Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Quỷ Chương 4 (1)

14 phản hồi


 

Quỷ

Tác giả: Back

Edit: Summerbreeze

Beta: vancanhgiaikhong (Lovemanga95)

*

Chương 4 (1)

Trong không gian trắng xóa của bệnh viện tràn ngập mùi thuốc khử trùng, nơi này là bệnh viện trung tâm thành phố, trong phòng bệnh đơn giản này diễn ra một màn sinh ly tử biệt kinh điển.

Lê Tiếu Nguyên nằm suy yếu trên giường bệnh, phong di thân mình của nàng bị đau ốm tra tấn, từ từ khô bại, gầy thành que củi, cặp mắt to sáng ngời nay lùi sâu trong hốc mắt, vẻ mặt trầm lặng.

Đúng vậy, ngọn lửa sinh mệnh của nàng sắp tắt.

Lê Tiếu Nguyên tự biết đại nạn buông xuống đầu, đối với người đau ốm lâu ngày như nàng mà nói thì chết là một loại giải thoát, duy nhất nàng không yên lòng chính là đứa con Lê Phong bẩm sinh có chướng ngại si lực* của nàng.

*Si ngốc bẩm sinh.

Lê Phong là con riêng của nàng cùng Nhâm thị tập đoàn Nhâm  Đạo Viễn, nàng ở Nhâm gia làm nữ dong cùng Nhâm Đạo Viễn yêu nhau, nhưng vì thân phận xa cách nên không thể đến với nhau, hai năm trước chính thê qua đời, Nhâm Đạo Viễn không để ý phản đối trong nhà, cứng rắn đem nàng lấy vào gia môn, nhưng đáng tiếc, một năm sau Nhâm Đạo Viễn qua đời trong một tai nạn máy bay, đã không còn Nhâm Viễn Đạo che chở, mẫu tử Lê Tiếu Nguyên bị Nhâm gia mãnh liệt xa lánh, con chính thê của Nhâm Viễn Đạo là Nhâm Thiên, thường mượn cớ làm khó dễ Lê Phong, tuy rằng Lê Phong năm nay đã sắp hai mươi ba tuổi, nhưng trí lực lại không khác đứa trẻ sáu là mấy, thường bị Nhâm Thiên nhỏ hơn nó ba tuổi đùa giỡn đến xoay quanh, trước khi nàng vào Nhâm gia, Lê Phong cùng Nhâm Thiên là một đôi bạn tốt như hình với bóng, Nhâm Thiên thường tự nhận là đại ca ca mà bảo hộ cho Lê Phong ngây thơ, sau đó không rõ từ đâu mà biết được Lê Phong là anh em cùng cha khác mẹ với  hắn, từ đó về sau, hắn liền coi Lê Phong là cái gai trong mắt, không trừ thì không vui.

Lê Tiếu Nguyên biết một khi nàng chết, Lê Phong tứ cố vô thân sẽ còn bị khi dễ thảm hơn. Nàng cố sức vươn tay, Lê Phong ở một bên cầm lấy cánh tay khô héo ấy, cứng rắn nói: “Mẹ… Mẹ!” Mặc dù bẩm sinh ngốc nghếch, nhưng mẫu tử tình thân, máu mủ tình thâm khiến Lê Phong cảm giác được mẹ sẽ rời nó đi, rốt cuộc không về nữa.

“Tiểu… Phong…” Nàng hữu khí vô lực nói: “Mẹ… mẹ phải đi rồi, mẹ phải lên thiên đường tìm ba ba con, con không cần thương tâm khổ sở vì mẹ, mẹ ở trên thiên đường sẽ dõi theo con, phù hộ con, con phải kiên cường mà sống, trời cao công bằng, người tuy là không cho con trí tuệ như người thường, nhưng là mẹ tin tưởng, một ngày nào đó trong tương lai sẽ có bồi thường… Cho nên… con của mẹ… không nên thầm oán… vận mệnh bất công… Hảo hảo mà sống… tiếp đi…” âm thanh của nàng ngày càng suy yếu, cuối cùng không còn tiếng động, chỉ là dồn dập thở dốc, ánh mắt u ám không buông mà dừng lại trên khuôn mặt đầy nước mắt của Lê Phong.

Khi mà một tia hào quang cuối cùng biến mất trong mắt nàng, sinh mệnh của Lê Tiếu Nguyên cũng chấm dứt, cuộc đời ngắn ngủi mà sóng gió của nàng cứ như vậy mà hạ xuống, khi chết mới gần ba mươi tám tuổi.

