Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 17+18

18 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương mười bảy

Nửa tháng sau, trong cung vô cùng náo nhiệt mở yến hội. Đương kim hoàng đế Lý Hạo Vũ ngồi trên đế vị, nhận lạy chầu. Năm nay gần bảy mươi nên người cũng không giấu được vẻ già đi, mái tóc đã bạc một nửa, nhưng đôi mắt vẫn như ba mươi năm trước, trong cơ trí thông minh mơ hồ còn ngầm ý thị huyết.

Lý Hạo Vũ vốn có hơn mười vị hoàng tử, chỉ là trong vài thập niên tranh đấu, trước mắt chỉ còn lại ba người tại triều. Đó là Tam vương gia Lý Hạ, Thất vương gia Lý Lăng cùng thập tam vương gia Lý Nhiễm, ngoài ra còn có tôn bối Thập nhất hoàng tử Lý Thù Nam, chính là một trong bốn người có quyền lực nhất dưới hoàng đế.

Yến hội của hoàng gia đương nhiên không phải là phô trương bình thường. Lý Hạo Vũ ngồi ở đế vị nhận lạy chầu, tham gia yến hội cũng chỉ có một số vương gia cùng hoàng nữ, hoàng tử được sủng ái. Nói thêm, hai người Sương Tuyết cũng là vô duyên. Cũng bởi vậy nên Thù Nam có chút lo lắng.

Người giúp đỡ càn quét đương hoan là Sương, nhưng đông vương là phong hào mà cả hai người cùng sở hữu, bởi vậy cả hai người đều lên điện, Tuyết có khí chất thanh linh, tuy rằng không có quý khí của hoàng tộc nhưng lại giống như trích tiên xuất trần*, Thù Nam tin rằng nó nhất định sẽ không có vấn đề, vấn đề chỉ là Sương.

*Trích tiên xuất trần: Tiên bị đày xuống trần gian.

Sương chanh chua, Sương cay nghiệt, Sương đùa cợt, Sương thô bỉ, Sương tùy tiện, Sương không che giấu chút nào. Nếu không có việc gì thì tốt…

Thù Nam vốn không quá tham vọng một thân hơi thở bỉ ổi như Sương có thể khiến hoàng đế vui vẻ.

Chỉ là nếu Sương ở trước mặt hoàng đế làm ra điều gì thất thố, mà Tuyết cùng Sương hai người cùng vinh cùng nhục, nếu có chuyện gì xảy ra, ngay cả Thù Nam cũng khó có thể giải quyết.

Quả thật Lý Hạo Vũ vì Đình Túc nên cũng yêu thương Thù Nam, nhưng không phải là hoàn toàn dung túng. Thù Nam có thể có được ngày hôm nay, chủ yếu vẫn là do tự thân hắn khôn khéo giỏi giang. So với bất cứ ai khác Thù Nam rõ ràng rằng Lý Hạo Vũ đối xử với hắn bất đồng với những người khác, nhưng khoan dung của người cũng có giới hạn mà thôi.

Thành viên tham gia yến hội cùng quỳ lạy Lý Hạo Vũ. Thù Nam đứng thứ mười một trong đám hoàng tử, sau khi hành lễ sau ba vị Vương gia, sau đó Lý Hạo Vũ liền vẫy tay làm cho hắn ngồi ở bên cạnh.

Hoàng hậu của Lý Hạo Vũ đã mất, sau đó người cũng không lập hậu. Lúc này bên trái người là Lan phi có địa vị cao nhất hậu cung; bên phải là Thù Nam, bởi vậy liền biết địa vị của Thù Nam ở trong cung là không hề bình thường.

Thù Nam ngồi bên hoàng đế, nhìn những hoàng tử hoàng nữ khác tiến đến bái, trên mặt tuy thong dong nhưng trong lòng lại không yên.

Ba ngày trước hắn đã dặn dò Sương cẩn thận, muốn y phải hảo hảo ăn mặc, không thể để như bình thường một đầu tóc đen tùy tiện chỉ cài mộc trâm, y phục trang sức trên người cũng chuẩn bị chỉnh tề cho y, nhưng vẻ mặt y vẫn xa cách, khiến Thù Nam tức đến bốc khói trên đầu.

