Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 19+20

12 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương 19.

Trở lại phòng ngủ của mình, Sương nằm ngửa trên giường, Tào Ẩn Bạch đứng ở bên cạnh y, lại là một lượt kim ngân châm hầu hạ.

Sương thức một đêm, thân thể đã sớm không chịu nổi mệt mỏi, buồn ngủ, bên tại lại truyền đến tiếng của Tào Ẩn Bạch: “Đừng ngủ.” Ngủ liền không tỉnh lại được nữa.

Trong lòng Sương hiểu được cảnh cáo của Tào Ẩn Bạch, âm thầm cắn đầu lưỡi, muốn cho bản thân thanh tỉnh một chút. Kỳ thật cũng có lúc khó chịu đến không thể chịu được nữa, Sương đều muốn nói không bằng cứ như vậy mà ngủ, bất tỉnh thì tốt bao nhiêu có phải không? Nhưng lý trí lại nói rằng y không thể làm như vậy, y còn có thật nhiều, thật nhiều chuyện phải làm, làm sao có thể ngủ say, có thể buông tay như vậy? Người kia, phần chấp niệm kia, y lại cố gắng tỉnh táo lại.

Tào Ẩn Bạch biết chấp nhất trong lòng y, nếu không có chấp nhất này thì Sương đã có vài lần không chịu đựng được, nhưng mà y vẫn còn sống đến giờ. Ý chí là kinh người đến mức nào? Sương còn chưa buông tay, hắn cũng làm sao buông tay được, Tào Ẩn Bạch thủy chung tin tưởng, cuối cùng sẽ có một ngày hắn chữa khỏi bệnh cho Sương.

Cho dù là ý chí có kiên cường dẻo dai như thế nào thì cũng chỉ trong giới hạn của thân thể. Tào Ẩn Bạch thấy ánh mắt Sương chớp chớp, chỉ chút nữa sẽ khép lại, nhân tiện nói: “Trò chuyện đi.”

“Nói gì bây giờ?” Sương cũng biết nếu tiếp tục như vậy thì không được, nhưng lại không biết nói cái gì.

Tào Ẩn Bạch nhất thời không nói gì. Tào Ẩn Bạch người này thật sự rất ít nói, cái gì không quan trọng thì không mở miệng. Sương cũng là người kín miệng, nửa điểm chân tâm cũng giấu diếm. Hai người là điển hình của người không thích chuyện phiếm, lúc này lại không thể không nói chuyện phiếm, nghĩ đến đúng thật là châm chọc.

Tào Ẩn Bạch nghĩ một chút, nói: “Nói chuyện tốt ngươi có ấn tượng sâu sắc nhất là được rồi.”

Kỳ thật nói cái gì không quan trọng, quan trọng là… ngàn vạn lần không được ngủ.

“Truyện tốt có ấn tượng sâu sắc nhất a?” hai mắt Sương có chút mông lung, đột nhiên cười lên: “Còn nhớ rõ hai đứa con vô dụng của lão Trương thái y không?” Sương mặt mang ý cười, ngữ khí chậm rãi, “Hai tên vô dụng kia còn sai nhiều hơn ngươi, còn mệt cha bọn họ làm thái y, ngay cả châm cũng châm không đúng chỗ. Có lần ta buồn cười, trước mặt nói mấy câu chê bai, nào biết tên đại ca thẹn quá hóa giận, túm lấy cả bó châm to tướng đâm vào người ta. Gã muốn làm cho ta khóc thét lên thất thanh, ta lại cười sầm sầm đem châm nhổ xuống, cứ một cái một cái mà tính tiền. Đêm đó ta cùng Tuyết ăn no a… Đó là lần đầu tiên trong đời được ăn no như vậy.” Chuyện này, là một trong số ít “hảo sự” trong cuộc đời ngắn ngủi của Sương, đương nhiên là có ấn tượng sâu đậm. Tiếp theo, Sương thở dài, có chút cảm khái nói: “Đáng tiếc chúng ta không có phúc, đem đó liền đi ngoài ra sạch sẽ.”

