Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Nhất chỉ hoang đường mộng 9+10

48 phản hồi


Nhất chỉ hoang đường mộng

Tác giả: Thiên Hà

Edit: Summerbreeze

Chương 9.

Không có đương hoan, cả người Sương đều đau, ban ngày thì còn không phát hiện thế nhưng buổi tối thì cảm thấy có chút lỏng lẻo. Xem ra trong thời gian ngắn tới ăn uống sẽ khó khăn. Không ăn được là chuyện nhỏ, không ngủ được mới là chuyện lớn.

Cho dù có chườm đá qua, trên mặt vẫn là vừa rát vừa đau, mà chỗ khó nó dưới thân kia lại nóng rát như lửa.

“Nha” một tiếng, cửa cung bị đẩy ra, Sương đang bán mộng bán tỉnh lập tức tỉnh lại, không biết người tới là ai, y từ từ nhắm mắt xem diễn biến.

Người tới đứng bên giường, cúi đầu nhìn y, thân thủ nhẹ nhàng chạm lên bên má sưng đỏ của y. hai tay Sương hướng lên trên vây lấy đôi vai cường kiện của người nọ, mở ra mắt đâu có nửa điểm buồn ngủ? “Chiếu vương điện hạ hảo hưng trí, ban ngày cùng Tuyết thả diều, buổi tối vẫn còn đến nơi này của Sương.” Y vẻ mặt mị mị cười: “Nhiệm vụ của Thánh thượng không quan trọng sao?”

Nửa là trêu chọc, nửa là châm biếm, kẻ khác nghe xong đều sinh ghét.

Thù Nam không chút nào che giấu chán ghét trong lòng, một phen đẩy tay y ra, “Ta không phải đến để làm cái kia.”

“Thế thì là vì cái gì?” Sương cũng không để ý, cánh tay chống đầu nửa nằm trên giường. Chiếu vương thì rất giỏi sao? Phi! Y không cần, y còn đang kiếm được.

“Ban ngày có cái này quên không đưa cho ngươi.” Thù Nam vẻ mặt tâm không cam tình không nguyện lóng ngóng mở ra mộc hạp, một cái ly phát ra ánh sáng màu ngọc bích ở trong cái hạp, là cái ly giống với cái ly lần đó nhìn thấy ở chỗ Tuyết.

“Lễ vật giải thích?” Sương nhướng một bên mi.

Thù Nam cho y một ánh mắt “nằm mơ đi”, giải thích nỏi: “Hiện tại Tuyết có ngươi cũng có, về sau ít đến chỗ Tuyết đập phá.”

“Như thế nào chỉ có một chiếc?” Sương cố ý hỏi, y chanh chua, y keo kiệt, y ghen tỵ, y còn thực thích so đo. Như thế nào có thể ít hơn Tuyết đâu?

Thù Nam bị y kích đến đầu bốc khói, chút áy náy trong lòng từ ban sáng cũng bay biến hết, “Tuyết cũng chỉ có một cái, cái khác là của ta gửi ở đó.”

Biết là hắn nói dối, Sương cũng lười so đo, “Đã biết. chiếu vương nếu không có việc gì thì xin cho tiểu đệ ngủ bù đi. Không tiễn.”

Nói xong liền nhắm mắt lại không để ý đến người nữa. Mộc hạp kia cùng ly nguyệt quang cũng chất đống bên giường, cũng không sợ cái ly có thể rơi xuống hay không.

Tuy rằng nói ly nguyệt quang này chất liệu đặc thù, chính là cố ý đập cũng không vỡ, nhưng thấy Sương đối như vậy với vật phong nhã, khiến cho Thù Nam đại thán ly nguyệt quang này thực đáng giá, nhưng lại rơi vào tay người thô bỉ như vậy.

“Tuyết nói ngày mai muốn đến thăm ngươi.” Không cam lòng, nhưng Thù Nam vẫn mở miệng.