Sáng nay hắn lại sai vài cung nữ đến giúp Sương sửa soạn, lại bị Sương đuổi ra khỏi cung điện, trong lòng Thù Nam càng bất an, thế nhưng hôm nay hắn lại vô cùng bận bịu, không có thời gian đi qua xem xét.

Tuyết thì lại rất phối hợp. Thật vất vả mới có cơ hội nhìn thấy hoàng gia gia, trong lòng Tuyết rất cao hứng, cẩn thận mà chuẩn bị cả ngày, y phục chọn hết cái này đến cái khác, vật trang sức cũng đổi liên tục, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, không có chỗ nào là không được để ý đến. (Sao có cảm giác như chị em Tấm Cám thế này nhỉ?)

Ngày hôm qua quyết định ăn mặc thật đẹp, còn cố ý chạy tới trước mặt hắn dạo một vòng, hỏi hắn có đẹp hay không. Nhìn thấy Tuyết đẹp không tỳ vết gì như vậy, tựa như trích tiên thanh linh, Thù Nam trên mặt thì không sao, nhưng trong lòng lại lo lắng! Chỉ sợ hai người lúc lên điện, Sương bị một thân tiên khí của Tuyết áp đảo, trở nên càng hèn mọn.

Đều nói Phật yếu kim trang, nhân yếu ăn mặc. Cho dù không đổi được hơi thở cổ bỉ kia trên người thì ít ra cũng ăn mặc cho giống người đi?

Thù Nam đang bất an, danh sách lạy chầu đã đến người sau cùng. Chỉ thấy thái giám ngoài tiền điện dùng tiếng nói có chút chua hét lên: Đông vương Sương, Tuyết yết kiến.

Chữ “Kiến” kia kéo dài, mọi người đều tò mò nhìn ra cửa đại điện.

Chỉ biết có đủ loại đồn đại về hai vị hoàng tử Sương và Tuyết, biết thân phận của bọn họ hèn mọn, biết tướng mạo của bọn họ xinh đẹp, biết bọn họ là sủng vật của Thù Nam, lại không có mấy người tận mắt nhìn thấy hai người.

Chữ “kiến” kết thúc, hai đạo thân ảnh bạch sắc xuất hiện ở cửa đại điện, sắc mặt mỉm cười, dáng vẻ đoan chính, chậm rãi vượt qua cửa điện.

Trong nhất thời, mọi người trong điện đều ngừng hô hấp.

Một thân áo trắng không tì vết, vạt áo có thêu ti tú gợn nước, nhìn qua một thân trắng thuần, lúc đi lại liền lóe lên chút màu hoàng kim như có như không, áo khoắc ngắng tay mỏng bằng lông hồ trắng thuần; trên đầu là bảo thạch vũ trạng kim quan. Sương Tuyết hai người da bạch như tuyết, môi đỏ như son, một đầu tóc đen bóng đến thắt lưng, một thân trang phục, đúng là tư thế oai hùng, lại nổi bật thanh lệ.

Thù Nam giật mình ngốc lặng.

Một thân ăn mặc của Tuyết là ngày hôm qua đã mặc rồi, nhưng hắn không hề nghĩ  tới chính là Sương cũng có thể ăn mặc giống như Tuyết! Hai người đứng gần nhau như là một người soi gương vậy. Chỗ khác nhau duy nhất chính là trên đầu của Tuyết là bảo thạch trên kim quan màu xanh ngọc bích, còn của Sương là màu hồng ru-bi.

Tuyết có khí chất thanh linh, phảng phất như tiên nhân hạ phàm. Mà giờ phút này, Sương không bắt chước thành Tuyết, khí chất trên người cũng không giống như Tuyết.

Không có tư thế khó coi như bình thường, hơi thở bỉ ổi mà Thù Nam chán ghét, giờ phút này trên người Sương cũng có một cỗ quý khí hồn nhiên thiên thành, khí chất không thua bất cứ ai đẹp đẽ quý giá ở đây.

Thù Nam dưới đáy lòng kinh hãi nhưng không lộ thanh sắc. Chỉ là hắn không hiểu, nếu như đây chính là tư thái thực sự của Sương, vậy thì vì sao Sương phải cố ý che giấu?

Hai người ngửa đầu ưỡn ngực, chậm rãi tiến đến trước mặt hoàng đế, luân thanh nói:

“Nhị thập lục hoàng tử, Sương.”

“Nhị thập thất hoàng tử, Tuyết.”