Tào Ẩn Bạch không lên tiếng trả lời, vẫn một tay ngân châm một tay kim châm không ngừng, trong lòng cũng hiểu được. Sương Tuyết hai người thuở nhỏ phải tự mình chăm sóc bản thân, thường xuyên không có ăn, chính là nếu có được ăn thì cũng là hai người ăn phần ăn của một người, chưa bao giờ biết cảm giác no là như thế nào, đột nhiên được ăn no, thân thể đương nhiên là không chịu nổi. Trước đây cơm ăn còn là vấn đề, may mà lúc sau hai người được Thù Nam đưa về Chiếu cung, cơm áo không lo, không bao giờ phải suy nghĩ về bữa cơm tiếp theo ở nơi nào nữa.

Chính là chuyển biến này cũng khiến cho Sương chịu không ít tội.

“Lại đến, đêm đó…” Sương cũng không biết nói như thế nào, lưỡng lự quay về, “Ngươi có biết, chính là buổi tối đó.” Tào Ẩn Bạch “Ừ” một tiếng, làm cho Sương biết là hắn hiểu được.

“Thực sự đau quá… Chưa bao giờ ta biết đến, hóa ra trên đời này còn có một cách làm đau như vậy, cũng không nghĩ đến, một người có thể lăng trì một người khác như vậy.” Sương cười nhạo một tiếng, “Ta khó chịu, không có lý do gì để hắn sống khả giả cả. Ngươi nói phải không? Ẩn Bạch.”

Cuộc đời của Sương dường như đều là ủy khuất cầu toàn, nhưng Tào Ẩn Bạch biết, thực ra Sương tuyệt đối cá tính thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, nhưng vì y còn có rất nhiều lý do để không thể không sống sót, nên vẫn cố gắng ẩn nhẫn.

Tào Ẩn Bạch trời sinh tính tình đạm bạc, nhưng nghe đến những lời này, lúc Sương cúi đầu gọi hắn là “Ẩn Bạch”, trong lòng vẫn có chút dao động. Tào Ẩn Bạch rất hiểu Sương, hôm nay y nói những lời này, có bao nhiêu phần là muốn cùng hắn thổ lộ tình cảm? Có bao nhiêu phần là muốn làm sâu sắc thêm lòng trung thành của mình với y? Tào Ẩn Bạch không phải không biết, chỉ là vẫn mềm lòng.

“Ẩn Bạch, Ẩn Bạch…” Sương gọi hắn hai tiếng, lại cắn môi dưới không đáp lời, trong đôi mắt hạnh như có ánh sáng lưu chuyển không ngớt. Tào Ẩn Bạch chưa bao giờ thấy y như thế, nhưng thấy y không nói liền không buộc y nói nữa.

Đợt trị liệu đã đến cuối cùng, Tào Ẩn Bạch thu hồi hết châm trên người Sương, kéo chăn đắp cho y, nói: “Có thể ngủ được rồi.” Thấy Sương nhắm mắt lại, lúc này mới thu thập hòm thuốc. Thu dọn xong, vốn đang định ran gay, dưới chân vẫn là đi đến bên cạnh Sương, đưa tay thăm dò hô hấp của Sương, Sương hít thở rất nông, Tào Ẩn Bạch thật vất vả mới xác định được là người còn sống, một ngụm khí nghẹn trong ngực lúc đó mới dám thở ra.

“Ta ngủ trong lòng hắn.” vô cùng nhẹ nhàng, một câu có chút hư vô, Tào Ẩn Bạch thiếu chút nữa lại quăng hòm thuốc trong tay xuống.

Tâm đề phòng người khác của Sương rất nặng, trừ bỏ Tuyết cùng Tào Ẩn Bạch,chưa từng ngủ trước mặt người thứ ba, cho nên vì chuyện ngày đó ngủ trong lòng Thù Nam mà thật lâu không thể tha thứ cho bản thân mình.

Tào Ẩn Bạch là người hiểu rõ, chỉ nói với y: “Chỉ là ngươi mệt quá thôi.”

