Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 41+42

30 phản hồi


Thù Nam nhắm mắt lại, lần lượt hít sâu, lại như thế nào cũng không thể dừng được sự run rẩy, đột nhiên, rốt cục hiểu được vì sao Sương chưa bao giờ kêu đau, cũng chưa bao giờ rơi lệ.

Nước mắt của một người nếu như chẳng có ai đến thương tiếc, thì có lý do gì để mà rơi xuống?

*

Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương 41.

Đang là thời buổi rối ren.

Càn quét đương hoan, nghênh cứu quân chủ, hơn nửa tháng nay Thù Nam bận tối tăm mặt mũi, đặt biệt là phản quân có thể tức thời chia nhỏ ra, dùng hình thức tiểu đội mà triển khai đánh du kích với quân triều đình, vẫn có thể kéo dài hơi tàn, không thể tiêu diệt hoàn toàn, khiến Thù Nam không khỏi phiền não. Bất quá, kỳ thật nguyên nhân chính khiến Thù Nam phiền táo như vậy lại chính là Sương hiện nay vẫn chưa rõ tung tích.

Thời gian hơn nửa tháng đã trôi qua, mặc dù Thù Nam bày ra thiên la địa võng, tung tích của Sương vẫn là không thể tìm ra, tựa như chưa bao giờ xuất hiện trên thế giới này, nghĩ đến mình có thể cứ như vậy mà mất đi Sương, lòng ngực Thù Nam tựa như một cái động, trống rỗng mà hoảng sợ.

Trái ngược với chủ nhân đang buồn phiền của mình, ái câu Thiên Lý của Thù Nam thật ra nhưng lại xuân phong đắc ý, mỗi ngày đều chạy theo sau con ngựa gầy của Sương, cũng không biết là nó nghĩ cái gì. Ngày hôm qua còn đá bị thương hai ngươi, nháo lên không thèm ở trong chuồng ngựa xa hoa của mình mà chạy theo lão ngựa kia chen chúc trong một gian chuồng nhỏ hẹp. Lúc đầu khi nghe được tin do hạ nhân báo về, Thù Nam còn không tin, nghĩ rằng Thiên Lý là con ngựa tốt hiếm có, chỉ có điều là tính tình cực nóng nảy, ngay chỉ qua đêm bên ngoài cũng không thể nào để cho nó ở cùng một gian chuồng ngựa lớn với những con ngựa khác được, như thế nào lại cũng phải nháo đến khi được ở trong chuồng lớn một mình, làm sao có thể cùng con ngựa khác chen chúc trong một gian nhỏ hẹp như thế được?

Nghi hoặc đầy cõi lòng mà tận mắt nìn thấy Thiên Lý thực sự chen chúc cùng với lão ngựa kia trong một cái chuồng nhỏ, hơn nữa Thiên Lý còn chạy vòng vòng xung quanh lão ngựa kia, lão ngựa kia thì nằm úp sấp xa cách nó, trong lòng Thù Nam không khỏi một trận hỏa dấy lên, cũng không hiểu là giận Thiên Lý làm mất đi bộ dáng, hay là tức vì nó xuân phong đắc ý nữa. Cuối cùng cũng thở dài, mặc kệ nó.

Khi hắn đang ở trong thư phòng mượn tạm của một đại hộ để phê công văn thì một âm thanh báo cáo hoảng hốt từ bên ngoài truyền đến: “Chiếu vương điện hạ, Lâm tướng quân có tấu chương đến.”

“Tiến vào.” Thù Nam nói, lập tức lính liên lạc đưa vào một phong tấu chương. Thù Nam nhận, mở giấy dán tinh tế đọc lên, đúng là trong khi Lâm tướng quân đang điều tra mạng lưới tình báo của phản quân thì bắt được Tào Ẩn Bạch.

Rõ ràng là mấy thế lực phản quân bất đồng, nhưng tại sao chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã có thể lấy được nhận thức chung rồi cùng nhau hành động? Đã nhiều ngày nay Thù Nam tốn không ít tâm huyết lên vấn đề này, nhưng không phải là ở chủ mưu, mà là hệ thống liên lạc. Mấy phương phản quân có cao nhân đứng sau lưng chỉ điểm, Thù Nam nhận định vị “cao nhân” này không thể dễ dàng sa lưới như vậy, nhưng mạng lưới liên lạc giữa các phương phản quân ở nhiều nơi khác nhau, tám chín phần mười là do người thường tạo nên, nếu là người liền có nhược điểm có thể tìm ra, đó chính là tính toán trong lòng Thù Nam, chỉ là thật không ngờ có thể bắt được Thù Nam người này.

