Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 21+22

62 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương 21.

Sau đó, Sương và Tuyết lại đợi ở kinh thành đến hết tháng.

Lúc này đã qua Tết, Sương nói Thục Tây đang chờ người về cai trị nên không thể lưu lại thêm, liền phải đi về; Tuyết thì còn rất tò mò đối với kinh thành, không muốn về sớm, mà yêu thích của hoàng đế và Lan phi với Tuyết càng sâu, cũng không chịu thả người về, vì thế chỉ có Sương về Thục Tây trước.

Chính là một người khác ngoài ý muốn cũng về Thục Tây, đó là Thù Nam.

Thù Nam càn quét đương hoan tuy có hiệu quả nhưng nói chúng là vẫn chưa bắt được đầu sỏ đằng sau. Hoàng triều họ Lý mới được thành lập cách đây ba mươi năm, dư nghiệt tiền triều vẫn còn nhiều, tâm lý hoàng đế hiểu được việc này có thể nhỏ cũng có thể lớn, không dám khinh thường, liền phái Thù Nam tiếp tục điều tra thêm.

Thù Nam lĩnh mệnh liền cùng Sương về Thục Tây trước. trước khi hai người đi, Tuyết đến đưa tiễn, ngàn vạn dặn dò hai người phải bỏ qua cho nhau. Vốn việc hai người này dọc đường đối chọi gay gắt cũng không phải là việc lạ gì, nhưng tình thế sau đó Tuyết lại không tiên đoán được.

Dọc theo đường đi, đầu tiên là Thù Nam có chút quái dị, giảm bớt lãnh đạm, tăng chút ôn tồn với Sương. Ngữ khí, động tác, thái độ đều thay đổi.

Lúc này Sương cũng có chút thay đổi, tuy rằng không phải là loại cố ý làm đẹp đẽ như ở trong cung, nhưng không có chanh chua cùng xa lánh như dĩ vãng.

Trong xe ngựa phô nhuyễn, có thể ngồi cũng có thể nằm, Thù Nam dựa lưng vào gối ôm lớn, kéo Sương qua, làm cho y ngồi trong lòng mình, một ngụm lại một ngụm uy y ăn quả hạnh, quả điều, quả hạch đào, ngừng tay uy ngụm trà ngọt, lại là bánh mật, bánh ngọt, trạng nguyên cao, như kiểu là không đem y nuôi thành béo tròn thì không được, không ngừng đem cái loại đồ ăn dễ béo hướng vào miệng ý. Sương đầy bụng đều là đồ ăn vặt, rất không cao hứng mà mắng hắn “đem người trở thành vịt để nhồi!”, Thù Nam bị mắng cũng vui tươi hớn hở, lại đem một viên đường nhét vào miệng y.

Thật sự không phải là ảo giác, mao cừu mùa đông dày che đi dáng của hai người, nhưng chỉ cần kéo một cái vào lòng là Thù Nam có thể phát hiện ra thân mình Sương gầy hơn Tuyết một vòng lớn. Vóc dáng ấy sắp không giống của nam nhân nữa.

Hai người trong lúc này không nói nhiều lắm, cũng không nhắc đến Tuyết còn đang ở trong cung. Ăn ý một cái kỳ lạ, có lẽ đều tự cảm giác đang phản bội nó, mà hai người lại không muốn đối mặt, cho nên không đề cập đến.

Thù Nam cứ như vậy sủng nịch mà ôm Sương, rất kỳ lạ! Nhưng Sương lại cũng ngoan ngoãn cho Thù Nam ôm như vậy, càng kỳ lạ hơn! Nhưng chuyện hai người càng ngày càng thân mật ngọt ngào cũng không thể phủ nhận. Có khi chỉ cần một ánh mắt của Sương, Thù Nam đã biết y thực sự ăn không vô, lại có khi mắt Thù Nam vừa chuyển, Sương liền biết hắn lại muốn nữa rồi.

“Hôm qua ngươi nói băng lý* ăn ngon, ta sai người làm lại, ăn thử chút.” Thù Nam nói xong xúc một miếng, uy vào miệng Sương.

*băng lý: quả thật là ta ko biết nó là cái gì cả >”< theo ngu kiến của ta thì có lẽ là cá chép ướp băng chăng?

