Cho đến khi đọc đến từ “Hoàn”, người ta thương nhất lại là Tuyết.
    Ta k nghĩ rằng đây k phải là 1 HE cho Tuyết, ta cảm thấy đây là OE cho Tuyết. Chắc hẳn, Tuyết sẽ tìm thấy cho mình 1 người để yêu thương.
    Vần, bạn Tuyết chính bạn làm ta ấn tượng nhất trn và sau đó là Hoan Cô và sau nữa là Ẩn Bạch =))))
    Ta k phải k thích cp chính, thực chất ban đầu ta rất thích Sương, thích sự cường liệt và bản lĩnh ấy.Ai~ nhưng biết s đây, ta lỡ thương Tuyết mất r :)))))
    Riêng bản thân Thù Nam, cho đến cuối trn, tình cảm của ta đối nhân vật này chỉ có thể từ rất cực kì k ưa lên bình thường th :))) ta cảm thấy chưa thoả mãn ahhhh >__x( Ta k cam tâmmmmmmmmm *lất bàn đạp ghế*
    Ơ hơ hơ. :”>
    anw, thanks nàng vì đã edit bộ này😀, sr nàng vì h ta mớ cmt :”> :p

    • Ko chỉ riêng nàng đâu, ta thấy cũng khá nhiều bạn thích Tuyết hơn cả nv chính đấy :v
      Nói chung là ai cũng có chỗ đáng giận và đáng thương. Cuộc đời mà, làm gì có ai tốt hoàn toàn và xấu hoàn toàn. Ta cũng muốn 1 cái HE cho tuyết nhưng tác giả dừng lại ở đó nên cũng đành chịu vậy :”)

  6. nhẹ nhàng, ân cần, ngọt ngào
    là tình yêu của anh nam dành cho anh sương
    tha thiết, âm thầm, pha chút mộng tưởng
    là tình yêu anh sương dành cho anh nam
    họ dị tính(mình nói tắt cho tính cách đối lập) nhưng là đồng tâm
    họ đồng luyến và đồng lòng
    họ có thể không cần thiên hạ nhưng không thể không có nhau
    ôi hạnh phúc thật giản đơn
    có thể ở bên người mình yêu trọn đời đã là một hạnh phúc rồi

  7. ô ô ta giải đc pass òi,làm fiền nàg del giùm mí comt trc =.=” tại khờ dại nghĩ qài hum ra,ai ngờ nhìn 1 lúc lâu thí a ra lão Sai tưg tửg :)))))) hoho hỏg ngờ nàg cũng đọc truyện này,ta thí truyện này đâu đc nỗi lắm đâu =.=” HOÀN rùi,cái Vĩ Thanh chả thấm thía jì hít >”< pink ở đâu :((

  8. cái kết làm ta thấy lửng lơ quá, hồi đầu ta tưởng nhân vật thần y kia yêu bạn Sương chứ, hóa ra không phải à, thế mà theo sát em ý từng ly từng tý, cứ tưởng mái tóc bạn ý sau khi chữa khỏi thì đen trở lại chứ :((

    • Ko phải yêu, chỉ là thương và có chút hối hận, vì ngày xưa anh Bạch cũng từng yêu cầu Sương làm dược nhân cho mình thí nghiệm mà :”>

  9. may“ mo“ wai cung loi“ ra dc , mung“wa”! chuc” mung nang da~hoan thanh xong chuyen..nay nha *tung bong *

  10. Kết thúc rồi sao?

    Nha~~~~ Tác giả có hay không là lúc kết thúc muốn mau kết thúc nên đẩy cho Tuyết đi tu a, ta hận a hận, tác giả nào viết ngược luyến cũng thích đẩy kẻ thứ ba vô con đường này *giãy nãy*. Tuyết của ta nha *rớt nước mắt*, ta muốn ngươi hảo tìm được chân tình, chớ không phải không màng thế sự như vậy. T T

    Kết thúc này có thể coi là viên mãn đi…. nhưng ta vẫn còn thấy thiếu gì đó T T… chắc có lẽ do kết cục dành cho Tuyết vẫn canh cánh trong lòng ta a.. hoặc là… Thù Nam chịu khổ chưa đủ hả lòng hả dạ ta đi. Thật đúng như cái tên của nó “Nhất chỉ hoang đường mộng”, chỉ như một giấc mộng đã qua, khi tỉnh giấc lòng vẫn còn nặng, tương lai đành giành cho Thù Nam và Sương bồi đắp vậy.