Tào Ẩn Bạch biết, Sương có vài lần sắp hôn mê, đều dựa vào ý chí kinh người mà tỉnh lại. Hôn mê trong lòng Thù Nam thuyết minh rằng thân thể Sương đã tàn phá đến nỗi ý chí kiên cường cũng vô pháp chống đỡ nổi. Cũng có thể chính là, phương diện thân thể suy bại đã ảnh hưởng đến tinh thần của y. Sương nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, trầm tĩnh như ngủ say, lại giống như vừa rồi chưa từng mở miệng, Sương lại biết  Sương sẽ không vì câu nói của hắn mà tha thứ cho bản thân. Chỉ là, Sương nói những lời này, là vì khống chế hắn? Hay là thật tình biểu lộ?

Giờ phút này, Tào Ẩn Bạch cũng phân không rõ. Trong lòng bất giác có chút không tha. “Ngươi nếu muốn buông tay, ta liền mang ngươi đi.” Tào Ẩn Bạch nói.

“Không!” âm thanh nhẹ nhàng nhưng không có một chút do dự, lại cực kỳ kiên định.

Tào Ẩn Bạch trong lòng nóng lên, tay đặt lên đỉnh đầu Sương, dưới tay là mái tóc mềm mại khiến người ta phải tâm sinh thương tiếc. Hai người cũng không phải là người ôn nhu, đây vẫn là lần đầu tiên Tào Ẩn Bạch đụng chạm vào người Sương mà không phải vì chữa bệnh: “Ngươi là một đứa trẻ ngoan.” Vẫn luôn là như vậy. Cho nên, ta sẽ cùng ngươi đến cuối cùng.

Sương hiện tại đang muốn làm một việc lớn, y cũng vì chuyện này mà chống lại cái chết không buông.

Tào Ẩn Bạch biết đó là tia sáng cuối cùng chống đỡ sinh mệnh cho y, lại càng sợ sau khi chuyện đó chấm dứt Sương liền mất đi tất cả hy vọng sinh tồn. Tào Ẩn Bạch không thích nói giỡn! Nếu Sương nguyện ý buông tay, hắn thật sự có biện pháp đưa y ra khỏi cung, dẫn y cao chạy xa bay, đến nơi không ai biết, hắn có thể tìm một nơi yên tĩnh, hảo hảo điều trị cho y. Nhưng hắn rõ ràng rằng, Sương sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.

Nếu không thể làm việc kia, cuộc đời Sương y như vậy còn ý nghĩa gì… còn tính cái gì?

./.

Chương 20.

Trong lúc mừng năm mới thì trăm nghiệp tạm gác lại, chính vụ trong hoàng thành cũng không phải là ngoại lệ. Sau yến tiệc ngày ấy, Hoàng đế cùng Lan phi đối với cặp song sinh Sương Tuyết rất có hảo cảm, ba ngày hai lần triệu tiến cung. Thù Nam vẫn còn có chút lo lắng,liền đi theo, cũng may hắn vốn được sủng ái, luôn có thể thuận lợi đi cùng.

Sương Tuyết mặc dù diện mạo như hai giọt nước, nhưng chung quy vẫn là hai người khác nhau, ở chung một thời gian dài liền phát hiện ra Tuyết thích nghịch ngợm, thích cười, thấy ai cũng thân thiết, cũng không sợ người lạ; Sương thì lại tương phản hoàn toàn so với Tuyết, y lễ nghi đoan chính, trên quan hệ cũng giữ khoảng cách. Vì thế sau khi Lan phi triệu hai người vào cung chủ yến là thân cận với Tuyết, đối với Sương thì lại không yêu thích như trong buổi yến tiệc nữa.

Hôm đó Sương Tuyết hai người lại được triệu tiến cung. Tổng quản thái giám trong cung chia nhóm tiểu thái giám làm hai tổ, đi giầy đặc chế trượt băng ở trên hồ dùng gậy chơi bóng. (khúc côn cầu trên băng cổ đại =]]). Tuyết chưa từng nhìn thấy loại thể thao này nhiệt vô cùng tò mò, nháo muốn xem, Thù Nam cười nó lúc trước học trượt băng trên đường đi còn đứng không xong, Tuyết mặt nóng lên, não một câu: “Biểu ca ngươi làm gì phải nhắc lại vậy?” Mọi người liền cười ầm lên.