Sương há miệng ngậm vào, thật là giống vị ngày hôm qua, liền hỏi: “Đây không phải là đồ ăn riêng có của đầu bếp gian tửu lâu phía nam thành sao? Như thế nào lại dạy cho đầu bếp của ngươi?” Phải biết bọn họ là người sống nhờ tài nghệ nấu ăn, hẳn phải là phụ truyền tử, tử truyền tôn, như thế nào lại dư thừa mà dạy cho người ngoài?

“Hắn không chịu a! Cho nên ta đưa người đi.” Thù Nam lơ đễnh đáp, lại xúc thêm một ngụm đến. Tính tình đầu bếp kia cũng thật cứng cỏi, vàng bạc cũng thế mà châu báu cũng vậy, nói gì cũng không chịu hé răng, cho nên hắn đành phải bắt người đi theo.

Sương nhướng mày, một gian tửu lâu không có đầu bếp trưởng, như vậy làm sao buôn bán tiếp?

“Như thế nào? Luyến tiếc?” Thù Nam hỏi, trong giọng nói thật không có thành ý.

Sương chuyển miếng cá trong miệng, hơi nghiêng người nói: “Có thể sao?” Một ngụm liền nuốt xuống. Một ngụm cá đảo quanh đầu lưỡi hai người, tan, quét, vướng mắc thành một mảnh hỗn độn, cuối cùng không rõ là ai nuốt vào nhiều hơn?

Thù Nam hôn đến nhiệt tình, sai người đem đồ ăn lui xuống. Ôm Sương trở mình, càng…

Thù Nam nằm nghiêng, một tay chống đầu, một tay vỗ về như có như không trên tấm lưng trần bóng loáng của Sương, “Ngoài Tuyết, trên đời này còn có người ngươi không buông bỏ được sao?”

“Có a!” Sương nằm úp sấp, nhất phái phong tình: “Không phải là phi tử của ta sao?”

Ngày ấy Hoan Cô cho người đi thăm dò, còn thật sự tìm được Hoan Cô cháu của Lý thái y.

Hoan Cô lớn hơn Sương hai tuổi, là người vừa câm vừa điếc. Lý Thái y không thích nàng, nàng cũng bởi vậy mà tự ti, không thân cận với ai, năm mười hai tuổi thái y viện gặp một trận đại hỏa, Lý thái y chết cháy, nàng cũng bị bỏng, sau đó lại may mắn không chết, mặt bị hủy hơn phân nửa, đầu óc cũng không thanh tỉnh lắm, may mà bà cô nàng là người hiền lành, đón nàng về chiếu cố.

Đầu óc nàng không tốt, không làm được mấy việc may vá cần sự tinh tế, chỉ có thể giúp gia đình bà cô làm việc nặng, mặt nàng bị hủy, do đó cũng không gả đi được. Hai năm trước bà cô chết, biểu thúc chủ nhà liền lập tức coi nàng là quỷ đòi nợ, đối xử tệ vô cùng! Vừa nghe có người tìm nàng, liền ngay lập tức đưa người đến, cũng không quản đối phương là ai.

Lan phi đón người vào cung, cho Sương xác nhận. Sương nhưng thật ra chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra nàng, lôi kéo tay nàng tha thiết kể năm đó như thế nào như thế nào, còn rớt vài giọt lệ, nếu không phải Lan phi ngăn cản, chỉ sợ ngay tại chỗ muốn cưới nàng làm Vương phi.

Sương tốt xấu gì cũng là người của hoàng tộc, hiện nay lại là thân phận Đông vương, hơn nữa được hoàng thượng yêu thích, lại không biết mấy phiên mấy đằng, chỉ là một cháu gái của thái y, lại câm điếc, dung nhan bị hủy, còn là ngốc tử, làm sao có thể xứng với y? Nhưng Sương còn nói thâm tình nghĩa trọng, không quên cám bã, vì thế Lan phi cùng Sương ước định. Tuy rằng điều kiện thân phận của Hoan Cô không thể đảm đương nổi chức chính phi của Sương, nhưng nếu có thể chữa khỏi câm điếc, chữa khỏi dung mại vào chữa khỏi ngốc tử thì cho nàng làm trắc phi của Sương.

Điều kiện của Lan phi khắc nghiệt kỳ cục, nhưng Sương lập tức ngàn vạn cảm tạ, dường như chỉ coi những điều kiện đó là việc nhỏ không đáng kể.