***

Ông trời giống như muốn phát tiết tất cả những bi thương, mưa to liền hai ba ngày, Lê Phong ôm tro cốt cùng linh vị của mẫu thân, đứng ở trước đại trạch Nhâm gia, bấm chuông cửa thật lâu mà cũng chưa có người ra mở cửa.

Tam cô lục bà ở bên cạnh biết hôm nay Lê Phong mang tro cốt mẫu thân trở về, đều chạy đến góp vui.

Những chiếc ô đủ mọi màu sắc che ở trên đường cái, chính là những màu sắc khó coi ấy trộn lẫn với nhau lại tạo ra một loại màu sắc khác khó coi hơn.

“Mau, nhìn nó…”

“Là con của hồ ly tinh kia, nghe nói ngay trước khi Nhâm tiên sinh kết hôn đã cùng nó cấu kết rồi, sinh ra đứa con ngu ngốc.”

“Báo ứng a! Sinh ra một đứa ngu ngốc như vậy, bộ dạng thực cũng ra dáng người đấy chứ, cao gầy, mi thanh mục tú, đáng tiếng là đầu óc không được tốt, hai mươi mấy tuổi rồi mà ngay cả tên mình còn không nhớ rõ.”

“Cũng phải thôi, hồ ly tinh này sớm đáng chết, con cô ta cũng không phải là cái gì tốt đẹp!”

“Các ngươi nói xem Nhâm lão phu nhân có thể cho ngu ngốc này vào cửa không?”

“Ai biết, xem diễn đi!”

Qua một hồi lâu, thiết áp đại môn* chậm rãi mở ra, một vị phụ nhân khuôn mặt đẹp đẽ quí giá đi ra, Nhâm Thiên cầm trong tay một chiếc ô đen che mưa cho phụ nhân, có ba bốn người hầu đi theo ra.

Vị phụ nhân đẹp đẽ này chính là bà nội của Lê Phong – Giang Ngọc Hoài, tuy năm nay đã ngoài sáu mươi nhưng thoạt nhìn mới như ngoài ba mươi tuổi, bà bình thường cố gắng bảo dưỡng thật tốt.

Cặp mắt phượng nhỏ kia của bà hèn mọn liếc Lê Phong một cái, Nhâm gia là đại hộ nhân gia, sự tồn tại của Lê Phong là một vết nhơ lớn, cho nên bà vẫn luôn chán ghét đứa cháu, không,  con hoang tự dưng nảy ra này!

“Bà nội.”

“Câm mồm, ai là bà nội của mày! Đồ không biết xấu hổ!” Giang Ngọc Hoài lớn tiếng mắng, quyền trượng trong tay giận dữ cho Lê Phong một gậy.

Quyền trượng thô to đánh vào người, đau không chịu nổi, đau đến Lê Phong nước mắt đảo quanh.

“Con hoang không biết xấu hổ, còn vọng tưởng tiến vào gia môn của chúng ta, nghĩ cũng đừng nghĩ.” Nói xong, quyền trượng trong tay vung lên, đánh rớt hũ tro cốt cùng linh vị Lê Phong ôm trong lòng.

Hũ tro cốt vỡ tan, tro cốt màu trắng tung tóe ra ngoài, bị mưa dội thành một dòng nước trắng ngà.

“ Đừng mà, mẹ, mẹ!” Lê Phong vội vàng quỳ rạp xuống đất, dùng thân thể của mình để ngăn nước mưa, hai tay liều mạng muốn nhặt tro cốt lên từ nước mưa, nó nâng lên một vốc cốt thủy, vội vàng dùng áo khoác của mình để hứng, nhưng không lâu sau thì lại chảy xuống, trí lực có hạn nên nó không nghĩ được cách gì hữu hiệu xử lý tình huống trước mắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ bị nước cuốn trôi đi.

Người hầu Nhâm gia, hàng xóm láng giềng, tất cả đều khoanh tay đứng nhìn, không ai tiến lên vươn tay ra, mắt lạnh nhìn Lê Phong một lần lại một lần dùng áo khoác đã ướt đẫm để hứng lấy cốt thủy.

Nhâm lão phu nhân nhận thấy người xung quanh vây lại xem ngày càng nhiều, không muốn mất mặt, vì thế ra lệnh cho hạ nhân, “Kéo nó vào, miễn cho nó ở đây làm xấu hổ.”

“Không cần!” Lê Phong thoát ra khỏi kiềm chế của hạ nhân, quỳ gối trước mặt Nhâm lão thái, cầu xin: “Bà nội, van cầu bà, cho mẹ vào đi, mẹ muốn cùng ba ba.”