Thù Nam cười, ánh mắt lại không tự giác chuyển lên người Sương, chỉ thấy Sương cũng đang yếu ớt cười, toàn thân trên dưới nhất phái quý khi, thong dong tao nhã, nào có bộ dáng bỉ ổi lúc chọc giận mình? Suy nghĩ trăm chuyển ngàn hồi, đã nhiều ngày không tự giác mà nghĩ đến Sương. Lúc Thù Nam phát hiện ra thời gian hắn nhớ đến Sương còn nhiều hơn nghĩ về Tuyết một chút, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Hắn phát hiện ra rằng, chỉ cần Sương không biểu lộ ra bộ dáng thấp hèn, không cần cố ý ăn nói chua ngoa, thì cũng chọc người trìu mến giống như Tuyết, thậm chí đối với Thù Nam, Sương càng làm say lòng người so với Tuyết!

Ở trong kinh thành đã đến nửa tháng, ban đêm Thù Nam cũng không ít lần muốn y, mỗi lần vừa thấy y muốn mở miệng nói những lời khiến cho người ta ghét, Thù Nam liền hôn trụ y, dùng một chút thủ pháp làm y không có cách nói chuyện. Sau đó Sương phát hiện, nên cũng không tự mình chuốc lấy cực khổ nữa, ngậm miệng theo hắn.

Sương trên giường trở nên đáng yêu, bình thường cũng như vậy. Cố gắng phát giác ra sự không thích hợp của mình đã không lừa được Thù Nam, Sương liền ngay cả ở trong vương phủ cũng không giả vờ nữa, rõ ràng thân thể gầy gò lại ào ào một cỗ anh khí, làm mấy tiểu cô nương mới tiến cung, chưa từng thấy bộ dáng đối xử không tốt với hạ nhân của Sương, một trận dò xét.

Hôm nay Hoàng đế đến một lát thì mệt mỏi, về tẩm cung nghỉ ngơi trước, Lan phi cùng Tuyết nói chuyện đến vui vẻ, không biết như thế nào lại đến chuyện hôn sự của hai người Sương Tuyết.

“Sương cùng Tuyết hai người đều chưa lập phi sao?” Lan phi từ ái cười hỏi.

Thù Nam biết ý Lan phi. Lan phi vốn có nhất tử nhị nữ, đáng tiếc hoàng tử nàng sinh ra mệnh yểu, hai công chúa cũng đã xuất giá, trước mắt bốn người có quyền tiếp chưởng ngôi vị hoàng đế cũng không có huyết thống cùng nàng. Năm trước nàng cũng từng muốn gả cháu gái cho hắn, lại bị hắn lấy lý do tuổi tác chênh lệch mà từ chối, hiện tại lại đưa ra việc này, tám phần là muốn đưa cô nương bên nhà mẹ đẻ gả cho Tuyết.

Lan phi biết Sương Tuyết cùng hắn có giao tình, việc này cũng như là động tác hướng hắn, đáng tiếc là chụp mông ngựa.

Sương không nói chuyện, thần sắc trấn định như thường, Tuyết đỏ mặt một chút, ánh mắt dò xét hướng Thù Nam nói: “Biểu ca còn chưa lập phi a.”

“Biểu ca các người tuy rằng chưa lập phi nhưng cũng có hai, ba thị thiếp, còn các ngươi? Có thích cô nương nào chưa?”

“Ta… còn sớm mà!” Tuyết hướng Thù Nam ánh mắt có chút khó xử, là đang cầu cứu hắn rồi.

Thù Nam biết ý, liền nói với Lan phi: “Nương nương, người xem Tuyết vẫn là tâm tính đứa nhỏ đâu! Việc này hoãn lại hai, ba năm cũng chưa muộn.”