Hoan Cô hiện nay còn chưa phải là phi tử của Sương, nhưng khi Sương nhắc đến nàng, vẫn là dùng chữ “phi tử của ta” để xưng hô, làm cho trong lòng Thù Nam tràn đầy nước chua. (giấm a)

“Ngươi lừa được Lan phi, nhưng không lừa được ta.” Ngón tay vòng quanh sợi tóc của y, nhưng mà phi tử trong miệng y bức ra một câu để ý, Thù Nam lại hỏi: “Ngươi còn để ý ai?”

Sương chợp mắt nằm úp sấp, khóe môi thoáng hiện ý cười, nói: “Ngươi có biết cây trúc không?” Giống như loại trúc ở trước thư phòng của ta?” Thù Nam biết y có chuyện, liền không lên tiếng trả lời, đợi y nói. “Ta giống như những phiến trúc kia, ngươi đã bao giờ tìm được một loại cây khác trong rừng trúc chưa?”

Trúc, thật bài ngoại. Ngoài đồng loại của ta, ta làm sao có thể để ý sống chết của hắn? Cũng như tòa tửu lâu bị đoạt đi chủ trù, cũng giống như đầu bếp bị bắt ly tán thê tử kia vậy. Cho dù Sương biết chỉ cần mình nói một câu, có thể giúp cho tửu lâu cùng đầu bếp, nhưng y cũng không tính toán thả đầu bếp… Ít nhất là trươc khi y thực sự chán ăn băng lý thì đừng nghĩ đến.

“Vậy…” ta thì sao? Có phải là đồng loại của ngươi không? Có chỗ ở trong khu rừng của ngươi không? Thù Nam nghĩ, trong miệng cũng không nói gì. Một câu như nghẹn ở yết hầu, đúng là không nói lên lời.

./.

Chương 22

Hoan Cô nằm ở trên giường mê man, Tào Ẩn Bạch châm rất nhiều châm trên đầu nàng, lòng bàn chân thì đốt ngải cứu, khói ngải cứu tràn ngập khắp phòng.

“Thế nào rồi? “phi tử của ta” hôm nay có tiến triển gì không?” Sương ngồi ở ghế lạnh một bên hút thuộc phiện, thở ra một hơi, làm cho khói thuốc phiện cùng khói ngải xen lẫn với nhau, không phân biệt rõ ai là ai.

Tào Ẩn Bạch lau tay, trừng mắt nhìn lại đây. Từ ngày Sương muốn hắn chữa khỏi cho Hoan Cô liền không cấp cho y sắc mặt tốt nữa. Chỉ nói: “Đừng thêm việc dư thừa cho ta nữa.”

Lời của Sương có thể lừa được người khác, nhưng làm sao mà lừa được hắn? Nha đầu Hoan Cô này Tào Ẩn Bạch cũng biết, chỉ nhớ nàng rất nhát, giống như con chuột nhỏ, thấy người đã muốn chạy trốn, như thế nào có thể cùng Sương vô tư chơi đùa? Mà Sương đến thái y viện… cũng chưa bao giờ là để chơi đùa.

“Như thế nào lại nói là công việc dư thừa? Đó chính là phi tử của ta a! Tính ra thì cũng là một nửa chủ tử của ngươi, không phải sao?” Sương mắt hạnh híp lại, cười quyến rũ. Tào Ẩn Bạch biết mỗi khi y muốn làm ác thì sẽ lộ ra biểu tình như vậy, giống như là cố ý muốn chọc người ta ghét.

Trong lòng bất đắc dĩ thở dài, Tào Ẩn Bạch không muốn nhắc lại chuyện Hoan Cô, dù sao Sương nghĩ muốn lấy nàng rán luộc rang bung cũng không phải là chuyện của hắn, chuyển miệng nhân tiện nói: “Chỗ Cố tổng đà chủ có lời nhắn, nói Thù Nam đã bắt được một đường chủ, thỉnh ngươi hỗ trợ cứu người ra.”

khôi phục tiền triều, đó chính là “đại sự” mà Sương muốn làm. Sương tuy là con cháu hoàng gia Lý thị, nhưng đối với hoàng gia Lý thị chỉ có hận ý mà thôi. Mấy năm trước, Sương đưa một bức họa cho hắn xem. Hắn mở cuộn tranh ra, trên hình ảnh là một cô gái khoảng mười hai, mười ba tuổi, y phục lụa là, đầu cài trâm ngọc, dung mạo đẹp đẽ, khí chất lộng lẫy, nhưng hắn cầm xem cả buổi mà cũng chẳng ra manh mối gì.