Thù Nam không có ấn tượng sâu lắm về Tào Ẩn Bạch, chỉ là khi Sương lo lắng có vẻ rất tin cậy Tào Ẩn Bạch. Ngày đó Tuyết từng nói, nếu Sương chưa bị Lâm phó tướng giết thì nhất định là đã được Tào Ẩn Bạch đem đi, bởi vậy tìm được hắn cũng có nghĩa là tìm được tung tích của Sương. Tin tức này làm cho Thù Nam trấn động cả người, thật vất vả mới có thể khống chế được sự rung động trong lòng, uy nghiêm mở miệng: “Người đâu?”

“Bẩm Chiếu vương. Nghi phạm đang bị Lâm phó quan thẩm vấn nghiêm ngặt.” quan truyền lệnh nói.

“Truyền lệnh xuống, không cho phép động vào một sợi lông của hắn, bổn vương muốn đích thân thẩm vấn.”

“Vâng.”

Động tác tiến hành thẩm vấn Tào Ẩn Bạch thật sự mau chóng, nhưng tốc độ triển khai lại cực kỳ thong thả, nguyên nhân chủ yếu chính là khả năng chịu khổ hình của Tào Ẩn Bạch hơn hẳn người thường, mà Thù Nam chỉ có manh mối duy nhất là hắn, thật sự là không dám đem những thủ đoạn tàn khốc tra khảo phạm nhân khác dùng trên người Tào Ẩn Bạch, chỉ sợ một cái không cẩn thận xuống tay nặng một chút, đầu mối liền chặt đứt, vì thế nên kéo dài đến vài ngày.

Hôm nay Thù Nam lại đến lao phòng, trong ánh mắt có mệt mỏi rõ ràng. Hắn từ trên cao nhìn xuống Tào Ẩn Bạch đang bị khóa bên trong thủy lao, nửa người dưới bị ngâm trong nước, một hồi lâu mới nói: “Kéo hắn lên đi.”

Mấy ngục tốt kéo Tào Ẩn Bạch nửa hôn mê từ thủy lao lên, rồi đem khóa tay hắn vào một cái thiết liên, một đầu khác của thiết liên nối với một ròng rọc, mấy ngục tốt dùng sức kéo một cái, liền đem Tào Ẩn Bạch kéo lên cao.

Phương thức treo người này cũng thật độc đáo. Độ cao, phải vừa tầm để phạm nhân chỉ có thể dùng mũi chân chạm đất mà lại không để cho người ta đứng chắc, như vậy phạm nhân sẽ bị tiêu hao thể lực cực nhanh; nếu phạm nhân không đứng, thì sức nặng toàn thân sẽ đặt lên cổ tay bị khóa kia, thật là khổ không nói nổi, từng có phạm nhân vì bị treo lâu mà toàn bộ cổ tay bị hoại tử, thối nát, đến mức độ phải cắt toàn bộ bàn tay.

Tào Ẩn Bạch bởi vì những động tác liên tiếp của ngục tốt mà tỉnh lại, ánh mắt tan rã bắt gặp Thù Nam liền ánh lên đùa cợt. Mặc dù đã không còn thể lực để châm chọc Thù Nam như trước, nhưng song phương đều biết Tào Ẩn Bạch chưa từng khuất phục.

Hai nam nhân này nhìn nhau không khoan nhượng, thật lâu Thù Nam mới nói: “Mọi người đi ra ngoài, bổn vương muốn đích thân thẩm vấn.”

Ngục tốt trong lao liền lui sạch, chỉ còn lại hai người Thù Nam và Tào Ẩn Bạch.

Thù Nam âm thầm hít mấy hơi, đè nén kích động trong ngực xuống, “Ngươi đến tột cùng là muốn như thế nào mới chịu nói ra tung tích của y?”

Khóe miệng Tào Ẩn Bạch câu lên, tạo ra một nụ cười run rẩy, ánh mắt vẫn kiên định.

“Ngươi đưa ra điều kiện đi! Muốn tiền? Muốn quyền? Hay là danh? Lợi?” kỳ thật mấy ngày nay Thù Nam đưa ra cả cứng cả mềm, sớm dùng bao nhiêu phương pháp, nhưng Tào Ẩn Bạch lại cái gì cũng không ăn, đến mức Thù Nam còn cho là hết hy vọng.

Khinh thường trong mắt Tào Ẩn Bạch càng sâu, hắn giật giật môi, nói ra thanh âm chỉ còn khàn khàn: “Chiếu vương điện hạ vĩ đại vẫn không nghĩ ra biện pháp mới sao? Muốn tiểu nhân dạy người mấy chiêu, cam đoan có thể không làm chết người nhưng vẫn có thể làm người ta muốn sống không được, muốn chết không xong không?”