Tiếp theo hai người cúi đầu, trăm miệng một lời: “Bái kiến Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Hai người thật là ăn ý. Trừ bỏ cách ăn mặc, một loạt động tác cũng cứ như soi gương, phối hợp không sai sót điểm nào.

Thù Nam quay đầu nhìn hoàng đế dò xét, cũng thấy hoàng đế có vẻ rất có hảo cảm với cặp song sinh này, lập tức nhẹ nhàng thở ra, chỉ mong Sương đừng nói bậy bạ, để lộ ra cái gì là tốt rồi.

./.

Chương mười tám.

Lý Hạo Vũ tuổi tác đã cao, tuy mắt mờ nhưng cũng chưa đến nỗi không nhận ra ai với ai, người cũng nghe qua chuyện về hai hoàng tử này vì Người mà phải lớn lên trong lãnh cung. Lý Hạo Vũ không muốn thừa nhận Sương Tuyết là tôn tử của mình, vốn định cho hai người dâng lễ lên rồi lui xuống, an bài ở một góc xa xa, nhưng là hôm nay vừa nhìn thấy, mới biết chính mình đã khinh thường.

Vốn tưởng rằng ở trong lãnh cung, bị một đám thái giám cung nữ thấp kém bắt nạt thì cho dù lớn lên đẹp mã như thế nào, trên người vẫn nhất định là lây dính khí chất thấp kém. Nào biết hai người trước mắt này, một người thì trong veo thấu triệt, tựa như trích tiên; một người phiêu dật xuất chúng, quý khí bức người, loại khí chất xuất chúng này là phúc khí trời ban, bắt chước cũng không được.

Ánh mắt nguyên bản lạnh lùng bỗng nhiễm thêm vài phần từ ái, Lý Hạo Vũ cười nói: “Bình thân, đều đứng lên đi.”

“Tạ Ngô hoàng.” Hai người đồng thanh, liền động tác đứng dậy cũng không sai tý nào.

“Đây là một chút hiếu tâm của tôn nhi, chúc Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Hai người vái chào, Tuyết tiếp nhận lễ vật từ tay cung nhân, chính mình giao cho Triệu tổng quản hầu hạ hoàng đến.

“Chậm đã.” Trước khi Triệu tổng quản tiếp nhận lễ vật, hoàng đế mở miệng nói. Mọi người đều nhìn về phía hoàng đế, chờ đợi chỉ thị của người. Lý Hạo Vũ cười từ ái, nói: “Trình lên đây đi! Trẫm vẫn chưa có hảo hảo nhìn hai người các ngươi.” Ngữ khí thân mật khiến mọi người cả kinh, không ít người âm thầm cắn răng đố kỵ hai người vận khí thật tốt.

Thù Nam trong lòng lo sợ bất an, may mà Sương Tuyết hai người vẫn thong dong trấn định, tự nhiên hào phóng, một trái một phải bước lên thềm vàng, quỳ xuống trước mặt hoàng đế. Tuyết giơ cao mộc hạp trong tay, hai người vẫn hô to câu: “Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

Trong mộc hạp là một pho tượng Di lặc bằng bạch ngọc, phúc khí nửa nằm. Pho tượng Di lặc này rất diệu dụng, là khối bán nguyên thạch, mặt cùng ngực, chân tay đều có trải qua điêu khắc, lộ ra “thịt” hoàn mỹ, mà bộ phận y phục cũng bất quy tắc, một tầng “da” màu vàng tự nhiên.

Lý Hạo Vũ cả đời xem bảo vật, nhưng cũng không thể không tán thưởng pho tượng này, liền nói hai chữ “Hảo.”, cười híp cả mắt. Chỉ là người không biết, pho tượng này kỳ thật là do Thù Nam chuẩn bị, vẫy tay cho hai người đứng lên.

Tình trạng của Thục Tây Thù Nam cũng hiểu được, bởi vậy năm nay hắn chuẩn bị cống phẩm, gồm hai cái, cái kia là cho Tuyết, hiện tại thấy Lý Hạo Vũ cao hứng nên cũng yên tâm.

“Phật Di lặc trong tay Tuyết hoàng tử quả nhiên thật tinh xả, chỉ là Sương hoàng tử như thế nào hai tay trống trơn?” Lan phi có chút giễu cợt nói, chỉ là trong giọng nói không có gì là ác ý.