“Khi tiền triều bị phá, Ngụy vương mang theo hoàng hậu cùng mười ba hoàng tử công chúa thắt cổ, chính là sau khi Lý Hạo Võ phái người đếm thì lại thiếu một người, đó là Thập Nhị công chúa Bích La của Ngụy Vương.” Sương nói xong đứng lên, sửa sang lại y phục, nói: “Ẩn Bạch, ngươi nói ra có giống Bích La công chúa không?”

Đó là lần đầu tiên Sương biểu lộ khí khái hoàng tộc trước mặt hắn. Giấu đi phần tùy tiện kia, Sương có vẻ khí chất cao thượng, ung dung đẹp đẽ quý gia, đúng là đại khí thong dong bẩm sinh, Tào Ẩn Bạch nhanh chóng cầm lấy bức họa so sánh, phát giác dung mạo của Sương có bốn, năm phần giống công chúa Bích La, hơn nữa Sương cố ý bắt chước khí chất người trong tranh, nhìn qua liền giống bảy, tám phần.

Sương không để ý phản đối của Tào Ẩn Bạch, lấy tư cách “Con trai của Bích La” ra mặt cùng đàm phán với địch nhân của Lý thị ở khắp nơi, nhưng lại thực sự giấu diếm thế lực khắp nơi. Hiện tại bất luận là tướng quân tiền triều vào rừng vào tặc, hay là nghĩa sĩ phản đối chính quyền Lý thị, đều đem Sương trở thành cố chủ của tiền triều, một lòng ủng hộ.

Tào Ẩn Bạch biết Sương quen diễn kịch, lại không ngờ y diễn đến nông nỗi như vậy, trong lòng không khỏi có chút cảm khái. Với tài trí thông minh của Sương, nếu không có dáng vẻ hào sảng của hoàng tử Lý thị, như thế nào lại trở thành như bây giờ đâu? Ngay cả cho y sinh ra ở một nhà bình thường, chỉ e vẫn có thể bay ra một mảnh trời riêng.

“Nói cho họ biết, ta không có cách nào cứu người trong tầm mắt của Chiếu vương cả, nhưng có cách để làm vị đường chủ kia thoải mái, hỏi bọn họ xem có cần không?” Sương thản nhiên nói xong, trong miệng vẫn tiếp tục nhả khói.

“Đã biết, liền theo lời ngươi.” Tào Ẩn Bạch lên tiếng trả lời. Phán đoán của Sương là vô cùng chính xác, Chiếu vương quản quân rất nghiêm muốn cứu người từ tay thuộc hạ của hắn ra cơ hồ là chuyện không có khả năng. Nhưng hiện tại đang là ở trên địa bàn của Đông vương, Thù Nam phải mượn quan nhân ngục giam của Sương, dựa vào nguyên nhân này, bất tri bất giác mà giết chết một người cũng không phải là chuyện khó.

“Thủ pháp gọn gàng một chút, đừng làm cho người ta có thể điều tra được gì.” Sương miễn cưỡng nói xong, chắc chắn Cố tổng không thể không đáp ứng.

Tuy nói Cố tổng đà chủ dưới cờ đều là hảo hán sắt thép, nhưng nhà giam có nhiều thủ đoạn khiến cho người ta muốn chết không được, muốn sống không xong, nên cho dù là ai thì cũng không thể chắc chắn được. Sự việc đến nông nỗi này, cũng không thể nào không tự chặt đuôi để cầu sinh.

“Biết rồi.”

“Tiến trướng tháng trước được bao nhiêu?” Sương chuyển chủ đề hỏi.

Thục Tây không có đặc sản gì, mặc dù có tiên nhân chưởng có thể luyện đương hoan, nhưng Sương cũng không thể lấy tiền bán thuốc phiện ra mà dùng quang minh chính đại được, vì thế y liền mở kỹ viện, tửu lâu, sòng bạc quốc doanh làm sinh ý. Ngay từ đầu bị dân mắng thối đầu, nhưng sau thấy tốt liền vui. Đối với Sương mà nói thì nghĩ biện pháp mở mang là tất yếu, nếu Thục Tây cái gì cũng không có, chỉ có người, vậy y đương nhiên phải mở kỹ viện kiếm tiền da thịt, hơn nữa khai điếm này còn có một ưu đãi, chính là có thể đem tiền rửa tiền bán thuốc phiện, quay về dùng đúng lúc.

