Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

[Gift] Tân lang ái

16 phản hồi


Tân lang ái

Tác giả: Thu Chí Thủy

Edit: Summerbreeze

Gửi đến bạn Lam Tập Nghiêm cùng lời cảm ơn chân thành nhất.

Thể loại: Đoản văn, sinh tử, H, 1×1, ngược tâm sến súa, HE.

(Xưng hô thay đổi tùy theo cảm xúc của nhân vật)

 

 

 

(ko phải ảnh gốc)

 

 

 

1.

Tiếu Dương không thể ngờ mình sẽ nhận được thiệp cưới của Hà Cánh Liệu. Hà Cánh Liệu là thanh mai trúc mã cùng y lớn lên, từ tiểu học đến đại học đều học cùng nhau, khi đó hai người bọn họ như là hình với bóng, giống như một đôi song sinh cả ngày dính một chỗ, y từng nghĩ rằng mình và Hà Cánh Liệu cứ như vậy mà qua cả đời, vĩnh viễn cũng không tách ra, nhưng là người muốn cả đời cả một chỗ chắc chỉ có mình y mà thôi? Tiếu Dương ảm đạm nghĩ.

Tuy rằng không muốn tham gia hôn lễ làm y hít thở không thông này, nhưng mà Tiếu Dương vẫn đến đây, tiến vào yến hội ngay lập tức nhìn thấy Hà Cánh Liệu, ánh mắt y trở lên tham lam đứng lên. Hà Cánh Liệu cùng với trong ấn tượng cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ là hắn đã trở nên thành thục rất nhiều, cũng có vị nam nhân, thân thể hoàn mỹ thon dài mà rắn chắc trong bộ tây trang màu đen đứng bên cạnh cô dâu nhỏ xinh càng thêm vẻ cao lớn, màu da tiểu mạch vì uống chút rượu mà mặt phiếm ửng đỏ, hai mày kiếm nồng đậm vì hưng phấn mà vi chọn, càng có vẻ anh khí bức người.

Chính mình đã có bao lâu không nhìn đến Hà Cánh Liệu? Đã sắp 3 năm đi từ sau lễ tốt nghiệp đại học, Hà Cánh Liệu liền giống như trốn tránh mình mà đi Anh, từ đó về sau cùng mình chặt đứt tin tức, nếu không phải vì cha mẹ hai bên còn liên lạc, chỉ sợ ngay cả thiệp mời hắn cũng không đưa cho mình!

Hà Cánh Liệu cũng thấy y, tựa như có chút ngoài ý muốn, ánh mắt có chút trừng lớn, ý thức được Tiếu Dương đang trắng trợn nhìn mình, hắn tựa hồ như xấu hổ mà cúi đầu xuống. Trên khuôn mặt xinh đẹp của Tiếu Dương nổi lên cười khổ, mình còn có thể trông cậy vào cái gì? Hắn không đem mình đuổi đi đã là tốt lắm! Sau sự tình mà mình làm với hắn.

“Tiếu Dương, cháu đã đến rồi! Nhanh lên lại đây!” Nhưng thật ra dì Hà nhìn thấy Tiếu Dương liền nhiệt tình tiếp đón, đem Tiếu Dương kéo đến trước mặt Hà Cánh Liệu cùng cô dâu, cười ha ha mà nói với Hà Cánh Liệu: “Tiểu Liệu, con xem mẹ có chu đáo không, giúp con gọi cả Tiểu Dương đến đây.”

“Ha hả, vẫn là mẹ cẩn thận.” Hà Cánh Liệu gượng cười, hiển nhiên cũng không muốn nhìn đến Tiếu Dương, cô dâu có chút tò mò nhìn Tiếu Dương, nam nhân  này bộ dạng so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, tuy rằng thấp hơn Hà Cánh Liệu một chút, nhưng là có vẻ tinh tế, làn da trắng nõn xứng với ngũ quan xinh xắn, tròng mắt là màu hổ phách trong suốt, tựa như búp bê sứ SD vương tử đang thịnh hành, cùng chú rể của mình hoàn toàn là hai loại không tương đồng, nhịn không được hỏi: “Cánh Liệu, ai vậy?”

“Y là…” Hà Cánh Liệu do dự, không biết mở miệng thế nào, nhưng thật ra Tiếu Dương đã mở miệng trước, trên mặt là nụ cười mê người: “ Xin chào, tôi là bạn thân nhất của Cánh Liệu, chúng tôi  chính là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.”

Khóe mắt y nhìn về phía Hà Cánh Liệu, mà đối phương cũng bất mãn với lời giới thiệu, sắc mặt không phải là dễ nhìn, trên mặt y cũng ảm đạm xuống, cái “bạn thân nhất” này chỉ là trước đây, hiện tại đã không hề là như thế, mà tất cả những cái này đều do mình gieo gió gặt bão! Vốn bọn họ có thể là bằng hữu cả đời, cũng là do y quá mức tham lam…

Cô dâu có chút giật mình, nén giận nhìn Hà Cánh Liệu nói: “Anh như thế nào lại không có nhắc với em?”

“Ha hả…” Hà Cánh Liệu che giấu mà cười, “Khi chúng ta cùng một chỗ nói chuyện của chúng ta còn chưa đủ sao?”

“Chỉ được cái dẻo miệng!” cô dâu cười cười chọt mũi Hà Cánh Liệu, làm cho Tiếu Dương ghen tị muốn đẩy cô ra – chỉ là căn bản y không có quyền làm như vậy, nên bị đẩy ra chính là mình đi!

“Nhưng mà Tiểu Dương nha, cháu cũng thật là, tốt nghiệp xong cũng không đến nhà dì chơi nữa, tuy rằng tiểu Liệu đi Anh, nhưng mà dù gì thì chúng ta cũng là bá bá bá mẫu nhìn cháu lớn lên, cũng không đến thăm chúng ta, lúc Tiểu Liệu từ Anh về, cháu cũng không xuất hiện, nếu không phải là lần này chúng ta phát thiệp mời, cháu có khi là đem chúng ta quên mất!”dì Hà oán giận nói.

Tiếu Dương cô đơn nhìn Hà Cánh Liệu, thản nhiên chua sót cười: “Cháu như thế nào mà quên đâu? Chính là Hà Cánh Liệu bận rộn, cháu cũng không muốn quấy rầy.”