Ở trong phòng giam im lặng, thanh âm của Tào Ẩn Bạch tuy rằng suy yếu nhưng không đến nỗi không nghe thấy, chỉ là lời nói từ trong miệng hắn nói ra, cho đến bây giờ vẫn là những lời mà Thù Nam không muốn nghe nhất. “Chỉ cần nói cho ta biết làm thế nào ngươi mới bằng lòng nói ra tung tích của y, nếu không thì đừng nói.” HIện tại không muốn nói đến những chuyện khác.

“… Ngươi không đến giết y, y cũng không cầm cự được bao lâu nữa, cần gì phải chấp nhất như vậy.”

Kỳ thật mấy ngày nay, Tào Ẩn Bạch cũng loáng thoáng phát hiện cách đối xử của Thù Nam với Sương đã thay đổi, chỉ là hắn không hiểu vì sao Thù Nam lại có thay đổi lớn như vậy, cho nên hắn không có cách nào mạo hiểm mà nói ra tung tích của Sương.

Thù Nam nghe nói như vậy cả người liền chấn động, kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói cái gì?!”

./.

Chương 42.

 

Thủ hạ của Chiếu vương không thiếu người tài, chỉ không đầy hai ngày liền theo manh mối mà Tào Ẩn Bạch kể lại, nhưng khi Thù Nam nhận được phần báo cáo kia, cơ hồ là run rẩy mà đọc đến hết.

Không chỉ là thí nghiệm dược, thử châm, thử độc, thái y này vốn nên là những người lương y như từ mẫu, thế nhưng lại chưa từng đối xử với Sương nhân từ một chút nào! Bọn họ có thể vì thí nghiệm phương pháp phối xà đan mới mà cố ý làm cho y bị các loại rắn khác nhau cắn; Để thí nghiệm “tao nhã lộ” cho sủng phi trong hậu cung mà lấy than đỏ làm cháy da thịt y; vì thí nghiệm làm thế nào để khâu miệng vết thương để vết thương nhìn đẹp mắt hơn mà lấy lưỡi dao sắc bén cắt vào người y; thâm chí mấy lần vặn trật khớp vai của y, chỉ vì luyện tập để tăng tốc độ nối xương, làm cho thuần thục kỹ thuật…

Tư liệu trên văn bản viết giản lược, mỗi sự kiện đều chỉ nói mấy câu ít ỏi, nhưng văn bản ghi chép lại trừ bỏ tất cả tư tình có khi ngược lại còn làm cho người ta cảm thấy tàn nhẫn. Người phụ trách làm báo cáo này, tựa như đã xem qua cả bản ghi chép thực nghiệm của thái y viện, cuối báo cáo còn ghi chú số lần Sương suýt tắt thở.

Vài lần… vài lần… thật sự là chỉ còn kém một chút…

Thù Nam nhắm mắt lại, lần lượt hít sâu, lại như thế nào cũng không thể dừng được sự run rẩy, trong đột nhiên, rốt cục hiểu được vì sao Sương chưa bao giờ kêu đau, cũng chưa bao giờ rơi lệ.

Nước mắt của một người nếu như chẳng có ai đến thương tiếc cho, thì có lý do gì để mà rơi xuống?

Thù Nam đột nhiên nhớ đến, có mấy lần hắn xuống tay thật sự nặng vì Sương chọc tức, khuôn mặt nhỏ nhắn của Sương trắng bệch, ánh mắt lại khiêu khích không chịu nửa điểm yếu thế. Cặp mắt hạnh vốn xinh đẹp đáng yêu mềm mại liền nhìn chằm chằm vào hắn, mang theo khinh thường. Thù Nam không khỏi đoán rằng, ở rất lâu về trước, y cũng là dùng ánh mắt như vậy nhìn đám người trong thái y viện đó sao? Nếu là như vậy, thì như thế không khỏi bị người ghét.

Sương người này từ trước đến nay người khác vừa hận lại vừa căm ghét, nhưng hiện tại nếu cẩn thận nghĩ lại, cũng ẩn ẩn lộ ra một chút mất tự nhiên, không thể nói rõ rằng có chỗ nào không thích hợp.

Thù Nam cẩn thận nghĩ lại: có phải ngay từ đầu hắn đã chán ghét Sương sao?

Không! Cũng không hẳn là như vậy.