    Cái kết thúc này hốt đi nhiều sức lực của ta quá T T!

    Sankyu nàng đã edit *kisu*, nàng đã vất vả nhiều rồi.

    • =]]]]~ người thứ ba mà, ko chết cũng bị thương, đó là kết cục phổ biến rồi :”>
      Ta thấy kết thúc cũng hơi nhanh, tại vì chỉ có thể thấy được kết thúc dành cho Thù Nam và Sương mà thôi, còn nv phụ như Tào Ẩn Bạch, Hoan Cô, và Tuyết thì lại chẳng đề cập gì, cứ lửng lơ ý. Mà ta thì ta muốn HE toàn tập cơ >”<

      • *ôm ôm* đó đúng là cái thiếu thiếu khiến ta hẫng trong lòng về cái kết thúc a, ta còn tưởng Bạch Bạch chính là với Tuyết một cặp đi ( sau này có gì ta còn tiện miệng mà gọi họ là Bạch Tuyết). ta nghĩ ra nhiều cái kết, ít nhất thì Bạch mà thành đôi với Hoan Cô ta cũng có thể chuẩn bị tinh thần, vậy mà sao kết lại hụt hẫng đến thế?

        Tác giả tốn công dựng nên một án văn tuyệt hảo, chẳng lẽ đến kết thúc lại lười biếng một đoạn sao T T?

        Đau lòng…. Tuyết của ta, Bạch của ta, Bạch Tuyết của ta *lăn lộn*

      • nàng nói ta mới thấy, Bạch Tuyết a =]]]]]~
        ta cũng muốn 2 người ấy thành 1 cặp T^T

  11. hoàn ui`….. tốc độ như gió ấy… ta lại không có cái tốc độ đó…

  12. hề hề…. cái ava của nàng ta rành quá rồi …

  13. thanks nàng nhìu lắm! mình rất thích bộ này!

  14. Ha ha cu tuong khong doc noi chuong nay chu may ma trong nha nang co san pass . Ma ta thay truyen khong qua nguoc ma ta von cung thich nguoc cong ^.^ . Chuc mung nang hoan them mot bo nua nhe . Nang lam nhanh ghe ham mo qua >.<

  15. nhưng hiện tại như lấy gì để thú -> ta nghĩ chữ như là chữ ngươi mới đúng
    thái y viện đáng bị hết -> chết
    Thù Nam lời này là khuyên Thù Nam-> ta không hiểu câu này lắm, chữ Thù Nam ở đâu là Tào Ẩn Bạch đúng k>” theo như ta đọc thì chữ Sương ở cuối phải là Tuyết mới đúng

    • Hức, nhiều lỗi quá, tại ta làm nửa đêm nên mắt cập queng. Thanks nàng,
      Nàng, vào soi lỗi rồi cũng cho ta tý cảm xúc đi chứ *chọt tổ kiến* đừng bảo vs ta đọng lại trong nàng là lỗi sai chính tả lè lè của ta nga >”<

      • đâu có:”>*ta không muốn tranh vị trí với Đậu Nga đâu>”*

        chỉ là cái kết này quá hụt hẫng với ta:-<

        như kiểu choàng tỉnh sau cơn ác mộng nhưng lại không thể nhớ được mình đã mơ thấy gì vậy, vẫn còn có cảm giác sợ hãi trong lòng nhưng nghĩ không được vì sao lại sợ vậy:-<

        truyện này với ta mà nói thì nó hay chẳng phải, mà dở cũng không đúng, chỉ là khi nghĩ đến nó không thể không thở dài, nhân vật trong truyện như kiểu "chấp mê bất hối" vậy, khiến người ta thương không được ghét cũng chẳng xong, chỉ còn biết thở dài:-“<*

      • Uhm, ta thì thấy diễn biến tình cảm của Thù Nam cứ sao sao ấy, đang yêu Tuyết 10 năm rồi đùng 1 cái chuyển sáng Sương ngay được >”<