“Là cậu bận hơn đi!” Người khác nghe những lời này là vui đùa, nhưng chỉ có Tiếu Dương nghe ra những lời này là cơn tức, chua sót trong lòng càng đậm, hắn thủy chung là còn tức giận mình, đây là y xứng đáng a…

Cũng nghe ra lời nói của con trai không tốt, Dì Hà cuống quít hòa giải: “Tiểu Dương nhìn thấy cháu ngoan của dì chưa? Lại nói tiếp bộ dáng cháu ta cùng cháu thật là giống nhau nha!”

“Cháu ngoan?” Tiếu Dương mê mang nhìn về chú rể cô dâu, bọn họ không phải là mới kết hôn sao?  Như thế nào đứa nhỏ cũng đã có rồi? Chẳng lẽ là ăn cơm trước kẻng? “Hai người đã có con? Chúc mừng…” Y xả ra một mạt cười so với khóc còn khó coi hơn.

Chính là vừa nói đến đây, vẻ mặt cô dâu có chút xấu hổ, mà Hà Cánh Liệu tựa như càng trở nên phẫn nộ, nếu không phải là hôn lễ của hắn, y tin rằng Hà Cánh Liệu sẽ nhất định hung hăng tấu mình một trận! Y đã nói sai cái gì sao?

“Ai nha, cháu hiểu lầm rồi… Tiểu Niệm là…” Dì Hà vội vàng giải thích, còn chưa nói xong đã bị Hà Cánh Liệu đánh gảy, Hà Cánh Liệu vội vàng nói: “Mẹ, nơi này có con là tốt rồi, mẹ đi trước chăm sóc Tiểu Niệm đi, còn vừa nhìn thấy nó buồn ngủ đó.”

Tiếu Dương nhận thấy được, Hà Cánh Liệu là không nguyện ý bàn luận quá nhiều về chuyện riêng tư của hắn trước mặt y, y đã bị  hắn triệt để bài xích ra khỏi cuộc sống của mình.

“Cái này…” Dì Hà do dự một chút, nhìn về phía con trai, thấy con gật đầu, bà liền “Hảo” một tiếng “Vậy trước tiên mẹ đi dỗ Tiểu Niệm ngủ, sau đó sẽ quay lại.”

Dì Hà đi rồi, Tiếu Dương liền nhận thấy mình như là người thừa, không biết như thế nào để đối mặt với vợ chồng bọn họ, phía sau, bạn bè của Hà Cánh Liệu cùng cô dâu cũng đều đến chúc rượu, kéo Hà Cánh Liệu cùng cô dâu đi uống. Y nhìn Hà Cánh Liệu trong đám người cười nói, hào sảng uống rượu, y cười thê lương, chỉ cảm thấy mình cùng Hà Cánh Liệu đã ở trong hai không gian hoàn toàn xa cách.

Y nên rời đi, chính là ánh mắt theo dõi Hà Cánh Liệu, như thế nào cũng không muốn rời đi, rõ ràng đau lòng muốn chết, y lại như người cuồng chịu ngược, ngây ngốc đứng ở đó.

“Học trưởng, như thế nào lại không qua uống rượu cùng nhau?” đột nhiên một giọng nói ngại ngùng hỏi, Tiếu Dương nhìn về phía cậu, nam sinh trước mặt này có vẻ quen mặt, chỉ là trong thời gian ngắn y tạm thời nhớ không ra.

“Học trưởng không nhớ ra em?” người nọ có chút uể oải, nhưng rất nhanh khôi phục lại, sáng sủa mà cười, “Em là học đệ sau anh một khóa Kiều Mạnh Phi nha, chúng ta trước đây còn cùng nhau chơi cầu mà.”

“A, anh nhớ ra rồi, là em nha.” Tiếu Dương khách sáo nói, làm Kiều Mạnh Phi lập tức trở nên hưng phấn, “Không nghĩ tới học trưởng còn nhớ rõ ta! Đi! Chúng ta cùng nhau uống rượu.”

Không đợi Tiếu Dương cự tuyệt, Kiều Mạnh Phi liền lôi kéo Tiếu Dương vào đám người, cùng một đám người ồn ào chuốc rượu, Hà Cánh Liệu đang cười lớn, sau khi nhìn thấy Tiếu Dương, lạnh một chút rồi lại khôi phục tươi cười, cùng mọi người vừa cười vừa uống, trước sau vẫn hững hờ với Tiếu Dương.

Tiếu Dương đương nhiên có thể cảm giác được, đứng ở bên trong đám người náo nhiệt, y lại ngoài ý muốn cảm thấy cô độc, muốn cứ như vậy mà rời đi, nhưng khi nhìn thấy Hà Cánh Liệu bị mọi người chuốc say đến ngã trái ngã phải, y lại thập phần không nỡ, cuống quít tiến đến đỡ rượu cho hắn: “Để tôi uống thay Hà Cánh Liệu đi.”

Hà Cánh Liệu cũng không thèm liếc nhìn y một cái, một phen đẩy y ra, tiếp nhận rượu uống càng thêm lợi hại, thấy vậy y càng đau lòng, chính y cũng biết mình giờ đã không phải là Tiếu Dương trong lòng Hà Cánh Liệu như xưa, không thể khuyên được hắn mà ngược lại hoàn toàn, đúng là mình nên rời đi…

Tiếu Dương ảm đảm rời khỏi đám người, liền nhìn thấy Dì Hà đứng một bên vẫy gọi y qua.

“Tiểu Dương, cô đưa Tiểu Niệm về trước, cháu trông nom Tiểu Liệu giùm ta, tiểu Liệu cũng thật là, hôm nay làm chú rể mà chẳng đúng mực chút nào, đợi lát nữa giúp ta đưa hai đứa về nhé.” Dì Hà nhẹ nhàng nói, trong tay ôm một đứa trẻ khoảng hai tuổi, đứa nhỏ đã ngủ rồi, cả người ghé vào lòng Dì Hà nên không nhìn rõ diện mạo, Tiếu Dương nghĩ đây nhất định là con của Hà Cánh Liệu mà bọn họ vừa nhắc tới, không nghĩ đến đứa nhỏ của họ đã lớn đến như vậy, Tiếu Dương chỉ cảm thấy tim đau đến độ không còn cảm giác!

