Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 13+14

8 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương mười ba

Mấy ngày nay, mặc cho Sương nhõng nhẽo thế nào thái độ của Tào Ẩn Bạch cũng không thấy mềm xuống, gắt gao giữ không cho y hút đương hoan, liền đem ma phí tán – thành phần có trong thuốc phiện trộn vào trong thuốc, làm y không uống không được. Chỉ là Sương đã sớm quen hút thuốc phiện, công dụng của ma phí tán này quả thật không lớn, bởi vậy nhiều ngày nay Sương chỉ có thể oa trong Sương Nguyệt cung, không đi đâu được.

Ban ngày, Tào Ẩn Bạch châm cứu một lần, lại là một phen gây sức ép. Sương thật vất vả mới ngủ được hai canh giờ, lại nghe thấy cửa nhẹ nhàng “nha” một tiếng bị đẩy ra.

Âm thanh này cực nhẹ, nhưng trong bóng đêm yên lặng thì lại càng rõ ràng hơn, hơn nữa Sương vì thân thể không khỏe nên đã nhiều ngày không thể ngủ sâu, cho nên cửa vửa mở ra Sương liền tỉnh.

Sương mấy ngày nay chịu khổ sở, Tào Ẩn Bạch cũng không thoải mái, ngày mấy lần bắt mạch không nói, còn năm lần bảy lượt bắt y uống thuốc. Thời gian Tào Ẩn Bạch đến không phải là cố dịnh, có khi cách bốn, năm giờ mới đến, có khi một canh giờ đã đến, nhưng chia đều xuống thì một ngày không dưới bốn, năm lần.

Nghe được tiếng mở cửa, Sương trực giác nghĩ đến Tào Ẩn Bạch lại đến đưa thuộc, không khỏi một trận chán nản.

Đối mặt với một Tào Ẩn Bạch rắn mềm đều không ăn, trong lòng Sương có chút bất đắc dĩ, mấy ngày nay, Sương sớm bị rút hết thể lực cùng tinh thần, giờ phút này y cả hai mắt đều trợn lên, cúi đầu gọi: “Ẩn Bạch.” Ngữ khí thản nhiên, mang theo điểm có chút bất đắc dĩ, cùng một chút lấy lòng.

Nghe thấy tiếng gọi này, Thù Nam dừng lại cước bộ, kinh ngạc nhìn Sương trên giường.

Y bình thường nói chuyện luôn chanh chua, ngữ khí cũng ác tục, chỉ có lúc giả trang thành Tuyết thì miệng chó mới mọc ngà voi, bởi vậy đây là lần đầu tiên Thù Nam thấy Sương dùng thân phận của Sương mà nói chuyện nhưng lại không mang chút đùa cợt cùng tính kế nào.

“Ẩn Bạch?”

Lại là một tiếng gọi nhẹ nhàng, lòng Thù Nam một trận thắt lại. Một cảm giác xa lạ. Hắn biết rõ người trên giường không phải là Tuyết, cũng rõ ràng y không đóng giả thành Tuyết, ngữ khí nói chuyện của y cũng không phải là của Tuyết. Cũng không lý do, nhưng một tiếng nhẹ nhàng gọi này lại giống như một chùy đánh vào tim hắn.

Thật lâu cũng không thấy bị bắt dậy uống thuốc, Sương cố gắng mở mắt ra, trong mắt có chút mênh mông không rõ, nhưng khi nhìn thấy người kia, y nhếch khóe miệng, khẽ nhếch mắt hạnh mị sắc như tơ, nhè nhẹ dây dưa. Lại là cái tư thái mà Thù Nam căm tức, thật sự là thấp kém thô tục.

“Chiếu vương cố ý tới chơi, thật sự là làm vẻ vang cho Sương Nguyệt cung của kẻ hèn này.” Sương tà tà nằm trên giường,  một bộ lười biếng.

Tâm chán ghét nổi lên, Thù Nam nháy mắt đem tình cảm khác thường vừa rồi hóa thành hư không. Hắn tiến lên, áp lên người trên giường, miệng một trận cắn xé, trong tay cũng không nhàn rỗi, động tác thô bạo.

Sương cũng để mặc hắn chân thô tay thô, lướt qua vai mà nhìn đỉnh giường sau lưng hắn, thần tình như không có việc gì, nói: “Lại làm thế thân sao.” Cũng không phải là câu hỏi.

Thù Nam ghét y biết rõ còn hỏi, trong lòng biết Sương hỏi vậy không phải vì nguyên nhân nào khác, mà chỉ đang nhắc nhở hắn, hành vi của hắn có bao nhiêu hạ lưu. Sương vì lợi ích không thể không ủy thân nơi hắn, nhưng từ đáy lòng tính toán không muốn cho Thù Nam dễ chịu, lần nào cũng nhắc lại.