Còn nhớ khi hai người Sương Tuyết được đưa đến cung điện của hắn, thì gầy đến không giống như hài tử mười hai tuổi như lời nói, nhìn qua ước chừng chỉ khoảng bảy, tám tuổi, hắn trong lòng kinh ngạc: ai nha! Sóc nhỏ có đến hai. Lúc sau đó… sau đó hắn liền không nhớ rõ. Không! Chính xác mà nói, lúc sau trong mắt hắn cũng chỉ còn một người là Tuyết, chưa bao giờ cẩn thận nhìn qua Sương.

Nếu là như thế, như vậy nhiều nhất hắn cũng chỉ đối với Sương có chút bỏ bê, vậy thì vì sao lại chán ghét Sương như vậy? Thù Nam nghĩ lại, hết sức bới móc lên quá khứ đã xa xôi mơ hồ kia.

Thù Nam chưa bao giờ để ý đến Sương, bởi vậy chỉ trong vài năm, trí nhớ về Sương liền thu thành một màu xám ảmđảm, chỉ rõ lần thứ hai có ấn tượng với Sương là lúc hắn muốn đi tìm Tuyết.

Khi đó hắn mới ở bên ngoài trở về, nhìn thấy ‘Tuyết’ đứng ở đại sảnh có vẻ đang xem một cuộn tranh mới, hắn tiến đến gọi ‘Tuyết’, nhưng ‘Tuyết’ cũng không giống bình thường mà nhào qua đây làm nũng, ngược lại thản nhiên thi lễ với hắn “Chiếu vương điện hạ.” Hắn còn muốn giễu cợt Tuyết như thế nào lại đột nhiên lễ nghi như vậy? ‘Tuyết’ kia lại nói: “Thần đệ lập tức đi thỉnh Tuyết lại đây.” Nói xong không đợi hắn đáp lại liền rời khỏi.

Lúc ấy Thù Nam còn sửng sốt hồi lâu, ngày hôm sau hỏi quản gia mới nhớ ra: đúng vậy! Đến trụ trong điện có tới hai sóc nhỏ mới phải. Sau đó…

Một cỗ ác niệm nảy lên trong lòng.

Hắn đích thật là tính toán lấy Sương thay thế Tuyết, nhưng hắn nhớ rõ chính mình không có tâm muốn dày vò người a… vì cái gì mà sau đó hắn lại đối với Sương…

Không được! Hắn thật sự không nhớ rõ.

Thù Nam nhu nhu mi tâm mở mắt ra. Cũng giống như việc vì sao nhiều lần hắn lại xuống tay nặng nề đối với Sương như vậy, hiện tại nghĩ lại, chán ghét đối với Sương hết thảy cũng như một giấc mộng. Rõ ràng nửa năm về trước còn vừa tức vừa giận y… không, kỳ thật hiện nay cũng vẫn giận vẫn tức y, chỉ là nếu bây giờ nghĩ đến y, mặc dù là buồn bực, nhưng tư vị tương tư kia cũng thật là chua sót trong ngọt ngào… Cố gắng, thêm một chút chua sót. Nhưng ít nhất là hắn cam tâm.

Tương lai, còn quan trọng hơn quá khứ nhiều. Hiện tại cùng với việc đi tham khảo phản ứng trước kia của hắn, không bằng nên suy nghĩ nhiều hơn về làm như thế nào để bù đắp lại. Thù Nam nghĩ, trên mặt cũng hồi phục thần thái của “Chiếu vương”.

Có lẽ là hắn sai lầm rồi, chức hình quan khảo vấn trong nhà lao có lẽ nên để cho mấy thái y đó làm mới đúng, những thí nghiệm chẳng khác gì tra tấn phạm nhân đủ để làm cho người ta muốn sống không được, muốn chết không xong như thế, hình quan thực sự trong lao còn không thể mặc không đổi sắc như thế mà thực hiện trên người một đứa trẻ tám tuổi.

Cầm bản danh sách nhân viên đi kèm bản báo cáo, ánh mắt Thù Nam tối sầm xuống, nghĩ làm thế nào để xử lý hết những người này trong cung thì ngoài cửa truyền đến một tiếng “Biểu ca.”

Thù Nam nghe vậy, buông tư liệu trong tay ra, tự mình mở cửa cho nó, ôn nhu gọi: “Tuyết”

“Không mời ta vào ngồi sao?” Ngoài cửa, Tuyết nhướng mi.

Thù Nam yêu thương kéo Tuyết vào trong, chỉ nói: “Như thế nào lại khách sáo với biểu ca như vậy? Ngươi lúc bình thường có như vậy đâu?” lời nói lại như thường, cũng không đề cập đến chuyện ngày ấy.

Tuyết chỉ đi vài bước liền dừng lại tránh không cho Thù Nam kéo, Thù Nam cũng không miễn cưỡng nó.