Nhâm lão thái ý chí sắt đá, một trượng đánh nghiêng Lê Phong, lãnh khốc ra lệnh, “Còn chờ cái gì mà không mau đưa nó vào nhà, còn ngại chưa đủ mất mặt à?”

Bọn hạ nhân khiếp sợ uy nghiêm của Nhâm lão thái, không dám nghịch ý, tiến lên đem Lê Phong như áp phạm nhân tiến vào trong nhà.

Nhâm lão thái dùng quải trượng ra sức gõ trên mặt đất, “Thiên nhi, cho người dọn sạch sẽ cửa đi, đem thứ đồ đó đi đâu xa một chút, nhìn thấy liền ghê tởm.”

“Vâng, bà nội, chúng ta đi vào thôi.”

“Ân!” Nhâm lão thái được Nhâm Thiên dìu vào đại trạch, cánh cổng lớn màu đen đóng chặt lại, khúc chung nhân tán*, người xem náo nhiệt cũng dần tản ra, câu chuyện ngày hôm nay trở thành đề tài chuyện phiếm của tam cô lục bà mấy ngày sau đó.

*Hết diễn thì người xem ra về.

***

        Lê Phong bị ba hạ nhân áp tải về phòng của mình, hạ nhân đưa nó vào rồi khóa lại rời đi, mặc Lê Phong khóc cầu thế nào cũng không quay đầu.

Lê Phong toàn thân ướt đẫm ôm thân thể phát run của mình co rúm lại ở góc tường, xuýt xoa không ngừng, trong tâm tư đơn thuần của nó, duy nhất chỉ nghĩ đến là do mình vô dụng khiến mẹ không được ở cùng một chỗ với ba ba, vì thế thương tâm không thôi.

Lúc này mưa tạnh, thái dương lộ ra dưới áng mây hồng hồng, ánh mặt trời kia giống như hư ảo trong mơ, trải khắp mặt đất, lại không cảm nhận được một tia ấm áp.

Lê Phong bị nhốt trong phòng một ngày một đêm, cũng không có người đến xem nó, thậm chí ngay cả cơm canh cũng chưa đưa tới cho nó, coi như tất cả mọi người đã quên sự tồn tại của nó.

Đến ba giờ chiều ngày hôm sau, Lê Phong nhìn từ cửa sổ ra thấy Nhâm lão thái lên xe rời đại trạch, sau đó không lâu liền thấy một hạ nhân nói là thiếu gia muốn gặp nó.

Hạ nhân thúc giục Lê Phong cởi bỏ bộ quần áo bẩn trên người, thay vào một bộ quần áo sạch sẽ thoải mái, đưa nó đến phòng ngủ của Nhâm Thiên.

Lúc này Nhâm Thiên mặc dục bào rộng thùng thình, khoanh tay đứng ở trong phòng, giống như đang chờ nó đến, hắn cho tất cả hạ nhân lui ra.

Đôi mắt  như chim ưng nhìn thẳng vào Lê Phong, ánh mắt kia hoàn toàn không giống ánh mắt mà một thiếu niên tuổi hai mươi nên có, trong đó bao gồm căm giận, oán hận… cùng với tình dục khó có thể che giấu.

Nhâm Thiên không nói lời nào đã tiến lên một phen tóm lấy Lê Phong, bất chấp tất cả mà ấn ngã nó trên giường.

“Làm… làm gì?” Lê Phong ngây ngốc hỏi, vẫn hồn nhiên không biết đại họa sắp giáng xuống đầu.

“Mẹ ngươi là hồ ly tinh, nói vậy bản sự câu dẫn của hồ ly ngươi sẽ không tồi đi!” đôi tay nóng bỏng tham lam vuốt ve lên khuôn mặt tinh xảo của Lê Phong, tình dục trong mắt Nhâm Thiên ngày càng nóng bỏng, “Ngươi còn chờ cái gì? Giống như mẹ ngươi câu dẫn ba ta vậy, đến câu dẫn ta a, người ngươi này không phải thực câu dẫn người sao?” (bó tay)

Trình độ trí lực thấp như Lê Phong căn bản không thể hiểu Nhâm Thiên là đang sỉ nhục mình, nó chỉ là theo bản năng muốn thoát ra khỏi kìm kẹp. “Buông ra… Buông ta ra…”

“Buông ngươi ra? Nằm mơ! Lão ba với mẹ ngươi đều chết rồi, không còn có chỗ dựa che chở cho ngươi nữa, ta là đương gia nhà này, từ nay về sau ngươi phải nhìn sắc mặt ta mà sống, loại ngu ngốc đáng chết nhà ngươi, chỉ có giá trị duy nhất là cái thân mình này, nếu ngươi hầu hạ ta thoải mái, có lẽ ta sẽ cho ngươi qua ngày tốt đẹp, nếu không…” Ngụ ý, nếu Lê Phong không ngoan ngoãn làm ấm giường cho hắn, về sau nó liền sống không bằng chết.

