Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 15+16

25 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Sương mười hai tuổi, trong mắt sớm đã không còn khờ dại của hài đồng, “Ta đem chính mình bán cho Trương thái y, để cho hai nhi tử vô dụng của lão luyện tập, bọn họ châm đúng kim thì ta được một xu, châm sai kim ta được một đồng. Ta ước gì bọn họ châm sai thật nhiều, cơm tối của ta cùng Tuyết còn có hy vọng.”

Chương 15.

Phụ mẫu Tào Ẩn Bạch đều mất từ khi y còn nhỏ, cùng  gia gia là người làm tạp công trong thái y viện sống dựa vào nhau, đáng tiếc ngày vui ngắn chẳng tầy gang, năm Tào Ẩn Bạch mười ba tuổi thì gia gia cũng qua đời.

Người trong thái y viện vốn định đuổi hắn ra ngoài, lại phát hiện hắn từ nhỏ theo gia gia sửa sang lại dược liệu nên quen việc, cũng có thể giúp được việc, nên liền cho hắn ở lại. Hơn nữa, lưu lại hắn cũng có tác dụng khác, là để bọn thái y thử thuốc.

Nói là thuốc, kỳ thật là độc. Vật đó là để người trong hoàng tộc ăn từ lúc nhỏ để kháng độc, ngăn ngừa việc bị giết bằng thuốc độc. Lượng dùng của người lớn thì dễ tìm, nhưng mà của trẻ con thì khó, nên cần nhi đồng nhỏ tuổi đến thử độc, mà Tào Ẩn Bạch tứ cố vô thân chính là lựa chọn tốt nhất.

Năm Tào Ẩn Bạch gặp Sương đã là hơn mười tám tuổi, không thích hợp làm dược nhi thí nghiệm nữa, thái y dù sao cũng làm công tác cứu người nên không dám gióng trống khua chiêng đi mua trẻ em làm dược nhi, cho nên trong cả thái y viện lúc đó ngay cả một dược nhi cũng không có.

Tào Ẩn Bạch rất có thiên phú với y học, ngày ngày ở thái y viện mưa dầm thấm đất, dựa vào sách xem trộm trong viện, lại nghe lén thái y nói chuyện, lúc nhóm thái y đi hành nghề thì mượn cớ xách hòm thuốc đi theo, rất có tâm. Thế nhưng có tâm thôi thì không đủ, nhất định phải có kinh nghiệm khám chữa bệnh lâm sàng, khổ một nỗi là đối với cái đó thì hắn không có. Đúng lúc ấy, Sương xuất hiện,

Hắn yêu cầu Sương trở thành đối tượng khám và chữa bệnh cho hắn, đổi lại hắn sẽ chữa cho Tuyết.

Hắn ở trên người Sương thử châm, thử thuốc, thậm chí mà vì những phát minh nối xương mà bẻ gãy xương tay của y. Mỗi lần  Sương van cầu hắn, liền tương đương bán cho hắn một lần.

Chính mình cũng từng làm dược nhi, Tào Ẩn Bạch so với ai khác đều hiểu rõ thân là dược nhi nhất định sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng hắn cũng có thể nắm chắc để ảnh hưởng là nhỏ nhất. Chỉ là hắn không ngờ được rằng, Sương không chỉ bán cho hắn làm dược nhi, mà còn bán cho từng thái y ở trong viện làm thí nghiệm.

Khi Tào Ẩn Bạch phát hiện thì đã quá muộn. Từ năm Sương tám tuổi đến mười hai tuổi, trong bốn năm ngắn ngủi, công tác của dược nhi đã khiến thân mình của y không chịu nổi nữa.

Lúc đó, Tào Ẩn Bạch run đến nỗi cái châm cũng không cần được, trong lòng nghĩ thân thể Sương yếu đuối như vậy, đến tột cùng là làm nhiều hơn mình bao nhiêu lần thí nghiệm mới có thể khiến thân thể biến thành suy bại như thế? Năm đó Sương trả lời, Tào Ẩn Bạch đến nay còn nhớ rõ.

Sương mười hai tuổi, trong mắt sớm đã không còn khờ dại của hài đồng, “Ta đem chính mình bán cho Trương thái y, để cho hai nhi tử vô dụng của lão luyện tập, bọn họ châm đúng kim thì ta được một xu, châm sai kim ta được một đồng. Ta ước gì bọn họ châm sai thật nhiều, cơm tối của ta cùng Tuyết còn có hy vọng.” (Xót xa quá >”<)

Chỉ bấy nhiêu thôi là có thể xác minh.

Ngày đó ước định của Sương cùng Tào Ẩn Bạch thay đổi. Nếu muốn Tào Ẩn Bạch tiếp tục chữa bệnh cho Tuyết (nó thì có quái bệnh gì, hừ), Sương cũng không được từ chối Tào Ẩn Bạch trị liệu. Từ đó về sau, làm thế nào để khiến cho cái người suy bại sớm nên đi đời nhà ma này sống sót, chính là thành tựu lớn nhất đời của Tào Ẩn Bạch.