Lan phi thấy Tuyết quả thực là một bộ khờ dại, chính xác là còn tâm tính đứa nhỏ, ngẫm lại cũng không sao. Nguyên tưởng lần này cứ như vậy là qua, nào biết Sương lại mở miệng nói: “Sương cũng có người, nhớ mãi không quên.”

“Chao ôi?” Lan phi vui mừng, cười nói: “Nói cho bản cung nghe một chút, có khi lại có thể làm chủ cho ngươi.”

Tuyết cùng Thù Nam cũng cả kinh. Tuyết không biết Sương có cô nương trong lòng, Thù Nam vừa nghe nói thì trong ngực một trận cuồn cuộn, tư vị nói không nên lời.

“Là chuyện thật lâu trước kia, hiện tại ngay cả chuyện nàng ở đâu Sương cũng không biết.” Sương cúi đầu thở dài, âm thanh cảm động lòng người.

“Cố gắng lên, còn cơ hội mà, nếu không, nói ra thì trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.” Lan phi khuyên nhủ nói.

Sương ánh mắt sâu kín như có vô hạn hoài niệm, “Ta còn nhớ người khác gọi nàng là “Hoan Cô”, là cháu gái của Lý thái y.”

“Lý thái y?”

“Chính là vị Lý thái y chết cháy mười năm trước trong thái y viện.” Sương bổ sung: “Còn nhớ mười năm trước đây ta thường đến thái y viện chơi đùa, cùng Hoan Cô hai người tuổi nhỏ vô tư, nào biết sau đó không còn gặp lại nàng nữa.”

Hai người khó có khi cùng nói chuyện với nhau, Lan phi nghe Sương gằn từng tiếng nhắc tới năm đó hai người tuổi nhỏ vô tư vô lự, chữ chữ đau buồn, trong lòng một trận cảm động.

“Hiếm có người si tình như vậy.” Lan phi khen ngợi y vài câu, lập tức sai người đi thăm dò.

Trong lúc Thù Nam còn đang suy nghĩ thì trận bóng đã xong, Tuyết lôi kéo hắn muốn đi khiêu chiến trượt băng, hắn sủng nịch cười dẫn nó đi. Tuy răng đây là cơ hội hiếm có để hai người có thể quang minh chính đại thân cận, trong lòng Thù Nam lại ẩn ẩn không có vui vẻ.

Tuyết cùng Thù Nam đều đổi giầy rồi đi vào hồ, Thù Nam đứng trên mặt băng, giữ tay Tuyết, làm cho nó an toàn đứng trên mặt băng, lại đột nhiên ý thức được: Cổ tay của y hình như càng ngày càng gầy?

Tuyết chưa cho hắn cơ hội đi vào cõi thần tiên, gọi Thù Nam đưa nó trượt theo, hai người liền chơi tiếp trên băng.

Sắp hết một chén trà nhỏ, không biết là thú vị, Lan phi liền nói mệt mỏi, muốn về cung trước, Sương cũng không ở lại.

Trên băng chỉ còn lại Thù Nam cùng Tuyết, còn có một đám tiểu thái giám.

Tuyết chơi đến vui vẻ, Thù Nam lại không biết vì sao thấp thỏm buồn bực, muốn hồi cung hỏi Sương, những lời vừa rồi là có ý gì.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

12 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 19+20

  1. nhân ngày chẳng có gì, thôi thì gửi lời thông cảm chia buồn sâu sắc tới ah nam (đã đỡ muốn đay nghiến thèng bé rầu) cùng đau lòng ko lời dành cho bé Sương T_T
    P/S: rất muốn làm thần y nhẩy vầu chữa trị hết bệnh cho e nóa, ơ hơ, cơ mà mình xuyên vô ngay anh Bạch ko biết truyện nó thế nào ( o , o )?

  2. ờ, bắt đầu có chuyện rồi……hehe
    không biết sẽ là sóng gió chốn hoàng cung hay là bình yên nơi hoang đảo nhỉ(ý cả đấy)

  3. ta ghét Tuyết a~…thằg quĩ đó fake quá à >. cực thích bạn í…

  4. nó bị gì sao nó không hiện tên bái viết nè nàng….

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s