Sớm biết hắn không thể chỉ vì tặng một cái ly mà đến, xem ra đây mới là mục đích chân chính của hắn. trong lòng Sương cười thầm, cũng không chớp mắt nói: “Ngươi tính giải thích với nó như thế nào?”

“Chính ngươi tự nghĩ cách đi.”

“Ta đây liền trực tiếp nói cho nó, mặt của ta sưng như vậy là do thân ái biểu ca của nó làm.” Sương nhìn hắn, trong mắt không có nửa điểm tha thứ.

“Ngươi dám!” Thù Nam âm thanh trầm thấp.

Tuy rằng không muốn thừa nhận nhưng ở trong lòng Tuyết, sự tồn tại của Sương là tuyệt đối cao hơn hắn. Nếu để cho nó biết chuyện của hắn cùng Sương, nói không chừng cả đời sẽ không thèm để ý đến hắn nữa.

“Bằng không ngươi cho ta biết ta phải làm như thế nào khuôn mặt của ta lại như vậy đi? Ở mảnh đất Thục Tây này ngoại trừ ngươi, làm gì có ai sau khi đánh ta một bạt tai mà không bị xét nhà diệt tộc?” Sương buồn cười nói: “Đừng bảo ta phải nói cái gì mà xuất môn ngã xuống đất mấy cái linh tinh, ta còn chưa ngu như thế.”

Sắc mặt Thù Nam lúc xanh lúc trắng, nói không nên lời. Hắn có thể cùng triều thần biện luận chiến đấu kịch liệt không ngớt, chỉ cần đối hắn có lợi thì đen cũng có thể biến thành trắng, nhưng khi đối mặt với Tuyết thuần khiết, hắn lại không có cách nào lừa nó.

“Quên đi. Ngươi ngày mai liền ứng đối như vậy…”

Hoàn toàn tương phản với Thù Nam, Sương nói dối với Tuyết đã là chuyện cơm bữa, cái gì nói dối Tuyết sẽ tin, cái gì sẽ không tin, y đều rõ ràng.

Có lẽ là bởi vì song sinh, Sương tuy là trời sinh bạc lạnh, nhưng đối với bào đệ cũng thật tình bảo vệ. Sương cùng Thù Nam hai người tuy dùng phương pháp bất đồng, nhưng cùng chung mục đích, đó là bảo về Tuyết. Vì thế, hai người dù nhìn nhau không thuận mắt cũng có thể liên kết với nhau.

Cẩn thận dạy Thù Nam cách ứng đối, hai người không có tình cảm gì với nhau sau khi nói xong thì ngay cả tiếng tiễn khách cũng không có hứng thú. Đạt được mục đích rồi, thì tan. Tựa như bọn họ, chỉ có quan hệ lợi dụng và bị lợi dụng. Theo như nhu cầu.

./.

Chương 10.

Sương Nguyệt cung lấy trúc làm chủ đạo, bốn phía đều có thể thấy được trúc văn trúc sức*. Mà Tuyết Phược cung lấy sen làm chủ đạo, nơi chốn đều có thể thấy được dấu vết hoa sen. Thù Nam đi qua liên trì, thấy trong ao đều là một mảnh xanh rờm, hoa sen phồn thịnh. Một cơn gió mát mang theo mùi hương, tâm tình không khỏi nhộn nhạo.

*hoa văn, trang trí hình trúc.

Y phục của Tuyết trải qua thủy chưng huân nhiễm, nhiều năm mang theo mùi sen thơm ngát, trộn lẫn mùi thơm thanh đạm của nó, liền biến thành một cỗ huyễn hương như có như không. Thoang thoảng mà cô đọng, sạch sẽ mà thơm ngát. Thù Nam cực kỳ yêu mùi vị như vậy, cũng cực kỳ yêu Tuyết như vậy.

Còn chưa đến trước cửa cung, liền thấy một vòng người vây quanh, Thù Nam nhìn qua liền hỏi: “Liên nhi, chuyện này là thế nào?”