Thấy hắn không nói gì, Sương ha hả cười khẽ lên: “Không biết khi Tuyết biết hành vi của biểu ca thân ái, biết biểu ca thân ái muốn làm gì với mình, sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ?”

Nếu mà còn không nghe ra ngữ khí trào phúng trong giọng của y, Thù Nam hắn sớm đã chết trong cuộc chiến tranh giành quyền lực của hoàng tộc. Một cơn tức giận bốc lên, một chưởng bắt lấy cổ mảnh khảnh của Sương, đầu tiên là dùng sức túm lấy, sau đó hung hăng đập lên giường, phát ra một tiếng “’Binh” vang.

Ngay lúc bình thường Sương đã không chịu được lửa giận của hắn, huống chi giờ phút này là ốm đau vừa mới hồi phục một chút, nên cho dù dưới thân là đệm mềm thì vẫn không khỏi choáng váng đầu óc. Đầu còn chưa rõ ràng, chợt nghe ác thanh của Thù Nam: “Tối nay ngươi mà còn nói thêm câu nữa, ta sẽ nhổ răng của ngươi. Mỗi câu, một chiếc! Ta muốn nhìn xem trong miệng ngươi có bao nhiêu cái răng để ta bẻ.”

Sương có một hàm răng đẹp, tuy rằng không đặc biệt quý trọng, nhưng cũng không có hứng thú làm cho người ta bẻ, lập tức thức thời mà im lặng.

Y thần tình vô vị cũng không sao, tùy ý để người trên thân cởi hết y phục của cả hai, giống như con cá chết, tùy ý xâm lược. Ngày thường y nhiều ít cũng cho Thù Nam một ít phản ứng, làm cho Thù Nam không cảm thấy được trận giao dịch này lỗ vốn, nhưng hôm nay y quả thực không có khí lực làm.

Thấy y giống như người gỗ nằm bất động, Thù Nam cũng không để ý, dù sao cái hắn cần chỉ là thân thể này mà thôi.

Môi của Thù Nam từ lỗ tai của Sương một đường xuống dưới, lỗ tai, bên tai, cổ, bả vai, xương quai xanh,… một đường hướng xuống trước ngực y, một tay thì gảy lộng dưới thân hai người.

Chuẩn bị đến không sai biệt lắm, liền tách hai chân đối phương ra, đổi vị trí, lại quay về áp lên người Sương, “Ngày hôm qua, hai vệ binh của ta chết bất đắc kỳ tử.” Thù Nam nói bên tai của Sương, không đợi Sương phản ứng, thắt lưng đã dùng sức đâm vào, bộ vị cực nóng thô bạo còn chưa có đi vào hết đã lập tức đĩnh động. Đều đã quen thuộc, thật ra không còn chảy máu nữa, nhưng đau đớn vẫn là không thể tránh khỏi – Thù Nam đây là khiến cho Sương nếm mùi đau khổ.

“Ta tra qua, hai vệ binh chết bất đắc kỳ tử kia, chính là người mà ngăn cản không cho ngươi vào Tuyết Phược cung.” Hạ thân Thù Nam thô bạo đĩnh động, âm thanh thì thầm bên tai Sương lại nhu hòa, ngữ điệu khẳng định, “Là ngươi làm đúng không!”

Lúc nghe hai vệ binh chết bất đắc kỳ tử, Thù Nam cũng có chút kinh ngạc. Những thiếp thân thị vệ này của hắn, chính là tử sĩ, mỗi người đều là chọn một trong một vạn, xuất thân, võ công, trung thành… các phương diện đều tốt, còn phải huấn luyện nghiêm khắc, tuyển chọn mà ra. Trong lúc huấn luyện cũng đồng thời dùng nhiều loại độc vật, dược vật để luyện tính kháng độc, không qua được cửa này không phải là ít người, bởi vậy nếu đã trở thành tử sĩ thì sẽ có năng lực kháng độc, người như thế thì làm sao lại đột nhiên chết không rõ nguyên nhân? Lại vừa đúng là hai người ngăn cản Sương.

Tuy rằng còn chưa rõ ràng Sương làm chuyện này như thế nào, nhưng Thù Nam một chút cũng không nghi ngờ trình độ thiệp án của Sương. Bên môi có một khoái ý khác thường.