Trong lòng Thù Nam lại căng thẳng, đã quên mất y không phải là Tuyết thân ái của mình, nên nói hộ Sương: Hai người cùng một tước phong, lĩnh chính là cùng khối, lễ vật kia đương nhiên là chung của hai người.

Không nghĩ tới Lan phi đột nhiên mở miệng, Sương tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng không có xuất hiện biểu hiện thất lễ. Chỉ thấy y nhìn trái nhìn phải một chút, đi đến một bên, hái xuống một đóa hoa mẫu đơn tươi tắn do mã khoái đưa tới từ phía nam, đến trước Lý Hạo Vũ cung kính giơ cao tay nói: “Đó là quà mừng Sương chuẩn bị cho hoàng thượng.”

Mọi người đều sửng sốt.

Lan phi vốn định chỉ đùa một chút với nhi đồng xinh đẹp trước mắt này, không nghĩ rằng y lại tùy tiện như vậy, lập tức liền nũng nịu một tiếng: “Hồ nháo.”

“Sương cũng không có hồ nháo.” Sương tư thế cung kính, hai tay vẫn cầm bông hoa kia, nói: “Sương không tri kỷ được như Tuyết hoàng đệ, không biết chuẩn bị như thế nào, bởi vậy chỉ có thể mượn hoa hiến phật*.” (Bé Sương bé ý thương em trai quá, cố tình không mang quà để cho em trai nổi bật, mà cái thằng giời đánh thánh đâm kia, aizz~)

*Mượn hoa hiến phật: của người phúc ta. (ở đây em ý lấy hoa hiến phật, tức là bảo Hoàng thượng chính là Phật đó. Thông minh hem.)

Thù Nam vừa nghe nói như thế, trên lưng sớm ướt một mảnh.

Lý Hạo Vũ nghe xong quả nhiên mừng rỡ, câu “Mượn hoa hiến phật” của Sương làm cho người thật hưởng thụ. Lan phi cũng cười, nói: “Hoàng thượng hài tử này thật thông minh.”

Lý Hạo Vũ gật đầu nói phải, phất tay thưởng tọa cho hai người. Tuyết liền ngồi bên cạnh Thù Nam, mà Sương ngồi bên cạnh Lan phi.

Các hoàng tử lạy chầu xong thì các màn biểu diễn chính thức khai mạc, đủ loại sơn hào hải vị cũng sôi nổi trên bàn. Sau khi Lý Hạo Vũ nói chuyện cùng Sương và Tuyết vài câu, phát hiện ứng đối có lễ, cách nói năng không tầm thường, trong lòng rất là cao hứng. Lan phi ở bên cạnh Sương nói chuyện vài câu, cũng rất có hảo cảm với Sương.

Tiệc rượu kéo dài, mới qua một nửa Thù Nam đã phát hiện trên mặt Sương mệt mỏi, thấp giọng hỏi nó có muốn cấm hay không? Tuyết lắc đầu nói không sao. Lúc sau vừa quay đầu, xa xa đã nhìn thấy Tào Ẩn Bạch giả trang làm người hầu, nhìn vào trong điện, lúc này mới nhớ ra hình như thân thể Sương không tốt lắm.

Nghiêng đầu nhìn, vừa lúc thấy Sương đưa mắt ra hiệu cho Tào Ẩn Bạch, bảo hắn không cần lo lắng.

Vì lần yến hội này, Tào Ẩn Bạch đã cho y hút đủ thuốc phiện, bởi vậy y mới có thể đoan chính mà ngồi ở đây. Nhưng không biết là có thể còn chống đỡ được bao lâu? Y cùng Tào Ẩn Bạch ngàn đoán vạn đoán, lại không tính đến việc Lý Hạo Vũ ban thưởng ghế ngồi cho hai người.

Vốn nghĩ thời gian sẽ không sai biệt lắm, lợi dụng chỗ ngồi xa xa mà biến mất, cái này không thể được, Sương âm thầm cắn răng, hy vọng thân thể tàn phá này còn có thể chống đỡ qua ải này.

Thù Nam phát giác bề ngoài Sương có vẻ tinh thần tốt, nhưng là thần sắc lại trắng bệch, trên trán cũng toát ra nhiều mồ hôi, trong lòng liền khó chịu khác thường.

Cuối cùng, một hồi yến tiệc hoàng gia cho tới gần hừng đông mới tan.