Nhâm Thiên càng nói càng thâm ảo, Lê Phong càng nghe càng hồ đồ, trong tất cả lời nói nó chỉ nghe được mỗi một câu, đó là câu Nhâm Thiên mắng nó xuẩn. Vì thế nó vội vàng cãi lại: “Ta không ngốc, mẹ nói ta chỉ là không thông minh như người khác thôi.”

Lê Phong đáp phi sở vấn*, mặc dù Nhâm Thiên sớm đoán được hài tử ngốc Lê Phong không thể hiểu được lời hắn nói, nhưng hắn vẫn muốn nói, bởi vì không nói không khoái, kỳ thật hắn cảm thấy chính mình mới là người ngốc nhất thiên hạ, toàn thế giới này nhiều người như vậy, vì cái gì hắn cố tình đối với tên ngốc này có phản ứng.

*Hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Mặc kệ, ăn trước nói sau.

Cúi đầu hôn duyện thật mạnh lên da thịt non mềm như đậu hũ của Lê Phong.

“Đau quá!” Lê Phong nhíu mày kêu đau, trên da thịt tuyết trắng xuất hiện một chút ứ hồng.

Nhâm Thiên không để ý tới, giống như dã thú không khống chế được, không ngừng xâm phạm thân hình mềm mại của Lê Phong.

“Đau quá!” Nhâm Thiên không chút nào ôn nhu tiền diễn, khiến cho Lê Phong thập phần không thoải mái, nó liều mạng vặn vẹo thân mình, muốn từ dưới thân Nhâm Thiên né ra, lại bị Nhâm Thiên bắt lại.

Khi đầu ngón tay của Nhâm Thiên cứng rắn đâm vào dũng đạo nhỏ hẹp của nó, nó rốt cục không chịu nổi đau đớn hô to, khuỷu tay theo phản xạ đánh lên trên, vừa lúc đánh vào cằm Nhâm Thiên, đau đớn làm Nhâm Thiên thất thần một vài giây, bắt được cơ hội ngàn năm có một  này, Lê Phong đẩy Nhâm Thiên ra, kéo quần, tông cửa xông ra.

Vội vàng chạy ra từ Nhâm gia, Lê Phong không phân biệt được trái phải, gặp đường là chạy, cho đến khi kiệt sức, mới ngồi xuống ghế đá gần đó thở hồng hộc, vừa đói vừa mệt, nó nhìn tịch dương nhiễm hồng chân trời xa xa, mờ mịt ngẩn người.

“Meow- – “lúc này không biết từ chỗ nào đó truyền đến một tiếng mèo kêu, ngay sau đó một cái bóng đen thoát ra từ bên cạnh Lê Phong.

Bóng đen đứng nghiêm thân hình, hóa ra là một con hắc miêu, con hắc miêu này cả thân màu đen không có một cọng lông tạp, lông mao đen nhánh lòe lòe sáng dưới ánh mặt trời, sáng bóng, đặc biệt phải kể đến mắt miêu kia, chúng ta hay thấy miêu mắt vàng, mắt lam, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy màu như thế này, đại bộ phận mắt là màu trắng ngà, chỉ có đồng tử là màu ám hắc sắc.

Từng nghe mẹ nói qua, hắc miêu chính là do linh hồn người chết biến thành.

Tròng mắt đang dại ra của Lê Phong bỗng nhiên sáng ngời, thân thể mệt mỏi rã rỡi cũng xuất hiện một cỗ tinh lực, nó ngồi thẳng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con miêu đó, dùng ngữ khí suy yếu hỏi: “Mẹ? Là người sao?”

Hắc miêu đến bên người nó, chuyển động bên chân nó một hồi, đột nhiên đôi tai miêu đang mềm nhũn dựng thẳng lên, hắc miêu giống như tướng sĩ vâng lệnh, từ bên người nó chạy vọt đi.

Thấy hắc miêu chạy, Lê Phong bất chấp tất cả chạy đuổi theo.