“Chiếu vương.” Liên nhi dẫn một đoàn người quỳ xuống. Thù Nam vung tay lên “Toàn bộ miễn, các ngươi như thế nào lại đứng hết bên ngoài thế?”

Liên nhi nói: “Tuyết điện hạ đang sinh hờn dỗi, ai cũng không cho vào.”

“Nga?” Thù Nam trong lòng hiểu rõ, vẫn nói: “Ta vào xem.”

Đẩy cửa, bên trong liền truyền đến một tiếng: “Ta muốn một mình yên lặng.”

“Ngay cả ta cũng không gặp?” Thù Nam thấy nó tính trẻ con, sủng nịch nở nụ cười.

“Biểu ca.” vừa nghe thấy âm thanh của Thù Nam, Tuyết một cái phi vào trong lòng Thù Nam. Thù Nam ôm lấy ôn hương đầy cõi lòng, trong lòng tự nhiên là đắc y, ôm Tuyết ngồi ở trên ghế, một chút nhẹ nhàng vỗ lưng cho nó, ôn nhu nói: “Chịu ủy khuất? Nói cho biểu ca, biểu ca giúp ngươi hết giận.”

Tuyết cắn môi, vẻ mặt ủy khuất, nghe thấy Thù Nam nói như vậy, doa một tiếng liền tiến sát vào trong lòng ngực Thù Nam. (Ta muốn cầm dao băm đôi gian phu này ~~~)

“Sương không để ý đến ta, gần đây y thật lãnh đạm.”

Cùng Sương bất đông, Tuyết cho dù đã hai mươi nhưng vẫn khờ dại lãng mạn, trước mặt hạ nhân thì còn có dáng một chủ tử, nhưng nếu ở trước mặt Sương thì hoàn toàn là một đứa nhỏ.

“Đứa ngốc.” Thù Nam hôn nhẹ, vỗ nhẹ giáp, an ủi nói: “Sương như thế nào có thể không để ý đến ngươi? Y đối đãi với ngươi như thế nào không phải ngươi là người rõ nhất sao?”

“Ta hiểu được y luôn đối ta hảo, chỉ là sau khi phong tước, y liền lãnh đạm với ta. Thường xuyên ba, năm ngày không gặp một lần, thế nhưng hiện tại y còn cho người đưa thư đến, nói trong mười ngày nửa tháng nữa không được đến gặp y.” Tuyết đầy cõi lòng ủy khuất mà lên án. Nhớ tới trước đây sớm tối gắn bó, ban ngày có một bộ y phục hai đứa mặc, buổi tối một ổ chăn hai người nằm thân mật, liền cảm thấy Sương càng biến lãnh đạm.

“Phong tước đương nhiên bận, đặc biệt là Thục Tây tài chính không tốt, Sương quản hộ bộ, vội không có thời gian cũng là chuyện bình thường.” Thù Nam nói.

Tuyết ngửa mặt lên mà nhìn Thù Nam, ánh mắt ửng đỏ chớp chớp, đột nhiên cười lên: “Thật hiếm có khi biểu ca nói thay Sương.”

“Ta chỉ muốn nói cho ngươi, không ai có thể không để ý tới ngươi.” Thù Nam nhìn Tuyết, cực kỳ ôn nhu. (Ta muốn chém tiếp T__T)

Tuyết vui vẻ nở nụ cười, nguyên lai cũng không phải Sương cố ý vắng vẻ mình, Thù Nam dỗ như vậy liền an tâm, trong mắt mang theo chờ đơi: “Biểu ca, ngươi không chán ghét Sương chứ?”