Nhưng mà y cũng không thể cự tuyệt yêu cầu của dì Hà, gật đầu, lẳng lặng ở một bên chờ ồn ào chấm dứt, khách khứa dần dần thưa đi, Hà Cánh Liệu cùng cô dâu say đến ngã trái ngã phải, y làm hết trách nhiệm mà đưa bọn họ đến tân phòng. Trước hết là đưa cô dâu say đến ngủ luôn rồi đến trên giường trong phòng ngủ, sau khi ghen tị mà nhìn thoáng qua cô dâu, xoay người ra ngoài tính toán đưa Hà Cánh Liệu đến bên cạnh cô dâu, đây là chuyện cuối cùng mà y có khả năng làm cho Hà Cánh Liệu, từ nay về sau, y sẽ không còn xuất hiện trong cuộc sống của Hà Cánh Liệu! Y – chúc bọn họ hạnh phúc.

2.

Y đi ra đại sảnh, nhìn đến Hà Cánh Liệu say đến mất tinh thần ngồi ở trên sô pha, tư thế ngửa ra đằng sau hai chân dang rộng – dáng vẻ mê người hiện ra trước mắt y, Tiếu Dương trong nháy mắt có ý định bắt cóc chủ rể trong đầu! Y thực sự không muốn ai khác nhìn thấy vẻ mê người như vậy của Cánh Liệu!

Nhưng mà không được! Y đã sai một lần, không thể lại sai lần thứ hai! Tiếu Dương đi lên phía trước, nâng Hà Cánh Liệu dậy, vỗ nhẹ lên mặt hắn, gọi tên hắn; “Cánh Liệu? Cánh Liệu? Tỉnh tỉnh…”

Hai mắt sương mù say khướt mở ra, đột nhiên liêu nhân mà cười gọi một tiếng: “Dương…” không khỏi khiến tim Tiếu Dương đập kịch liệt, nhưng rất nhanh y liền nhắc nhở chính mình rằng hiện tại Hà Cánh Liệu đã say đến bất tỉnh nhân sự, căn bản không biết đang đối diện với ai!

Y thở dài đem Hà Cánh Liệu vào phòng ngủ, lại bị Hà Cánh Liệu đột nhiên đẩy ra, Hà Cánh Liệu đột nhiên kêu to: “Nóng… nóng quá…” sau đó xé mở quần áo của mình, thậm chí ngay trước mặt Tiếu Dương bắt đầu cởi quần, lập tức đem hạ thân của mình lõa lồ trước mặt Tiếu Dương, bắp đùi thon dài màu mật ong, nam tính trung gian xinh đẹp hơi cương cứng, nhìn vậy máu Tiếu Dương liền lập tức vọt lên đỉnh đầu, y sắp chảy máu mũi đến chết!

“Cánh Liệu?” y thử gọi, lại nhìn thấy Hà Cánh Liệu nửa thân trần quay trở về ghế sô pha, một chân đều đặn vô lực dựa lên ghế, một chân khác gác lên tay vịn của ghế, hình thành bộ dáng dâm đãng hai chân mở ra, cơ bụng rắn chắc theo hô  hấp mà phập phồng lên xuống, áo sơ mi nửa kín nửa hở che đậy điểm đỏ trước ngực, làm cho cả người Tiếu Dương nóng lên, ở thời điểm đại não còn chưa kịp tự hỏi, y đã cúi đầu hôn lên bụng xinh đẹp của Hà Cánh Liệu.

Mùi hương thoang thoảng sau khi tắm rửa phát ra lực hấp dẫn làm cho Tiếu Dương không chút nào băn khoăn mà ngậm lấy nam tính của hắn, cảm giác nó nhảy lên trong miệng, làm cho thân thể Tiếu Dương từng trận nóng lên, hoàn toàn quên mất lý trí.

“Không cần…” Hà Cánh Liệu đột nhiên rên lên một tiếng, tay đẩy đầu Tiếu Dương ra, làm Tiếu Dương khôi phục lý trí! Chết tiệt, chính mình đang làm gì a! Y thiếu chút nữa lại phạm sai lầm! Lại một lần phạm sai lầm nữa, chỉ sợ Hà Cánh Liệu sẽ hận mình đến chết! Tiếu Dương cười khổ, không dám nhìn Hà Cánh Liệu, nghĩ muốn quên đi, y vẫn là nên đi trước, còn lại là chuyện của vợ chồng bọn họ.

“Ô… Dương… đừng đi…” Tiếu Dương đang muốn đi, chợt nghe thấy Hà Cánh Liệu gọi tên mình, cho dù chỉ là lời nói mê sảng, nhưng lại đem y vây khốn gắt gao! Y liếc nhìn Hà Cánh Liệu, đột nhiên hít một hơi thật mạnh – Hà Cánh Liệu không biết từ khi nào đã rơi xuống thảm, đầu cùng thân thể ghé vào trên sô pha, thân hình hoàn mỹ đỏ bừng bộ dáng tùy người bài bố, mông cao cao nhếch lên, căn bản là đang dụ dỗ người ta phạm tội!

Tiếu Dương cảm thấy mũi nóng nóng, rất không có hình tượng mà chảy xuống hai hàng máu mũi, cúi xuống, tham lam mút lấy hương vị trên người Hà Cánh Liệu, cẩn thận đưa đầu lưỡi lên tiểu huyệt khiến mình nhớ mãi không quên kia mà triển khai thế công, đầu lưỡi đâm vào tiểu huyệt non mềm.

“A…” Hà Cánh Liệu không thể thừa nhận kích thích bất thình lình, thân thể đột nhiên lùi về phía sau, mà Tiếu Dương cũng cảm giác được hắn có ý hùa đón đầu lưỡi của mình, y thậm chí có thể cảm giác được tiểu huyệt của Hà Cánh Liệu nhẹ nhàng mà giáp công đầu lưỡi y.

Tiếu Dương bị kích thích đến rốt cục không thể kìm nén được nữa, thân mình lập tức đứng thẳng lên, hai tay tách mông hắn ra, đưa nam tính đã sớm ngẩng cao đầu của mình công kích vào tiểu huyệt mị hoặc.