Thù Nam từng nghĩ tới, nếu không phải vì Sương xuất thân không tốt, lấy thông minh tài trí cũng tâm địa cùng thủ đoạn của Sương, có lẽ Sương sẽ là địch thủ lớn nhất của y. Mà nay… mặc dù y vẫn là một trong những hoàng tử yếu thế nhất, hắn vẫn là không dám xem thường y!

Sương không biết vì sao Thù Nam có hưng trí như vậy? lộng một lần đến hơn nửa đê, thân mình y nhuyễn khi hắn rời đi, chỉ cảm thấy mình run đến đầu óc choáng váng, âm thầm nghĩ: Ẩn Bạch quả thực làm việc có hiệu quả tin cậy.

./.

Chương mười bốn.

Cuộc càn quét đương hoan mấy tháng, cũng chỉ bắt được mấy ổ nhóm rồi tra không ra nữa, nhưng mà bởi vì Tào Ẩn Bạch vài lần thay đổi khiến cho những người chết vì sử dụng đương hoan và tỷ lệ phạm tội cũng giảm xuống, nên ở mặt ngoài thì cũng có vẻ như có thành quả.

Đương kim hoàng đế thực vui vẻ, Chiếu vương Lí Thù Nam cũng bởi vậy mà ghi công, được phần thưởng, chỉ là ngoài ý muốn chính là Đông vương cũng có công hiệp trợ, cũng được thưởng cho.

Từ xưa quan binh bắt cường đạo, nhưng lần này hai bên cùng là một người, vậy nên làm thế nào cho phải?

Tuy rằng nói có tham gia một chút vào cuộc càn quét đương hoan, nhưng Thù Nam cũng kiêng kị y, chưa cho y thực quyền gì, nhưng cũng đã rất tiện cho Sương. Sau vài lần không có cách bắt được chủ mưu, càng không có cách nào đem chứng cứ có liên quan đến Sương, cả sự kiện cuối cùng không giải quyết được gì.

Sắp đến lễ mừng năm mới, người bình thường đều vây quanh bếp lò, người đi xa bên ngoài cũng về nhà, gia đình đế vương cũng không ngoại lệ, trừ bỏ những người canh giữ bên ngoài biên cương không thể về, toàn bộ phải vào cung tham dự yến tiệc.

Tất cả mọi người đều biết hoàng đế yêu thương Chiếu vương, nên trong bữa tiệc muốn ca ngợi hắn trước mặt mọi người, cũng liền thật tiện nghi cho Đông vương. Không ít người đố kị, nhưng người chế giễu thì lại càng nhiều.

Hoàng tử không được coi trọng, ngay cả lúc sinh cũng bị xem nhầm giới tính, lớn lên ở lãnh cung, vân vaan, đủ loại lời nói khó nghe, trong đó khó nghe nhất là “Sủng nhi song sinh của Chiếu vương.” Mỗi người đều đoán là Chiếu vương có gì đó với đôi song sinh mỹ mạo này, không biết hàng đêm tiêu dao khoái hoạt như thế nào nữa? Hưởng hết tề nhân chi phúc.

Lời này mặc dù không đúng hẳn, nhưng cũng không sai hết, có thể là đúng một nửa. Trở thành tính nô của Chiếu vương, cũng chỉ có một mình Sương mà thôi, còn Tuyết chính là bảo bối mà Thù Nam phủng trong lòng bàn tay che chở a!

Một hồ sen cho dù dưỡng cẩn thận thế nào, cuối thu thì cũng sẽ không héo, làm sao còn nói đến mùa đông tuyết giăng đầy trời? Tuyết mỗi lần đến mùa đông , nhìn thấy sen khô sẽ đều không vui,Thù Nam cũng có tâm, nghĩ dẫn nó vào kinh thành,  cho nó được trải qua lễ mừng năm mới ở chốn náo nhiệt phồn hoa, thay đổi tâm tình.

Dọc đường đi Tuyết không chịu rời Sương, nói vì hai người đã lâu không ở chung, mà Thù Nam thì một khắc cũng không muốn rời Tuyết, vì thế mà ba người không thể nề hà một đường đi.

Sương cùng Thù Nam đều ước người kia không ở đó, nên đối với lần lên đường quái dị cực điểm này không được tự nhiên, duy nhất vui vẻ cũng chỉ có Tuyết. Tay trái? Thù Nam, tay phải? Sương, một đường cười ha hả.

Tuyết đã thật lâu rồi không vui vẻ như vậy, vì nó, Sương cùng Thù Nam đều hết sức chịu đựng sự tồn tại của đối phương.

Đường từ Thục Tây về kinh thành có chút xa, may mà thời gian không gấp, liền tùy vào ba người vừa đi vưa ngoạn, nhưng sự thật là tùy thuộc vào Tuyết, muốn đi muốn dừng đều là ý của nó.