“Chán ghét.” Thù Nam cũng không giả vờ, hắn chính là chán ghét Sương. Cúi người ôm chặt Tuyết, đưa thân mình mảnh khảnh của nó vào trong lòng mình, nói: “Nếu trên đời này đã có ngươi hoàn mỹ như thế, vì cái gì lại sinh thêm y.” (Ta chính thức tuyên án tử hình cho Nam ca)

Thù Nam dùng cằm cọ cọ nó, Tuyết bị tra tấn đến phát ngứa, khanh khách cười không ngừng, vỗ vỗ vai rộng của hắn muốn dừng lại, nhìn Thù Nam nói: “Sương và ta là cùng nhau. Từ trong bụng mẹ bắt đầu, chúng ta chính là cùng nhau, nếu không có y thì không có ta. Biểu ca ngươi chán ghét Sương, là bởi vì ngươi không hiểu y, nếu biểu ca nguyện ý đi tìm hiểu Sương, chắc chắn sẽ thích y như ta.”

Thù Nam vẻ mặt không tin, thật ra cũng không đáp thêm, chỉ nói gần đây công sự bận, về sau có thể không thường xuyên đến đây được. Tuyết nói chuyện trên thư của Sương, Thù Nam cũng gật đầu phụ họa, chứng thật là mình đang cần Sương hỗ trợ điều tra đương hoan. Còn lại thì đều tránh nặng tìm nhẹ, thật ra cũng không có sơ hở gì.

“Không nghĩ đến Sương lại để ý chuyện này như vậy, theo cá tính của y, chuyện gì không có lợi sẽ không hao tâm tốn sức làm như thế, còn tự mình xuất ngoại điều tra nữa.” Tuyết sau khi nghe cảm khái nói.

“Đúng vậy.” Thù Nam phụ họa, kỳ thật hắn còn muốn nói rất nhiều nữa, nhưng lúc này mà nói thì cũng chỉ là ôm cục đá ném chân mình, vì thế đành không nói nữa. Cái đó gọi là ngôn đa tất thất! (nhiều lời thì sẽ lỡ miệng?)

“Đúng rồi, cố gắng là bởi vì Hoàng thượng thực sự coi trọng chuyện này, Sương mới có thể như vậy!” tự mình tìm được đáp án, Tuyết ngẩng đầu, trong mắt là tinh quang xán lạn, “Biểu ca, nếu lần này Sương thật sự giúp đỡ được, ngươi cũng đừng quên đề bạt y trước mặt Hoàng thượng a.”

“Hảo.” Y làm sao mà giúp đỡ? Không ngăn cản hắn đã là vạn hạnh rồi. Trong lòng tuy là bất mãn, nhưng Thù Nam vẫn tươi cười đáp ứng.

Hai người nói với nhau một hồi, Thù Nam cung Tuyết hẹn nhau mấy ngày sau cùng đi du lịch sau đó liền rời đi.

./.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

48 thoughts on “Nhất chỉ hoang đường mộng 9+10

  1. ” Nếu trên đời này đã có người hoàn mỹ như thế , vì cái gì lại sinh thêm y ” chủ nhà có biết tiếng trung hông , nhờ bạn nhắn cho tác giả tí hỏi chị ấy có thể làm thêm một phần kết BE hoặc OE được hông vậy ? mình đã đọc rất nhiều kiểu ngược nhưng cái suy nghĩ như thế thì cho anh ta hạnh phúc làm giề😤 . Ôi đọc truyện này tui nghi chắc có thêm bệnh tăng xông máu quá khổ ghê~😂~

  2. chắc ta thích cay nghiệt không hợp lắm với ngây thơ lãng mạn……..
    Đôi lúc khờ dại đến vô tâm cũng chắc khác là bao, haizzzzzzz
    Đọc đến đây, ta có một ước muốn mãnh liệt : NGược công đi, ngược công đi ….ngược tơi tả càng tốt *nhếch môi*

    • truyện này ngược công có tí tẹo =.=

      • *tức tức tức…..giận* vì Sương quá đáng thương, quá thuần khiết, thuần khiết một cách ác độc với bản thân, Đọc cái chương nhắc đến lúc Sương làm dược nhi mà tê tái