Đối với kỹ viện, tử lâu, sòng bạc cùng các kiểu buôn bán kiếm tiền, Sương luôn dùng cách gọi “Thu nhập” “chi xuất”, còn đối với tiền do buôn lậu thuốc phiện kiếm được, y dùng “tiến trướng” “Tiêu phí” để gọi.

“Hoàng kim, bốn vạn lượng.” Tào Ẩn Bạch đáp.

Lúc đầu chỉ có mấy ngàn lượng, đến hai, ba tháng gần đây thì được đến trên dưới bốn vạn lượng. Tào Ẩn Bạch lúc này mới cảm thấy hóa ra buôn lậu có thể kiếm nhiều như vậy! Nhưng như lời Sương nói, bán đắt còn lãi hơn bán rẻ nhiều, đối với động tác xào xáo này của Sương, Tào Ẩn Bạch không thể không bội phục y.

Nếu là sinh đúng thời gian, địa điểm, y mới có thể trở thành anh hùng, chỉ là đáng tiếc thì bất dư ngã*, kiếp này chỉ sợ y chỉ có thể làm kiêu hùng.

*thì bất dư ngã: xuất xứ từ câu “Nhật nguyệt thệ hĩ, tuế bất ngã dữ.” Nói chung là thời gian sẽ ko chờ đợi bất kỳ ai, đây là câu cảm thán, hối tiếc khi để thời gian trôi qua.

“Tặng cho Cố đà chủ một vạn, cám ơn lòng trung thành và tận tâm của hắn, nói cho hắn sau khi triều ta khôi phục, nhất định sẽ lập bia cho vị đường chủ đã hi sinh, vĩnh viễn hương khói. Cấp Diệp tướng quân một vạn nữa, thỉnh hắn an tâm, tin tưởng đại Chu ta sẽ có ngày khôi phục. Còn các thế lực lớn nhỏ khác thì theo tỉ lệ mà chia xuống.” Sương hút xong thuốc phiện, làm sạch cái lò, cẩn thận lau chùi, liền đem cả cái điếu cất vào trong ống tay.

“Là.”

Sương đứng lên, nhìn lên giường có chút châm chọc, “Hảo hảo chăm sóc ‘phi tử của ta’, vài ngày nữa ta đến thăm nàng.”

“Ngươi đến tột cùng là muốn lấy nàng sao?” Thù Nam đột nhiên hỏi.

Sương nhướng mi, “Ta nghĩ ngươi không phải là người tò mò.”

“Ta quả thực là không tò mò, nhưng ta không thích là việc không công, nếu ta vất vả nửa ngày mà cái đích không tốt, vậy thỉnh Sương hoàng tử mời cao nhân khác đi!”

“Ta muốn ngươi chữa khỏi đầu óc cho nàng không phải là vô ích, bởi vì ta có một câu muốn nói cho nàng nghe từ mười năm trước.”

Tào Ẩn Bạch biết tò mò đối với mình không có gì hay ho, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi tiếp “Nói gì?” Sương cùng Hoan Cô không có giao tình, có thể muốn nói gì với nàng đây?

“Trận hỏa hoạn kia” môi Sương cong lên, nhưng ánh mắt âm độc lại khiến người phát lạnh, “là do ta phóng.”

Đó là một câu mà Sương giữ trong lòng mười năm, nhớ mãi không quên, cũng là câu mà y muốn nói với Hoan Cô nhất.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

62 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 21+22

  1. Hoan cô không biết là phúc hay là phận đây?! ==

  2. Đọc đến chương này thì phải cm 1 cái thôi; thật sự rất thích bộ cổ trang này đó; đây là bộ thứ 2 thuộc thể loại này mà mình đọc; rất cảm ơn nàng Gió đã edit một tác pẩm hay thế này ^^

  3. hừm.giờ thì ta đã hiểu.
    đúng là không độc nào bằng lời nói của con người cả
    ai gia…..thua sương nữa rồi
    bái phục

  4. Sương ngầu quá…. *long lanh*..

  5. Co ve nhu Hoan Co la nguoi xau thi phai . Ma co ai thay chuong nay that ngot ngao ko ?

    • Ừ, ta edit cũng thấy ngọt như đường a ^^~ Hoan Cô chỉ là 1 người bị lợi dụng thôi chứ cũng ko xấu đâu nàng ạ, cái này sau này sẽ rõ :”>

  6. ứ… cái cảnh 2 người hôn nhau với miếng cá… tự nhiên thấy ghê….

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s