“A!” cảm thấy vật thể khác thường đang xâm nhập cơ thể mình, Hà Cánh Liệu kháng cự lay động mông, nhưng như vậy ngược lại càng kích thích Tiếu Dương, làm lý trí y nháy mắt biến mất không còn tăm hơi! Thân thể đột nhiên đĩnh về phía trước, dục vọng lửa nóng đâm thẳng vào nộn huyệt!

“A…” “A…” hai người đồng thời phát ra tiếng gầm nhẹ, tuy rằng nam tính còn chưa tiến vào hoàn toàn, nhưng Tiếu Dương đã cảm giác được nam tính mẫn cảm của mình bị mật huyệt cực nóng mà chặt chẽ của Hà Cánh Liệu gắt gao cắn nuốt, một loại cảm giác tê dại như điện giật lan ra toàn thân, phát ra tiếng hô thoải mái, hai tay giữ lấy cánh mông Hà Cánh Liệu, đem cả nam tính vọt vào, sau đó nhanh chóng luật động, một sâu một nông hung tợn quất vào tiểu huyệt mảnh mai của Hà Cánh Liệu.

“Cậu!” Tiến vào đau đớn làm Hà Cánh Liệu có chút tỉnh táo lại, đột nhiên hắn quay đầu, trừng Tiếu Dương đang ra sức đâm chọc trong cơ thể mình, hắn như thế nào cũng không thể nghĩ đến tên hỗn đản này cư nhiên cưỡng gian mình ngay trong đêm tân hôn!

“Cậu… Cậu tên hỗn đản này… A… A…” Hà Cánh Liệu phẫn nộ giãy dụa xoay người, nhưng khoái cảm lại không ngừng theo lửa nóng ra vào cơ thể, phản kháng của hắn như là một loại dục cự còn nghênh, ngược lại làm cho nam tính trong tiểu huyệt của hắn trướng lớn vài phần.

“Liệu… Liệu… em là của anh… Anh không muốn đem em tặng cho bất kỳ kẻ nào…” Tiếu Dương khóc, trong âm thanh mang theo bi ai vô hạn, thân thể lại càng ra sức co rút, mỗi một lần đâm vào như thể là lần cuối cùng, dùng hết sức đâm vào nộn huyệt mẫn cảm của Hà Cánh Liệu, đâm đến Hà Cánh Liệu không thể khống chế mà rên rỉ ra tiếng, một lượng lớn dâm thủy trong cơ thể phân bố ra.

“Hỗn đản… tôi hận cậu… A ô…” Hà Cánh Liệu ý thức được mình phát ra âm thanh rên rỉ đáng thẹn, xấu hổ và giận dữ cắn môi, đem tiếng rên rỉ nuốt xuống, tuy rằng luôn miệng nói hận y, nhưng là thân thể lại phản ứng chân thật nhất, mỗ lần Tiếu Dương đem nam tính lùi đến điểm xa nhất, hắn sẽ theo bản năng mà co lại mật huyệt, ngặn chặn nam tính của Tiếu Dương, không muốn cho y rời đi.

“Anh biết…”Tiếu Dương chua sót nói, y đương nhiên biết Hà Cánh Liệu hận mình, cho dù là bây giờ y rời đi, thì chỉ sợ Hà Cánh Liệu vẫn hận y đến chết, không bao giờ… thèm để ý đến mình nữa! Nếu đã như vậy, vậy cho y ôm Hà Cánh Liệu một lần cuối cùng đi, làm cho hắn hận y thêm một chút, nếu không thương, vậy hận đi, ít nhất như vậy Hà Cánh Liệu cũng có thể cả đời nhớ kỹ mình mà không quên mất! Vô cùng tuyệt vọng, Tiếu Dương tựa như không nhìn thấy ngày mai, điên cuồng mà gia tốc co rút, không ngừng va chạm mông Hà Cánh Liệu, phát ra tiếng “Phốc, xì”, làm cho cả phòng tràn ngập huyễn sắc dâm mỹ.

“Cậu biết cái rắm…” nghe Tiếu Dương nói biết, Hà Cánh Liệu lại càng thêm phẫn nộ, tên hỗn đản này biết cái gì? Y chỉ biết gian dâm mình! Ăn sạch sẽ say đó liền nhanh chân chạy lấy người, hoàn toàn không để ý cảm thụ của mình! Y có biết hay không khi đó hắn ở nước Anh chịu hoảng sợ cùng bất an, còn có chính mình một mình đối mặt…

“A… Hỗn đản… A a… Dừng… Dừng tay… Hỗn đản…” Chính mình thống khổ nhưng tên hỗn đản này một chút cũng không biết! Càng giận chính là mình còn bị y sáp đến thoải mái không thể kiềm chế, không thể ngăn bản thân say mê trong khoái cảm, Hà Cánh Liệu thật sâu chán ghét chính mình, còn giận dỗi tên hỗn đản này tốc độ sao lại nhanh như vậy, muốn giết mình chắc!

“Không cần… Liệu… Đêm nay em chính là cô dâu của anh…” Tiếu Dương đột nhiên ôm lấy Hà Cánh Liệu ngồi trên mặt đất, làm cho cả người Hà Cánh Liệu ngồi lên đùi mình, mà tư thế này khiến cho y càng tiến vào sâu trong cơ thể Hà Cánh Liệu.

“A!” Hà Cánh Liệu không dự đoán được Tiếu Dương sẽ thay đổi tư thế, hung khí nóng bỏng chôn trong cơ thể lại sáp nhập vào hoàn toàn, đâm làm cho hắn hoảng hốt, nhưng lại không thể tự chủ mà lắc lư, phối hợp với động tác va chạm của Tiếu Dương.

Vì theo đuổi kích thích lớn hơn nữa, Tiếu Dương ôm lấy mông hắn, say đó hung hăng ấn hắn đến gốc nam tính của mình, cực kỳ nhanh chóng mà làm vận động pit-tông.