      • Ta quyết định là truyện này chính là vì tính cách gai góc của Sương đó mà, không lượng thiện, thánh mẫu như số đông các bé thụ khác

      • Nàng à, nàng giúp ta chuyện này được không? ta đang chuyển ver một bộ đam nhưng trong ấy còn quá nhiều câu chưa được thuần việt, nàng có dịch dùm câu này không: Không biết ai toát ra một câu ngữ không sợ hãi nhân tử không ngớt lời nói và thủ nhi đại chi có nghĩa gì nàng

      • Nàng có thể gửi cho ta phần tiếng trung của đoạn văn trên không, chứ chỉ viết ra thế kia thì ta chịu >”<

      • uhm ta không đoạn tiếng trung nàng à, vì cái này đã đươc chuyển ngữ nhưng chưa thuần việt, ta có thể gởi cho nàng đoạn chuyển ấy đc không ?

      • phải có tiếng trung thì ta mới hiểu nó là gì, chứ chuyển ngữ mà chưa thuần việt thì cũng ko khác qt đâu >”<

      • uhm đúng là khổ thật :))))))) chắc ta bỏ quá, bó tay luôn …. hoho

  3. ÔÔ ko được nha, nàng tốt nhất đừng hại tới một cọng lông chân của Tuyết nha, muốn băm muốn vằm đè thằng công ra mà làm!!!

  4. “Nếu trên đời này đã có ngươi hoàn mỹ như thế, vì cái gì lại sinh thêm y.”
    ta cầu cho cuối chuyện thèng này bị chỉnh cho lên bờ suống ruộng, ko tàn tật thì cũng tàn tạ, éc tàn tật thì ko tốt cho đời sống vợ chồng roài thôi thề chọc cho nó mù 2 mắt luôn đê, thèng mất dạy ăn bát đạp nồi,

  5. Càng đọc càng ức chế thay a sương.lại nghĩ đến nhân ly trong ai hiểu được lòng em của lục xu mà thương.sao mà số 2người giống nhau quá.thương ơi là thương*nước mắt lưng chòng*
    đoạn này căm a nam lắm*mắt rực lửa*

  6. Đọc tới đây nhịn hết nổi phải comttt >'<
    Sao em thấy tội cho Sương.
    Đều là song sinh.
    Nhưng em mình được bảo vệ thương yêu, vô tư không lo nghĩ còn mình thì lại phải đi bảo vệ nó, hy sinh chính mình.
    Cùng tuổi với nhau nhưng Sương phải trưởng thành sớm hơn để lo cho em, tự tạo ra vỏ bọc xù xì ngăn người ngoài tiếp cận…
    Chỉ là suy nghĩ của em thôi, chắc bị lây sự ích kỷ của Sương mất rồi T.T

    • Sương ko có ích kỷ đâu em, đọc truyện ai mà chẳng thương cho Sương cơ chứ :”> chị làm truyện này cũng vì thích tính cách của Sương mà. Em nói đúng, Sương chỉ cố tạo lớp vỏ bọc xù xì thôi, thật ra ẻm đâu có đến nỗi :”>

  7. cảm ơn nàng rất nhiều *hun hun*

  8. Hự, ít ra thì cũng phải cho ta phần chữ hán chứ ò.Ó

  9. 2 người kia thực sự giống mấy cặp tình nhân tình tứ ngoài công viên… thấy ớn…😀, mà còn đi chơi không à, để việc cho Sương làm, hảo tội Sương… Sương ơi theo Ẩn Bạch đi @@!

  10. thiệt là thấy tuyết hơi bị chanh chua, biết đâu mặt giống tiên nhân mà lòng dạ lang sói thì sao @@!

  11. Nàng, nàng làm tớ thiệt ngưỡng mộ nha, post bài liên tục ~ thật là …. trâu bò quá mà 0.o *bow*

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s