Trên đường đi qua một hồ nước, kết băng dầy, người ở vùng lân cận đều đến đó trượt băng. Tuyết nhìn thấy thật vui vẻ, la hét muốn thử xem sao, Thù Nam cười sủng nịch với nó.

Tuyết đi đôi giày đặc chế đi trên băng, bước cũng bước không vững, Thù Nam đành phải đeo giày giống như thể, dạy cho Tuyết.

Sương nói cảm thấy lạnh, đánh chết cũng không chịu xuống, Tuyết cũng chỉ là đô miệng kêu ca vài câu, cũng không nhõng nhẽo thêm.

Người chơi đùa trên băng không ít, Thù Nam dạy Tuyết từng bước một, thân mình hai người dán vào gần nhau, trên mặt Thù Nam là vẻ ôn nhu chưa bao giờ có đối với Sương.

Vốn là Thù Nam muốn hạ lệnh đuổi hết dân cư đang ngoạn ở đây đi, để cả khoảng hồ rộng rãi cho Tuyết tận hứng, nào biết Tuyết lại nói xem người khác ngoạn vui vẻ, chính mình sẽ càng vui. Thù Nam làm sao từ chối thỉnh cầu của nó được? Liền đáp ứng luôn. Chỉ mệt đám hộ vệ đứng bảo vệ chủ tử một bên, lại giả vờ là người bình thường, không thể làm phiền dân chúng, khiến cho mỗi người tinh thần căng thẳng.

Sương nhìn trong chốc lát, buồn cười, trên mặt lại là biểu tình mà Thù Nam chán ghét. Thù Nam xa xa nhìn đến, chỉ cảm thấy thái độ khác thường với Sương lúc trước chắc chắn là do ma quỷ nhập vào!

“Sương điện hạ, nếu cảm thấy nhàm chán, không bằng vào loan xe nghỉ tạm trước.” Tào Ẩn Bạch ở bên cạnh cúi người nói, cấp mặt mũi cho Sương. Nhưng Sương đương nhiên biết kỳ thật là hắn đang cảnh cáo mình, nếu không muốn được kim châm ngân châm “hầu hạ” thì vẫn là nên ngoan ngoãn vào xe ngồi.

Sương ở bên ngoài nhìn có vẻ khỏe mạnh, thực ra lục phủ ngũ tạng đã sớm hỏng hết, căn bản không thể so sánh với thường nhân, chỉ đứng nhìn không một lúc thôi đã thấy mệt mỏi, liền thuận thế nói: “Cũng tốt, xem lâu cũng không có ý nghĩa.”

Thù Nam đi chậm, nhưng vẫn là mệt nhọc, nguyên bản thân mình Sương không tốt, vì trận té xỉu của Tuyết mà càng trở nên kém hơn. Lúc xoay người mắt đột nhiên tối sầm, may mắn là Tào Ẩn Bạch sớm có chuẩn bị, ngay lập tức liền đỡ được.

Năm đó, Sương, Tuyết hai người ở trong lãnh cung không có nơi nương tựa, không quyền không thế. Một ngày, Tuyết sinh bệnh, Sương đi cầu thái giám, đi cầu cung nữ, đi cầu tất cả những người y có thể cầu, nhưng những người đó nhục mạ y, không ai giúp đỡ y.

Sau đó Sương không biết thế nào liền tìm đến thái y viện, nhưng người trong thái y viện lại e ngại, không muốn có quan hệ với Sương và Tuyết. Đừng nói là khám bệnh cho Tuyết, ngay cả cấp thuốc hạ sốt cũng không cho.

Ngay tại lúc mà Sương mất hết can đảm, người cho y một con đường sáng sủa hơn chính là Tào Ẩn Bạch.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

8 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng Chương 13+14

  1. Bạch Sương :3 *xùy xùy má Nam*

  2. khổ thân anh sương ghê
    mà sao rõ như ban ngày vậy mà anh nam không biết là sao
    không phải ghen đến mờ mắt rồi chứ

  3. tội sương quá… *chấm chấm nước mắt*

  4. “Thù Nam đi chậm, nhưng vẫn là mệt nhọc, nguyên bản thân mình Sương không tốt, vì trận té xỉu của Tuyết mà càng trở nên kém hơn. Lúc xoay người mắt đột nhiên tối sầm, may mắn là Tào Ẩn Bạch sớm có chuẩn bị, ngay lập tức liền đỡ được”
    Chỗ Thù Nam này là Sương chứ nàng nhỉ..

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s