“A, a, a… quá nhanh…Tôi chịu không nổi… A… Hỗn đản… Chậm một chút… A…” cho dù Hà Cánh Liệu không muốn thừa nhận, nhưng trên thực tế hắn hoàn toàn bị khoái cảm kịch liệt bao quanh, dâm thủy trong cơ thể văng ra khắp nơi bao phủ lấy nam tính của Tiếu Dương, đem nó vùi sâu hơn vào trong cơ thể, không bao giờ có thể khống chế tiếng kêu của mình, tích cực ngồi lên ngồi xuống để đạt được nhiều khoái cảm hơn.

Tiếu Dương vui mừng nhìn thấy biến hóa của Hà Cánh Liệu, trở nên càng thêm hưng phấn, dùng khí lực toàn thân mà điên cuồng thẳng tiến, không ngừng ra vào đóa hoa nộn thịt của Hà Cánh Liệu.

“A… a a a…” Hà Cánh Liệu ngửa đầu vui sướng điên cuồng hét lên, hậu huyệt lại càng phân bố thêm nhiều dâm thủy, Tiếu Dương dùng sức lực cuối cùng của mình, cống hiến mầm mống, ở trong một cơn rồi một cơn sóng triều đánh sâu vào, Hà Cánh Liệu cũng run rẩy theo, cùng Tiếu Dương đạt tới cao trào. Hà Cánh Liệu hư thoát cả người xụi lơ xuống, hai chân tách ra vô lực khép lại, Tiếu Dương cũng mệt không còn khí lực, hai người giữ nguyên tư thế kết hợp nằm trên mặt đất, nặng nề ngủ.

3.

Cảm giác có vật nặng đè trên người mình, Hà Cánh Liệu bị áp đến tỉnh lại, hắn đang muốn đẩy vật nặng trên người xuống, đột nhiên cả người cứng đờ, hậu huyệt của hắn vẫn còn bị vật đó cắm vào!

Hà Cánh Liệu đã tỉnh rượu, đầu còn đau một chút, nhưng là hắn ý thức rất rõ ràng, rõ ràng đến mức nhớ hết những gì Tiếu Dương đã làm với mình! Tuy rằng ngay lúc đầu là Tiếu Dương lợi dụng lúc người gặp khó khăn, nhưng mà sau đó… sau đó… tưởng tượng đến biểu hiện phóng đãng của mình, hắn xấu hổ vô cùng, đêm tân hôn của chính mình lại bị nam nhân khác thượng, hắn như thế nào lại… làm cô dâu của mình thất vọng! Tiếu Dương chết tiệt! Y mỗi lần đều là như vậy! Làm hỏng bét cuộc sống của mình, y hiện giờ chắc vạn phần đắc ý, chính mình bị y biến thành dâm đãng như vậy!

Đột nhiên như nhớ tới cái gì, sắc mặt Hà Cánh Liệu đột nhiên trắng xanh, nam nhân chết tiệt này! Còn bắn tinh vào trong cơ thể mình! Y thì không có việc gì đứng lên vỗ mông bước đi, mà nếu mình chẳng may lại… làm sao bây giờ!

Hắn vặn vẹo thân thể làm cho nam tính của Tiếu Dương ra khỏi cơ thể mình, phút chốc hút một hơi, chợt nghe thấy tiếng Tiếu Dương sau lưng khàn khàn nói: “Đừng nhúc nhích…” mà nam tính trong cơ thể hắn đang nhanh chóng lớn lên, mạnh mẽ mở rộng tiểu huyệt sung huyết của hắn, mà tiểu huyệt dâm đãng đáng chết lại lập tức phản bội chính mình hưng phấn mà đón tiếp, gắn gao cắn lấy cái tai họa kia mà không ngừng tràn ra chất lỏng.

“Ân…” nam tính của Tiếu Dương bị ngậm đến cực kỳ thoải mái, khoái cảm cuồn cuộn không ngừng mà hướng ra khắp toàn thân, y xoay người một cái đem Hà Cánh Liệu đặt dưới thân, tư thế nửa quỳ, kéo cánh mông Hà Cánh Liệu, không tự chủ được mà bắt đầu co rút, mỗi lần là một lần dùng sức vào đến tận cùng, không ngừng va chạm vào chỗ yếu ớt sâu nhất của Hà Cánh Liệu.

“Hỗn… hỗn đản… Đừng lại đến nữa… A… không cần…” miệng Hà Cánh Liệu kêu không cần, nhưng thân thể lại trả lời chân thật, mật huyệt nhớ tới tư vị tốt đẹp ngày hôm qua không ngừng mút vào côn thịt của Tiếu Dương, dâm thủy cùng nam tính ra vào thân thể, làm cho nôn thịt xung quanh huyệt khẩu càng trong suốt, càng làm tăng thêm hấp dẫn thị giác, khiến cho Tiếu Dương không tự giác mà tăng thêm tốc độ.

“A… A a…” Hà Cánh Liệu rất nhanh quên mất giãy dụa, trầm mê trong bể dục, rơi vào tay giặc cùng Tiếu Dương.

“A… a… không được…” Hà Cánh Liệu tru lên vài tiếng, thân thể run rẩy, không ngừng mà phóng thích dục vọng của mình, không ngừng cắn nuốt dục hỏa của Tiếu Dương, Tiếu Dương cũng vô pháp chịu đựng mà bắn ra.

Cảm giác được Tiếu Dương bắn tinh, Hà Cánh Liệu đột nhiên trở nên kích động, kêu to: “Không được! Không được bắn ở trong!”

“Anh – Các người…” hắn đang kêu, lại nghe thấy một âm thanh giật mình của nữ nhân, hai người mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía cửa phòng ngủ, liền nhìn thấy cô dâu trợn mắt há mồm nhìn.

Sắc mặt Hà Cánh Liệu trở nên tái nhợt, kêu lên: “Vận… Vận Tâm… Anh…”

Lâm Vận Tâm còn đang mơ màng tỉnh rượu, nghe được Hà Cánh Liệu kêu to không cần, cô mới hoang mang rối loạn khẩn trương chạy đến, thật không ngờ chú rể kiện mỹ của mình lại đang quỳ rạp trên mặt đất giống như nữ nhân bị nam nhân đâm chọc, cô làm sao có thể thừa nhận được!