Trong mắt Lê Phong chỉ nhìn thấy hắc miêu này, còn thứ khác nó mặc kệ, đuổi theo nó về phía trước, không biết đã chạy bao lâu, Lê Phong hai mắt huyễn vựng nhìn thấy con miêu quẹo vào một cái ngõ nhỏ.

Bốn phía ngõ nhỏ đều là những tòa nhà ít nhất là trên trăm năm tuổi, phần lớn đã không có người ở nữa, ngẫu nhiên chỉ có một số người ngoại tỉnh đến làm công không có chỗ ở mới vào ở tạm thôi, kỳ lạ là tất cả những người này đều ở không lâu, bởi vì theo truyền thuyết nơi này có—quỷ. Báo chí từng thông tin tin tức như vậy, chính phủ cố ý xóa bỏ những ngôi nhà cổ đó, xây nhà mới. ngày khởi công liền có sự cố không may, vài người bị thương, ngay cả quan chức chính phủ chỉ đạo công trình này cũng không duyên không cớ mà trúng gió phải nhập viện, từ đó về sau không có người dám đến nơi này tìm phòng ở, nguy lâu cũng bảo tồn đến ngày nay, nơi này bị người ta gọi là phố quỷ.

Khi con hắc miêu kia chạy đến phòng lung lay sắp đổ này, nhìn thấy cũng đuổi theo, đẩy ra cánh cửa đã hư hỏng không chịu nổi, một cỗ ẩm thấp phả vào mặt, trong phòng ánh sáng le lói, âm u ẩm ướt, trên tường gỗ có rất nhiều chỗ bị mục nát, phát ra vị gỗ mục đặc hữu.

Có một cái thang gỗ đơn sơ dẫn lên lầu hai, hắc miêu thân mình nhẹ nhàng như một làn gió phi lên.

Lê Phong bước theo lên lầu hai, cầu thang lâu năm không tu sửa, khi đi lên phát lên tiếng vang, giống như có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

Hiện tại lên lầu hai, Lê Phong thăm dò xung quanh.

Lầu hai là một cái phòng lớn, tất cả các cửa sổ đều làm bằng gỗ, chỉ có thân tường được đắp bằng đá vôi, chính giữa phòng là một cái cột nhà tròn rất to, cây cột này làm cho phòng thêm vững vàng, trong phòng có một cái bàn thấp, mấy cái ghế đẩu cùng một cái tủ quần áo cũ nát, cùng một chút nhu yếu phẩm cần thiết nhất cho cuộc sống, phía tay phải là hướng ra ban công, hai bên sườn tổng cộng có tám phiến cửa sổ, bởi vậy lầu hai có nhiều ánh sáng hơn lầu một rất nhiều.

Hắc miêu chính là nhảy lên vai một người, người nọ đưa lưng về phía nó, nó có một mái tóc đen dài giống như hắc miêu, trên người mặc quần màu tro, chỉnh là một cái đại bụi nhân.

Lê Phong dời bước tiến lên, sàn gỗ không vững chắc phát ra một ít tiếng vang.

Đại khôi nhân kia quay đầu lại.

 

Ước được là si nhân nên kiếp này si thật ==!

Chào mừng Quỷ quay trở lại màn ảnh nào ~

Chắc mọi người cũng đoán được hết các nhân vật rồi nhỉ?!

HAPPY VALENTINE EVERYONE!

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

14 thoughts on “Quỷ Chương 4 (1)

  1. con hoang tự dưng nảy ra này => ta nghĩ là nhảy ra a~ ko bik đúng ko
    rã rỡi cũng xuất hiện một cỗ tinh lực => rời

    Ta thấy bé si cũng si một cách vô cùng đáng yêu nha. Tội tội a hoàng đế thế nào ấy…
    Mặc kệ, ăn trước nói sau => a nào cũng nói câu này hết vậy =)) sắc lang đồng loại tồn tại muôn nơi =))

  2. Sang kiếp sau rồi mà, các nhân vật chính đều xuất hiện rồi đấy.
    Trước đây ngôi kể là ngôi thứ nhất – Tô Tương kể chuyện đời mình, giờ chuyển sang ngôi thứ 3 – tác giả kể, do vậy thay đổi nhân xưng, Tô Tương tức Lê Phong là nó, còn 2 người kia giữ nguyên nhân xưng a ~

  3. ta chưa có đoán ra được gì…!!!! ít quá đi….!!! sao chương 4 lại đổi nhân xưng rồi…!

  4. gặm gặm gặm…..!!!!! muỗi chích đau quá đi a…!

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s