Tuyết cúi đầu không nói, tay áo rộng thùng thình hơi rung động… Thù Nam biết đầu ngón tay trắng nõn giấu dưới tay áo giờ đang xoắn lại như bánh quai chèo… hài tử này mỗi khi giận dỗi đều là như vậy. Thù Nam sủng nịch thở dài, thân thủ đi qua kéo nó, ôn nhu vặn mười đầu ngón tay đang xoắn lại của nó ra, đồng thời cũng phát hiện ra mình đối với Tuyết đã không còn suy nghĩ kia nữa.

Cho đến khi mười đầu ngón tay được kéo ra, Tuyết mới cúi đầu sợ hãi gọi: “Biểu ca.”

“Làm sao vậy?”

Tuyết nghe thấy âm thanh Thù Nam quả thực không có nửa điểm tức giận mới dám chậm rãi ngẩng đầu. Thù Nam nhìn nó vẫn là vẻ mặt sủng nịch, nhưng thiếu đi phần vui mừng khôn xiết của dĩ vãng, trên mặt lại mang theo mệt mỏi rõ ràng.

Toàn thân Thù Nam vẫn là dáng vẻ “Chiếu vương”, nửa điểm cũng không giảm sút, vẻ mặt nhưng lại không giấu được vẻ tiều tụy, trong mắt Tuyết có khó chịu không nói lên lời. Hiện nay bộ dáng của Thù Nam tựa như gà trống bại trận, một thân lông vũ cao ngạo không còn ánh sáng, vẻ mặt có vẻ lạnh nhạt nói không nên lời. Mười năm nay Tuyết chưa bao giờ gặp qua bộ dáng hắn như vậy.

“Biểu ca, ngươi có thể cho ta biết, Tuyết rốt cục là có chỗ nào không tốt? Chỗ nào kém Sương? Vì sao biểu ca không thể thương Tuyết? Ta với Sương ngày thường giống nhau như đúc, như thế nào lại không được! Nếu…”

Nếu hôm nay Thù Nam không yêu thượng Sương, như vậy nó cũng không cần phải giết Sương. Ba người… có lẽ… còn có thể cứ cả đời như vậy…

./.

___

Hu hu, mấy hôm nay tăng tốc làm liền tù tì mà sao hình như chẳng có ai đọc ủng hộ ta hết á *trấm trấm nước mắt* Chả có động lực gì sất.


Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

30 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 41+42

  1. ta thấy hai con ngựa có gian tình nha!!!!

  2. Đuyệt muỵa , k iu Sương chả nhẽ êu thứ giả tạo như e hả Tuyết ~~~~~~

  3. Nghi hoặc đầy cõi lòng mà tận mắt nìn thấy Thiên Lý thực sự chen chúc cùng với lão ngựa kia trong một cái chuồng nhỏ.
    thế nào mà t đọc dòng đầu mấy lần đều nhìn là “tan nát cõi lòng”. già thật r :)))))))))

  4. trời ơi, đọc mấy chương trước thấy anh sương làm chuột bạch thí nghiệm đã thấy hãi lắm rồi
    qua chương này đọc còn kinh hơn
    khổ anh sương quá.sao anh lại là song sinh với người mặt thiên thần tâm ác quỷ kia chứ
    anh sương ơi là anh sương………….huhu….

  5. chuyện hay như thế thì mắc đọc chứ không dừng cmt được nàng ạ. mà đang cảm động mắc khóc cho Sương

  6. “nước mắt một người không có ai thương tiếc, thì có lí do gì để rơi xuống” oh poor my baby heart !! T________________T ~thanks bạn dịch nà :xxx

  7. cái t kia yaya…m nở lòg nào m giết luôn anh mày…ng đã zúp m sốg to đầu tới hhhhhhh aaaaaaaaa ức chế quá….HE nên ta mới gắg đọc tới đây chứ mùk BE là ta cầm dao nĩa đi dọa tác giả òiiiii =]

  8. Có nhiều người mặc ngoài càng ra vẻ thuần khiết thì nội tâm càng đáng sợ nha. Ngay cả anh mình cũng giết được, mà còn ra vẻ thuần khiết, đúng là đáng sợ thiệt

  9. nhưng sao Tuyết nó đóng kịch giỏi mà đóng lâu nhỉ, Nam mà ko yêu Sương chắc nó đóng kịch cả đời

  10. sax, hóa ra Tuyết là người sai giết anh mình à! Mặt thật lộ ra hết rồi >”<~

  11. Ban lam chuong moi nhanh wa! Thank you.

  12. Ta vẫn “ngầm” ủng hộ nàng mà:))

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s