Cuối cùng Tào Ẩn Bạch phát minh ra độc môn bí pháp phong châm vào cơ thể, đem mười ba cây châm châm vào trong cơ thể Sương, lúc này mới có thể kìm hãm tốc độ suy bại của nội tạng Sương. Nhưng là phương pháp này có một cấm kỵ, đó là không thể lo lắng, không thể chạy bộ! Nếu như cá tính của Sương thì đó cũng không là gì, nào biết ngày ấy Tuyết té xỉu làm hủy toàn bộ.

Tào Ẩn Bạch nghĩ, trong lòng một trận tức giận! Cánh tay ôm Sương không tự giác mà chặt hơn.

Sương trước mặt đen kịt, cả người mềm nhũn, thật lâu cũng đứng không vững chỉ có thể dựa vào trong lòng Tào Ẩn Bạch, từ xa nhìn lại, đúng là giống như hai nam nhân ở trước mặt người khác mà ngươi nông ta nông.

Sương cùng Tào Ẩn Bạch hai đại nam nhân trước mặt mọi người ôm nhay, cũng khiến cho mọi người xôn xao. Thù Nam ngẩng đầu thấy hai người thân ảnh thân thiết, bất giác trong lòng dấy hỏa.

“Làm sao vậy?” Tuyết phát hiện Thù Nam khác thường, ngẩng đầu nhìn lên bờ, cũng thấy cảnh đó, “A! Là Tào thái y, Tào thái y đối với chúng ta tốt lắm!”

Thù Nam chỉ cảm thấy trong lòng một cỗ khó chịu, lại không biết cơn khó chịu ấy từ đâu đến? Cuối cùng đành phải thuyết phục bản thân rằng, chính là hắn chán ghét Sương không biết xấu hổ, không biết suy nghĩ cho Tuyết mà dùng khuôn mặt giống như Tuyết để làm cái chuyện mất đạo đức như vậy trước mặt bàn dân thiên hạ.

Nhưng mà tức thì tức, Thù Nam lại không biết tại sao mắt mình cứ nhìn chằm chằm lên bờ chỗ hai người bọn họ. Bên tai truyền đến âm thanh của Tuyết: “Đối Sương rất tốt.”

./.

Chương 16.

Sương, Tuyết hai người ở trong hoàng cung không có tẩm cung của chính mình, bởi vậy chỉ có thể giống như trước mà vào cung của Thù Nam ở. Dọc theo đường đi ba người dính lấy nhau, ngại Tuyết nên Thù Nam không có cơ hội bính Sương, nhịn hai tháng, hiện nay cơ hội tới, làm sao có thể buông tha?

Hai tay Sương mềm nhẹ khoát lên vai Thù Nam, thân mình theo động tác của hắn mà cao thấp lay động. Thù Nam đem y lăn qua lộn lại mấy tư thế, Sương đều phối hợp, thuận theo một cái hiếm có.

Dọc đường đi Sương cùng Tào Ẩn Bạch che giấu hảo, chỉ một ngày một đêm ở chung nhưng Thù Nam cũng phát hiện thân thể Sương tựa hồ có vấn đề.

Có lẽ là như thưởng cho việc Sương thuận theo, Thù Nam không cố ý làm cho y khó chịu, ngược lại như là đang ôm  ái nhân. Thái độ tuy rằng vẫn là cường thế, nhưng động tác thì có thể gọi là ôn nhu.

Sau một cú đâm mạnh, Thù Nam nhẹ nhàng đặt Sương xuống trên giường, ghé vào trên người của hắn nghỉ tạm. Bộ vị cực nóng dưới hạ thân của Sương vẫn bao bọc lấy hắn, hơi hơi run rẩy, làm cho người ta luyến tiếc rút ra.

Tối nay ánh trăng vừa tron, lúc Thù Nam tới chỉ thấy ánh trăng rơi rớt,ôn nhu chiếu vào trong đình viện, lại có sự yên tĩnh không nói lên lời, mà đêm nay thiên hạ dưới thân lại thiếu đi một phần chanh chua lúc thường, bộ dáng ngoan dịu không biết đáng yêu hơn bình thường bao nhiêu lần? Nhất thời đầu óc choáng váng, lại hôn lên môi Sương.

Thù Nam cho dù hôn thị thiếp, ca cơ, nhưng chưa từng hôn Sương, hắn ngại miệng Sương bẩn, chưa bao giờ hôn y. Lần này, cũng là lần đầu tiên hắn hôn Sương.

Đôi môi vì bị hôn mà đỏ bừng lên, hôn lên thấy lành lạnh, cánh môi mềm như có mật, có hương vị ngọt ngào. Thù Nam hôn đến động tình, nhịn không được vươn đầu lưỡi chui vào trong miệng Sương.