“Các người thật sự là ghê tởm!” Cô không thể đối mặt mà chạy trốn, hoàn toàn không để ý mình còn mặc đồ cô dâu ngày hôm qua.

“Vận Tâm! Em hãy nghe anh nói!” Hà Cánh Liệu cuống quít muốn đứng dậy, nhưng là thân thể vẫn ngậm lấy nam tính của Tiếu Dương, hắn căn bản không thể đứng lên, hắn phẫn nộ hướng Tiếu Dương hét to: “Cậu cút ra ngoài cho tôi!”

Tiếu Dương trầm mặc rời khỏi cơ thể hắn, vào phòng vệ sinh cầm khăn lông ướt, yên lặng lau hạ thân cho Hà Cánh Liệu, Hà Cánh Liệu cũng không cảm kích mà hung tợn đẩy ra, gầm nhẹ: “Cậu vừa lòng rồi chứ! Cậu hiện tại hẳn rất vui nhỉ!”

“Thực xin lỗi…” tay Tiếu Dương muốn chạm vào Hà Cánh Liệu đang cuộn thành một đoàn, nhưng cuối cùng vẫn là không vươn ra.

“Cậu cút đi! Cút ngay cho tôi!” một tiếng “Thực xin lỗi…” của y càng làm Hà Cánh Liệu phẫn nộ, hắn giống như một con thú bị thương, điên cuồng mà hét lên.

Tiếu Dương nhìn Hà Cánh Liệu đau lòng như vậy, chính mình lại một lần nữa làm thương tổn hắn, đều là lỗi của mình! Rõ ràng là đến chúc phúc hắn, lại vẫn là phá hủy hạnh phúc của hắn, Hà Cánh Liệu nhất định là hận mình đến chết! Ha ha, không phải mình cũng muốn hắn hận sao? Nhưng lúc thực sự bị hận, cảm giác này lại như ép vào khí quản không thể hô hấp, loại đau đớn này còn thống khổ hơn là cái chết!

Nếu mình chết, Liệu sẽ thương tâm không nhỉ? Không! Hắn sẽ cao hứng, có lẽ chấm dứt sinh mệnh của mình là chuyện duy nhất y có thể làm để Hà Cánh Liệu vui vẻ. Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu Tiếu Dương. Y thâm tình nhìn Hà Cánh Liệu, ôn nhu hỏi: “Liệu, nếu anh chết, em sẽ vui vẻ chứ?”

“Sẽ! Cậu đi chết đi liền tốt lắm! Tôi ước gì cậu mau chóng chết đi!”

Hà Cánh Liệu phẫn nộ rống lên, tên hỗn đản này đi tìm chết thì tốt rồi! Mỗi lần đều như vậy, có phải là đem mình bức điên thì y mới vui vẻ hay sao?

“Được.” Tiếu Dương cười đáp, đứng dậy đi vào bếp, một tiếng “Được” của y lại làm cho đầu óc Hà Cánh Liệu loạn lên, tên hỗn đản này đầu óc lại phát thần kinh cái gì! Không có chú ý đến sự khác thường của Tiếu Dương, hắn còn chìm đắm trong bi phẫn của mình, đột nhiên nghe một tiếng kim loại rơi ‘keng’ một cái xuống đất, một dự cảm bất hảo chợt nảy lên, Tiếu Dương hỗn đản sẽ không làm chuyện gì ngu xuẩn chứ…

Hắn kích động mặc quần vào rồi chạy vào bếp, liền nhìn thấy Tiếu Dương mặt trắng bệch ngã ngồi trên mặt đất, máu tươi từ cổ tay tràn ra như dòng nước xiết.

“Không –“

4.

Không khí tràn đầy mùi nước tiêu độc làm Tiếu Dương khó chịu, đầu đau như nứt ra, mình chết rồi sao?

“Anh tỉnh? Cảm giác thế nào?” là âm thanh khẩn trương của Liệu, ha ha, là Tử Thần đến đón y sao? Y thích vị Tử Thần có tiếng nói y hệt như tiếng Liệu, chậm rãi mở to mắt, liền thấy Hà Cánh Liệu đang lo lắng nhìn mình, y có chút sững sờ, thật không ngờ không chỉ là tiếng mà ngay cả diện mạo cũng giống như đúc.

“Ngươi là Tử Thần?” Y thản nhiên hỏi, không nghĩ đến nghênh đón y chính là một quyền.

“Tử Thần cái đầu anh! Anh phát thần kinh còn chưa đủ sao?” Hà Cánh Liệu giận không thể rống lên, nghe được tiếng kêu đau của Tiếu Dương, hắn lập tức đau lòng nhu nhu ngực Tiếu Dương, quan tâm hỏi: “Đau không?”

Đau quá! Cảm giác này cho y biết, y hình như là còn sống, chỉ là nếu y còn sống thì Hà Cánh Liệu làm sao có thể đối tốt với y như vậy? Chẳng nhẽ người chết cũng có cảm giác đau? “Em… là Liệu?”

“Vô nghĩa…” Hà Cánh Liệu đột nhiên trầm mặt lườm y, sau một lúc mới lo lắng mà mở miệng: “Không phải là anh tự sát nên mất trí nhớ đấy chứ?” không, mất nhiều máu sẽ dẫn đến vấn đề về trí nhớ sao? Hà Cánh Liệu nhăn mày nhăn mặt.

“Anh… không chết?” Tiếu Dương tiếp tục hỏi, y thật đúng là có chút muốn làm rõ tình huống.

“Vô nghĩa! Em cảnh cáo anh! Họ Tiếu kia! Còn dám ngoạn tự sát với em! Em… em…” Hà Cánh Liệu suy nghĩ nửa ngày đều không nghĩ ra biện pháp gì có thể uy hiếp Tiếu Dương, tên hỗn đản này ngay cả cái chết đều có thể đem ra vui đùa thì còn có gì có thể uy hiếp y? Nghĩ đến cảnh hỗn đản này người đầy máu nằm trên mặt đất, tim hắn như bị xé rách! Cái loại đau đớn tê tâm liệt phế này thậm chí ngay cả lúc sinh Tiểu Niệm cũng không thể so sánh được! Sợ hãi ôm chặt lấy Tiếu Dương, đem đầu vùi vào ngực Tiếu Dương, nói: “Dương… đừng làm em sợ… Em không chịu nổi đâu…” (ựa, sao sến thế này =___=)

Cảm giác được Hà Cánh Liệu run rẩy, Tiếu Dương trong đầu mơ hồ nghĩ đến một ít ngắt quãng, y nhớ rõ thời điểm thân mình dần dần lạnh như băng, Hà Cánh Liệu vọt vào rống lớn: “Không” sau đó ấn vào miệng vết thương của y – là Liệu cứu mình, hắn không phải là muốn mình chết hay sao? Vì sao lại muốn cứu mình? “Vì sao lại cứu anh?”