Trên đường về, Thù Nam đi cùng mã xa với Sương và Tuyết, mã xa đi thực chậm, Thù Nam ngồi ở một bên, nhìn hai người đang ngủ. Nhìn thấy đôi song sinh gắn bó dựa vào nhau, ánh mắt của Thù Nam không tự giác mà nhìn qua khuôn mặt hai người, lại không biết là dừng trên mặt ai nhiều hơn?

Đêm hôm đó Thù Nam ôm y, động tác nhẹ nhàng khoan thai, thoải mái ôn tồn tinh tế kia làm cho lòng người mềm nhũn, bất tri bất giác lại ngủ mất. Tuy rằng ngủ không đến hai canh giờ liền bừng tỉnh, nhưng làm cho Sương kinh hãi không thôi, đang định giãy dụa đứng lên, lại phát hiện Thù Nam vẫn đang ở trong cơ thể mình, dần dần lại thức tỉnh.

Vừa ngẩng đầu lên, là hai mắt sáng ngời của hắn. Chưa cho Sương cơ hội phản ứng, hắn ôm thắt lưng Sương hạ xuống một chút rồi cử động. Buổi sáng hôm đó, hắn lại lộng hai hồi mới đi.

Mỗi khi nhớ tới chuyện đêm hôm đó, trong lòng Sương lại chua xót không thôi, cảm thấy, cảm thấy, như có cái gì không đúng, có cái gì đó… trở nên có chút bất đồng.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

18 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 17+18

  1. N thật là mh thấy Tuyết cứ ẻo ẻo xạo xạo s s á …..gruzzz….. K phải tại e là nguồn gốc thế thân đâu nha , thiệt khó chịu
    Công nhựn Sương thông minh quá , lại còn khí chất nữa , cho cái theg công chết tiệt kia mở to con ngươi nó ra , hứ

  2. cái này gọi là…máu dồn hạ thân, tinh trùng thượng não…haizzz

  3. cái thèng công vô sỉ đê tiện toàn lo cho cái con kia ko, tức chết. ta thấy cái con e ko có chỗ nào tốt hết cái gì mà trong veo thấu triệt, tựa như trích tiên, mịa nó trong sáng, ngây thơ hồn nhiên vô duyên như thế cũng đều là nhờ công đức của bé Sương cả, rõ khổ 1 đứa thì làm kẻ ti tiện, bần cùng để cho đứa kia đc tâm trong sáng, đức đại từ bi, pà nó cái từ bi trong sáng ôn nhuận nhờ người khác đê tiện dùm có mà từ bi ôn nhuận vào mắt ( .\ _ /. )

  4. cái tên ôn thần.biết người ta bệnh còn ham hố,không chịu buông tha.hứ!
    truyện thật hay ^^
    đa tạ chủ nhà hj

  5. umh.mình cũng thấy vậy.đọc truyện nhiều rồi nên cứ thấy ai “ngây thơ như nai tơ” kiểu này là mình sởn da gà
    hay mình “gia trưởng” quá nên không chịu được cảnh người ta nũng nịu nhỉ

  6. em tuyết thấy đểu ngầm hay sao á =.=

  7. rốt cuộc cái gì bất đồng…. mà tiểu phong nè … nghe nàng spoil vậy , ta cảm tưởng, tuyết thật sự rất độc đúng không,😀, từ đâu nhìn cách miêu tả vẻ thuần khiết đó là ta thấy nó ngờ ngợ che dấu cái trái ngược bên trong rồi… ta đoán đúng không nhỉ..

    • ta xì poi thì mất hay, nhưng mà vẫn phải nói, người thâm nhất truyện luôn đó, nó biết hết, cả mqh giữu Sương và Thù Nam nữa, nhưng mà vẫn giả vời nai non, đến lúc ko ai ngờ thì nó vùng dậy như zombie =]]]]~

      • ối mọe, bất ngờ v~i, ko ngờ đại kết cục. ặc ặc, vẫn tưởng là hàng thiệt đồ thiệt ai ngờ lại là hang thiệt chất lượng trung quốc ( .\ _ /. ) lại biết thêm đc một lỗi bức xúc muốn xả

  8. da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như mun… quá quen….:D

  9. nàng làm truyện lại rồi hỷ…:D…mừng quá, ta cứ nghĩ còn lâu ấy chứ

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s