Sương vốn đã mệt đến bất tỉnh, đột nhiên bị hôn, cách mấy giây sau mới phát hiện là chuyện gì xảy ra. Y cả kinh cứng đờ người, giãy dụa muốn kháng cự, nhưng là thân thể vô lực chỉ hơi hơi đong đưa,ngược lại như là dụ dỗ. Hạ thân của Thù Nam bị Sương kẹp, lập tức thức tỉnh, một tấc lại một tấc trướng lên trong thân thể Sương. Biết là chuyện gì xảy ra, Sương lập tức không dám động nữa.

Đầu lưỡi của Thù Nam liếm qua hàm răng xinh đẹp của Sương, liếm qua hàm trên mẫn cảm, lại cuốn theo đầu lưỡi tinh xảo của y, đầu lưỡi Sương càng né tránh, càng liêu khởi ngoan tâm của hắn, không bắt được thì không chịu. Hạ thân chậm rãi đưa đẩy.

Sương vô lực phản kháng, liền tùy hắn đi vào.

Sương ở trong lòng Thù Nam da thịt thân cận, đầu lưỡi bị hắn ôn nhu mà hôn liếm, hạ thân cũng bị trừu sáp vào chỗ mẫn cảm, lại có cảm giác khác thường. Không giống như khi tình cảm mãnh liệt mà tinh tế ôn tồn, mềm mại khiến người ta thoải mái.

Mút nhẹ, hôn sâu. Thù Nam liền như vậy ôm y, tinh tế hôn, nửa thân dưới lại lộng một hồi.

Đợi đến khi Thù Nam chấm dứt một vòng, Sương đã sớm ngủ. Đây vẫn là lần đầu tiên Sương ngủ trong lòng Thù Nam, dĩ vãng không biết bao nhiêu lần gây sức ép, cũng không thấy y mê man, cảm thấy kinh ngạc đến trừng mắt.

Không giống với khi thanh tỉnh, Sương ngủ điềm tĩnh bình thản, đúng là chọc người trìu mến. Thù Nam nhất thời tâm nhiệt, ôm Sương xoay người, làm cho y ghé vào ngủ trên người của mình, hạ thân vẫn là luyến tiếc rời đi. Hai người cứ như vậy ngủ.

./.

 

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

25 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 15+16

  1. Má Nam ăn gì ngu rứa =)) thường mấy má ngu như lày là nguyên nhân của các cuộc ngược tâm *xùy xùu ver 2*

  2. OAOAOAOAOAOA~~ Sương nhi đáng thương của ta *cắn khăn* tên hỗn đản Thù Nam mau động tâm đi a!!!

  3. trời ôi, ta phảnn đối tác giả, bức xúc êu cầu bật tôn chỉnh phủ trang chủ, sao lại để em nó lụi thành cái dạng này T__T ngược thì ngược cái chuyện kia thôi chớ T___T

  4. được được, tuy vẫn còn có ngược lên ngược suống nhưng thèng bé cũng đã bắt đầu động tình với ẻm rồi, về sau sẽ có một hồi công ngược tâm chậc chậc thế còn được :v
    hê hê, sl e thụ nhóa, tuy thương em cơ mà ko ngược em thì lấy ai ra ngược cho ta coi đây, hô hô hô

  5. doc xong chap nay ta thật sự rất hận a, bực mình a, khó chịu a. Ta quý Ẩn Bạch hơn, thấy Ân Bạch xứng đáng hơn, yêu thương và bảo hộ cho Sương nhiều hơn, hiểu Sương nhiều hơn tại sao cuối cùng lại thành với Nam chứ. đá một phát cho bạn Nam bay đi.
    Bực mình quá nhưng ta vận muốn đọc tới cùng. Nàng edit hay quá.

  6. thật sự không biết nói gì với triều đại ngày xưa nữa
    coi mạng người không đáng một xu
    ức chế*mắt căm hờn”
    chỉ thương anh sương, thương tuyết đến mức bán thân để em không đói
    ôi, cảm động……..yêu anh sương mất rồi

  7. Ức quá đi :(( 1 người thì hy sinh nhiều mà luôn bị ngược đãi,lại còn bị khinh khi,xem thườg…còn 1 người thì ngồi chơi xơi nc’ mà lại đc cưg chiều,quí trọg…Số em Sương số khỗ rùiiii :(( Ko ghét Tuyết mà thấy em Sương khỗ vì em Tuyết nên ghét Tuyết luôn :))

  8. Tội Sương quá, hi sinh nhiều như vậy để lo cho Tuyết. Nam ca thương đứa em vô tư vô lo chuyện gì cũng không biết thì thôi, còn dằn vặt Sương nữa, ghét!

  9. “Ta đem chính mình bán cho Trương thái y, để cho hai nhi tử vô dụng của lão luyện tập, bọn họ châm đúng kim thì ta được một xu, châm sai kim ta được một đồng. Ta ước gì bọn họ châm sai thật nhiều, cơm tối của ta cùng Tuyết còn có hy vọng”
    thiệt là xót…ta muốn khóc luôn rồi.. tội sương quá..

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s