Hỗn đản này không nói còn hoàn hảo, vừa nói lại làm hắn một bụng tức! Hà Cánh Liệu hiển nhiên là cần phát tiết, liên miên cằn nhằn: “Anh tên hỗn đản này! Tôi bị cưỡng gian còn chưa đi tự sát, anh tội phạm cưỡng gian thì tự sát cái nỗi gì? Có lầm hay không? Anh con mẹ nó căn bản là không có quyền tự sát! Đừng tưởng rằng chết rồi thì có thể trốn tránh tôi! Hỗn đản! Mỗi lần đều không có trách nhiệm như vậy, lần trước cũng thế! Ăn xong không buồn uống nước thanh cổ họng đã đi luôn! Làm hại tôi ở Anh lẻ loi hiu quanh sinh đứa nhỏ! Lần này cư nhiên tự sát! Anh con mẹ nó vô trách nhiệm cũng có mức độ thôi.”

Nhớ tới chính mình khi đó cư nhiên là nam nhân lại sinh con thì khủng hoảng đến mức không tưởng, đến bây giờ hắn còn chua xót, lúc ấy chính mình khát vọng cỡ nào hỗn đản này có thể tìm đến, chính là y thủy chung không có xuất hiện, làm cho trái tim mình đau chết lặng, có phải là tim mình còn chưa chết hẳn, nên cư nhiên dùng cái chết để tra tấn mình!

“Thực xin lỗi…” Tiếu Dương đau lòng nhìn vẻ mặt bi thương của Hà Cánh Liệu, chính mình trừ bỏ tổn thương hắn thì không làm được gì khác, nhưng mà sinh đứa nhỏ là ý gì? Lực chú ý của y tập trung ở chữ ‘sinh đứa nhỏ’, “Đứa nhỏ? Đứa nhỏ nào?”

Ý thức được mình nói lỡ miệng, Hà Cánh Liệu đột nhiên nhắm mắt lại, quẫn bách nhìn về bên tường, nói ra ai tin đây? Nếu không tự mình trải qua, hắn cũng vô pháp tin tưởng mình là nam nhân đường đường lại có thể sinh con! Việc này nếu nói cho Tiếu Dương nghe, y không cười mới là kỳ quái! Đánh chết cũng không nói! “Không có đứa nhỏ nào hết!”

Tiếu Dương nhìn Hà Cánh Liệu, càng nhìn càng thấy trên làn da hắn xuất hiện màu hồng, ánh mắt lóe ra, càng thêm chắc chắn mình không nghe lầm, Hà Cánh Liệu nói sinh đứa nhỏ ở Anh… đứa nhỏ… đứa nhỏ… y đột nhiên mừng như điên, chỉ là một lần phát sinh quan hệ, Hà Cánh Liệu bỏ sang Anh, chẳng lẽ là thời điểm đó hắn hoài thai đứa nhỏ của mình? Ông trời! Y như thế nào có thể hồ đồ như vậy, cư nhiên quên chuyện gia tộc di truyền! Làm bố trẻ con rồi mà cũng không biết! “Em sinh con của anh! Anh cư nhiên làm ba ba rồi!”

Hà Cánh Liệu nhíu mày, người này như thế nào lại hưng phấn như vậy? Hơn nữa không tiếp tục nghi vấn, tại sao nam nhân bình thường lại sinh con? “Sao… Như thế nào có thể? Tôi là đàn ông a!”

“Anh đương nhiên biết em là đàn ông! Cũng biết em sinh con cho anh!” Tiếu Dương cười lệch cả miệng, y hoàn toàn không nghi ngờ việc Hà Cánh Liệu sinh con cho y, nói như vậy đứa nhỏ ngày hôm qua dì Hà bế chính là con y? Y thật sự sơ ý, nếu nhìn đứa nhỏ kia nhiều một chút thì tốt rồi.

Hà Cánh Liệu càng thêm khó hiểu mà nhìn Tiếu Dương, người này thập phần có vấn đề, “Anh… đàn ông làm sao có thể sinh con?”

“Không phải là em sinh sao? Sao lại hỏi anh?” Tiếu Dương cười hì hì nói, nhìn phản ứng của Hà Cánh Liệu, y dám khẳng định hắn sinh đứa nhỏ vì mình, như vậy thật quá vất vả, nghĩ đến việc hắn một mình gánh vác chuyện nam nhân sinh con, nhất định rất thống khổ, mà chính mình lại hỗn đản không ở bên cạnh hắn, y thực hối hận! Lúc trước cho dù Hà Cánh Liệu có không muốn nhìn thấy y như thế nào, y cũng nên mặt dày mày dạn mà đuổi tới nước Anh!

“Anh – anh không thấy nam nhân sinh con là rất kỳ quái sao?” Không biết là chính mình ngốc, hay là người này tự sát thành ngốc nữa.

“Quả thực có chút kỳ quái, nhưng là liệu anh chưa từng nói cho em biết sao? Kỳ thật nhà của anh đến từ một tộc người xa xưa, gia tộc này rất kỳ quái, nam nhân trong tộc không những có thể làm cho nữ nhân thụ thai mà cũng có thể khiến nam nhân mang thai.” Chuyện này y nghe mẹ nói qua, hình như là lúc trước y bị  ba mẹ phát hiện là yêu Hà Cánh Liệu, lão mẹ nói với y, còn muốn y yên tâm mà theo đuổi Hà Cánh Liệu, bọn họ sẽ ủng hộ, kết quả y thượng Hà Cánh Liệu một lần, Hà Cánh Liệu liền bỏ chạy.