      • yup, thế nên ta mới thấy hụt hẫng, em Tuyết tự dưng đi tu, nhưng lại muốn làm đệ tử tục gia, bạn Thù Nam thì dốc hết sức cứu chữa Sương, cho dù mấy chap trước Thù Nam có nói với Tuyết khi yêu rồi sẽ biết được, chẳng lẽ ngày xưa vì Tuyết nổi trội hơn nên để ý, sau mới phát hiện ra Sương mới là người thực sự hợp với mình nên yêu, túm lại ta cứ thấy rắc rối sao ý:-<

      • thế mà ta vẫn cứ thích mới chết chứ lỵ :”> thích truyện này vì cá tính của Sương, nhược vể thể chất nhưng cường về tinh thần, là mẫu thụ mà ta thích nhất. Còn những nhân vật khác thì điển hình khuôn mẫu rồi, ko có gì đáng nói.

      • Dù sao ta lại có thêm truyện để cho vào list danh sách “hiểu được 2 người yêu nhau thế nào chết liền” và “cái kết ..”. rồi:-<

      • Nàng ới có list đấy à, cho ta coi ké với =]]]]]~

      • ôi có thật à, ta cứ tưởng nàng nói đùa chứ =]]]~
        lên xem mới được :”>

      • Rất nhiều truyện không nên chạm vào đúng không;)), hôm nào ta lên vns, cũng thấy cái những truyện bực mình kia đều nhảy lên p1 cả=))))

      • ừ, đó là mìn, giẫm vào là tung xác ra liền. Hồi trước ta mới đọc đam, thấy bộ nào cũng hăm hở lao vào, thành ra ko ít lần banh xác =]]]~ Giờ có lẽ biết khôn hơn rồi, cái nào đọc thấy mùi nguy hiểm cái là bỏ của chạy lấy người ngay.
        Mà nàng ơi, gần đây có đọc được truyện gì hay hay ko, ta dạo này tự dưng chán đọc đam mỹ, nàng có bộ nào hay hay thì giới thiệu ra vs, ta muốn đốt lại lửa quá >”<

      • Ta cũng thế, dạo này chẳng muốn đọc mấy truyện mới edit lắm, thi thoảng mới đọc 1 bộ, còn lại hầu như đều lôi đám truyện cũ ra đọc, mà truyện hay hình như được edit xong hết cả rồi hay sao ý:-<
        Nếu mà đọc truyện đang được edit, khéo chỉ có truyện của Nhã là hay:X

      • Nói thật vs nàng là truyện Nhĩ nhã đọc ít thì được, đọc nhiều ta thấy cứ na ná nhau, trinh thám mà, đọc nhiều chẳng còn hồi hộp nữa.
        Với lại đọc SCI ta cứ thấy nó thần thánh hóa kiểu gì ý, đặc biệt miêu tả Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu và Công Tôn Sách là những mỹ nhân đẹp ko tỳ vết lại còn tài năng xuất chúng nữa, đại loại là 10 phân vẹn cả 11.
        Ta hỏi nàng này, nàng đọc khuynh thần lạc cửu tiêu chưa? Ta thích huynh đệ văn mà bộ ấy dài quá, ta sợ đọc được 1 quãng rồi mà ko hợp vs ta thì phí, nên muốn hỏi ý kiến mọi người xem sao rồi dấn thân vào :”>

      • Bộ đấy ta mới chỉ đọc phiên ngoại:”>, nhưng ta nghe bạn ta nói bộ đấy hay a, mà ta chỉ đọc phiên ngoại cũng thấy mê nó ý, có điều dài quá, ta đọc 1 truyện hơn 1000p thôi đã tốn vài ngày rồi nên không dám gặm em nó>”

      • Ta nghe nói là hay nhưng nhìn dài quá ta cũng hơi sợ, mấy hôm rồi cứ định đọc lại thôi. Cơ bản là giờ ta chẳng tìm ra chuyện gì khác để đọc cả >”<

      • Nàng đọc thử cưỡng đoạt của Lê Tiểu Bất xem, hay a, bên nhà maruchan làm hoàn rồi:D
        Nếu nàng vào không được blogspot mà k muốn dùng HS thì vào http://anonymouse.org/ để vào blogspot:D