“Anh tên hỗn đản này!” Hà Cánh Liệu tức đến muốn lấy con dao giải quyết tên hỗn đản này, lúc trước hắn còn tưởng do thể chất mình đặc thù, ai ngờ vấn đề là trên người Tiếu Dương! Tên hỗn đản này thực sự nên bị tha ra ngoài xử tử lăng trì! Hắn đã nắm tay lại chuẩn bị đánh người, nhưng là nhìn đến khuôn mặt không còn huyết sắc của Tiếu Dương thì lại luyến tiếc thu hồi nắm tay, quên đi, đứa nhỏ cũng đã sinh rồi, còn có thể làm gì, nhưng thủy chung là hắn vẫn tức!

“Anh tên hỗn đản này! Nếu biết chuyện này, cũng không đi Anh tìm em!” Hắn oán giận nói, nếu hỗn đản này xuất hiện sớm một chút, hắn cũng không chết tâm mà kết hôn cùng nữ nhân.

“Bởi vì em nói… không bao giờ muốn nhìn đến anh nữa…” Tiếu Dương nhỏ giọng nói, y làm sao không nghĩ đến bay sang Anh, nhưng khi đó Hà Cánh Liệu oán hận nói rằng không bao giờ muốn gặp y… y làm sao mà dám xuất hiện trước mặt Hà Cánh Liệu.

“Hỗn đản! Em bảo anh đi chết sao anh không đi đi?” Hà Cánh Liệu tức giận đến hộc máu, nhưng mà hắn nghĩ đến việc bảo hỗn đản này đi chết hỗn đản này liền đi thật, chẳng lẽ nói hỗn đản này tự sát là trách nhiệm của hắn? Hắn mặt đen đến độ không thể đen hơn được nữa, ngốc tử này bình thường nhìn rất thông minh, như thế nào ở thời khắc mấu chốt lại ngu xuẩn như vậy? “Chẳng lẽ anh muốn em bị cưỡng gian xong còn nói ‘hoan nghênh lần sau lại đến’ sao? Em đương nhiên là nói không muốn nhìn thấy anh! Là tức giận mà nói anh hiểu không? Anh ngu ngốc coi đó là nói thật sao? Bình thường cũng chưa thấy anh nghe lời như thế, sau lại nghe lời như vậy?” một ngày nào đó hắn cũng sẽ bị hỗn đản này làm phát điên mất!

“Thực xin lỗi…”

Tiếu Dương vội vàng nói, y nào biết là hắn tức giận mà nói… có điều như vậy nghĩa là Liệu cũng thương mình? ý thức được điểm ấy, y thật kinh hỉ vạn phần, hôm nay đúng là ngày lành của y! Yđúng là kinh hỉ liên tục!

“Trừ bỏ xin lỗi, anh còn nói được gì khác không?” Hà Cánh Liệu tức giận nói, tên hỗn đản này hoặc là không thấy mặt, vừa thấy mình liền cuồng nói xin lỗi, xin lỗi làm được cái rắm gì, y không nói được cái gì thiết thực sao?

Tiếp nhận oán hận của Hà Cánh Liệu, Tiếu Dương vô cùng thâm tình nói: “Anh yêu em… Liệu…”

Thổ lộ ngoài ý muốn, làm cho Hà Cánh Liệu đột nhiên đỏ mặt, không được tự nhiên quay đầu đi, tuy rằng là ba chữ thật vô nghĩa, nhưng mà hắn thực thích nghe! Tên ngu ngốc này sớm nói ba chữ đó không phải là tốt rồi sao?

Tiếu Dương cười cười nhìn Hà Cánh Liệu đỏ mặt, hạnh phúc của y hiện tại khó có thể hình dung, sớm biết rằng tự sát hữu dụng như thế, y nên sớm dùng, mà không phải kéo dài đến ba năm, làm hại y bỏ lỡ mất ba năm, suýt chút  nữa thì Liệu biến thành của người khác! Hoàn hảo! Hoàn hảo là ngày hôm qua mình không có nhịn xuống một lần mà tiếp tục phạm sai lầm! Sai lầm này quả là một sai lầm vô cùng tốt! Nghĩ đến cuộc sống ba người vui sướng hài lòng về sau, y liền ngây ngốc cười, không đúng! Có lẽ trong bụng Hà Cánh Liệu đã muốn có đứa nhỏ thứ hai! Thì phải là một nhà bốn khẩu, hắc hắc…

Hà Cánh Liệu quay đầu liền nhìn thấy Tiếu Dương ngây ngô cười, nhịn không được mắt trợn trắng, chính mình ánh mắt có vấn đề, chẳng những yêu thương người kia còn cảm thấy y xinh đẹp thông minh, trên thực tế rõ ràng là các si nhân! Bất quá cho dù y si hay là không si, có lẽ trước mắt họ cũng sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng là chỉ cần ngu ngốc này yêu mình, vậy là đủ rồi, không có gì là bọn họ không thể vượt qua!

Hoàn.

./.

 

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

16 thoughts on “[Gift] Tân lang ái

  1. Pingback: Sinh tử văn | Love Paradise

  2. Lau lam moi thay nang nha.sinh tu a sinh tu ah…ho ho ho^^

    • *ôm ôm*
      mấy hôm nay ta đi coi thi nên ko có time onl ^^~

      • oai ah…có nhắc bài cho em thí sinh nào không đó…phòng nàng trông có mỹ nam không😀

      • Ngày đầu làm thủ tục phòng 23 em nữ, thi toán phòng 18 em gái, thi lý phòng 22 girls, môn cuối vớt vát vào phòng có 10 thí sinh thì được 4 em nam :”> nhìn mặt mũi cũng sáng sủa, 3 có tố chất làm thụ, 1 có thể làm công =]]]]~

  3. Mình càng ngày càng thích sinh tử, mình có biến thái quá không =A=

    • Chậc chậc, thích đam mỹ đã là 1 loại biến thái, thích đam mỹ sinh tử đã là level cao hơn rồi a nàng =]]]]~
      Tuy nhiên, Gió ta cũng tự hào vì được ở level cao (dù nó là level bt) :”>

  4. Sinh tử, sinh tử, sinh tử văn muôn năm ya

  5. Pingback: Đoản Văn « Động Màn Tơ

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s