      • ôi, ta dốt công nghệ lắm >”<

      • http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://thanhi.blogspot.com/2012/02/cuong-oat.html link cho nàng nè, ta đang gõ lại em này nên hiện h chỉ giới thiệu được em nó cho nàng, bữa nào có truyện hay ta phím nàng liền;))
        btw, nàng đọc đc thể loại j để ta còn biết mà loại trừ>”<

      • Ta cái gì cũng được, trừ BE thôi, có cái gì hay nàng cứ nhắc ta nhé :”>

      • Ta đang thời kỳ bấn loạn nhất thụ đa công, nếu nàng không chê thể loại này ta đơn cử cho nàng vài bộ khiến ta bấn:”>
        Bảo bối – Neleta
        Tiểu thư cưới vợ – Cửu Viên
        Chỉ túy kim mê – Vạn Diệt Chi Thương
        Nàng đọc bộ “Sách đạn tinh anh” với “Nhất võng khuynh tâm” của chị Bí chưa, nếu chưa thì đọc đi a~

      • Nàng đọc cái võng du chi tiểu nương tử, thân cá chủy tiên chưa, cái đấy cũng đáng đọc lắm a, nhất là cái đống emo yêu không chịu nổi>”<

      • thank nàng, để ta mò mẫm xem thế nào vậy. Ta cũng bấn nhất thụ đa công của Đông qua nhưng chưa đọc cái hiện đại nào của chị ấy cả :”>

      • Bà Bí viết cổ trang thì np chứ hiện đại đều 1×1 cả,ta bới mãi chưa có cái np hiện đại nào của bả>”<

      • Thế cái Phệ ái như huyết đó cũng 1 1 sao?

      • phệ ái là 1×2 a;))
        ta thấy cái đấy là dị giới chứ có phải hiện đại đâu>”<

      • :-< Ta chỉ thích nhất thụ đa công của Đông qua thôi

      • Đông Qua viết 1×1 cũng hay lắm ý;))

      • để ta thử :”> thank nàng nhiều ^^

      • 😀
        nếu nàng muốn đọc “sách đạn tinh anh” thì pm ta send cho, chứ nhà nàng Yu hình như đóng cửa rồi>”<

      • Hự, sao thi nhau đóng cửa thế nàng nhỉ T^T
        vậy nàng tốt bụng send ta nha, mail của ta: hongdieptuyphongphieu@yahoo.com
        thanks nàng trước :”>

      • nàng tham khảo ở
        http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=497311
        http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=246051
        ta có lên list ở đây:”>
        Ta thấy có topic đầu, có người cũng nói về truyện này:D

      • Đam mỹ khiến bạn bực mình nhất >”< làm gì đến mức ấy chứ =]]]]~

      • Cũng nhiều truyện như thế thật mà, đọc xong hận không thể bay sang tận bên đấy đánh tác giả một trận>”<
        Tự dưng ta muốn lập topic, tác giả nào bạn đọc truyện xong muốn gặp để đập cho 1 trận quá=)))
        Nếu được đánh, ta nhất định sẽ đập bà Từ trước, cái "1 năm kia" ta đọc xong chỉ hận không thể gặp bà ấy mà đánh thôi:(((

      • Tự từ á nàng? Nếu là tự từ thì ta ko đọc hiện đại văn của bả, chỉ đọc cổ trang thôi :”>
        à, thực ra thì cũng có mấy bộ làm ta bực mình. Đó là mấy bộ ngược luyến BE thôi, chứ còn HE thì cho dù có chắp vá ta vẫn cứ thích =]]]]]~

      • Thì ngoài bà ấy ra còn ai nữa, hồi trước vì bộ lãng đãng hệ liệt mà đi theo bả, ai dè đọc sang đống hiện đại của bả chỉ muốn chặt chém bả ra ngàn mảnh thôi>”<

      • hờ hờ, ta phải công nhận là cổ trang của bà ấy đọc hay thật, nhưng đọc hiện đại nó cứ lửng lơ kiểu gì ý, ta đọc ko được >””<

      • yup, ta đọc mấy truyện hiện đại của bà ấy xong là phải nhìn thật kỹ tên tác giả xem mình có nhìn nhầm không, đến nản>”<

      • =]]]]~

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s