Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Quỷ Chương 2 (2)

19 phản hồi


Lời cảm ơn tới Hạ nguyệt và Lovemanga95 đã động viên mình edit tiếp bộ này

Mình sẽ cố gắng không drop nó ^^~

Quỷ

Chương 2 (2)

Trong mấy ngày kế tiếp, hoàng thượng không có bính ta, hắn không ngừng phân phó ngự thiện phòng đôn thuốc bổ cho ta, bổ nhằm mục đích gì, không cần ta nói thêm nữa đi.

Nuôi quân ngàn ngày dùng quân một giờ, bổ ta ngàn lần, dùng ở một khắc a!

Mỗi ngày ta đều thừa dịp hoàng thượng vào triều, chạy đến nghệ viên gặp qủy tử, cùng y tăng tiến tình cảm. Thật đúng là đừng nói, tình cảm của chúng ta đột nhiên tăng mạnh mẽ, theo lúc ban đầu y đối ta hờ hững, đến bây giờ mỗi lần nhìn thấy ta là chửi ầm lên, thời gian y mắng ta cũng càng ngày càng tăng, từ ngữ mắng cũng lựa chọn ngày càng phong phú.

Ta cũng từng nghĩ đến y căn bản không có khả năng thích ta, ta làm gì cần lấy mặt nhiệt đi thiếp mông lạnh, rõ ràng nên buông tay đi, nhưng là mỗi ngày vừa đến thời gian đó, chân của ta sẽ không khỏi tự do hướng nghệ viên đi đến, ta quả nhiên là cái người thực không có tiền đồ, ta nghĩ rằng ta đã yêu thảm y.

Với sự điều trị cẩn thận của ngự y ngự trù, thân mình trăm ngàn lỗ hổng của ta rốt cục bổ tốt lắm. Ngày hoàng thượng vừa biết được thân mình ta hồi phục, buổi tối áp ta đến nửa đêm, cuối cùng không cho ta về phòng nghỉ ngơi còn lôi kéo ta, làm cho ta cùng với hắn đồng tháp mà ngủ.

Từ đó về sau, hoàng thượng cách ngày sẽ cho ta bồi tẩm, thời gian làm việc dài ngắn quyết định bởi tâm tình của hắn, nếu hắn tâm tình tốt, bình thường một hai lần liền qua, nếu bất hạnh gặp phải lúc tâm tình bất hảo, ta sẽ có tâm lý chuẩn bị trường kỳ kháng chiến.

Trong nháy mắt nửa năm trôi qua, ta ban ngày chạy đến nghệ viên, ban đêm bồi hoàng thượng ngủ, ta ngu dốt vẫn không có phát hiện chỗ nào không ổn, thẳng đến khi có một ngày ta trong lúc vô ý nghe được các cung nữ bàn luận đã nửa năm nay hoàng thượng không có triệu phi tần thị tẩm, ta thế mới phát hiện sự tình không thích hợp.

Cẩn thận nghĩ lại, trong nửa năm này, trừ bỏ lâm triều, thời gian còn lại hoàng thượng thế nào cũng mang theo ta, phê tấu chương cũng muốn ta cùng, hoàng thượng nói đây là vì ta có thể kích thích  năng lực tự hỏi của hắn, buổi tối muốn ta bồi tẩm, cho dù không làm chuyện đó, hoàng thượng cũng ôm ta ngủ.

Này đại biểu cái gì, tạm thời ta còn không biết, nhưng có một việc ta biết, ta về sau này sẽ khổ sở.

Thâm cung nội viện, ba ngàn phi tần tranh ngày tranh đêm vì một đêm ân sủng của quân vương, ta một cái tiểu thái giám, không quyền không thế, danh bất chính ngôn bất thuận, không duyên không cớ chiếm lấy quân vương nửa năm có thừa, hiện tại ta ở bên người quân vương nên không có ai dám đụng đến ta, nhưng là quân uy vô thường, ai biết khi nào hoàng thượng chơi chán ta, lúc đó ta liền thảm, bản lĩnh mang thù của hậu phi nhóm là thứ nhất thiên hạ, không cẩn thận động đến ngón chân của nàng nàng cũng có thể hận ngươi nửa đời, thù đoạt phu bực này, lại có thể hận ngươi tám đời.

Bởi vì chuyện này, ta cả ngày đều thấp thỏm, trong đầu nghĩ đến việc mình bị hậu phi nhóm xả làm tám khối, treo ở cây trúc phơi nắng. Cũng vì vậy làm cho ta ở bên hoàng thượng phạm không ít lỗi nhỏ, cũng may hoàng thượng hôm nay tâm tình hảo, mới không truy cứu, nếu không- thi thể của ta đã sớm bị quấn chiếu mang ra ngoại thành uy cẩu.

*

“Khởi bẩm hoàng thượng, Ngọc phi nương nương cử thị nữ Ngọc Linh cầu kiến.”

Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương, đầu cũng không ngẩng lên, nói: “Tiến vào.”

Ngọc Linh tự đẩy cửa vào, trên tay dẫn theo một cái thực hạp. Đi vào trước ngự giá, hành lễ: “Hoàng thượng vạn phúc kim an.”

“Chuyện gì?”

“Ngọc phi nương nương biết hoàng thượng nhật lý vạn ky, sợ hoàng thượng mệt mỏi, riêng mệnh nô tỳ đưa thuốc bổ cấp hoàng thượng.”

“Để đó, không có việc khác thì đi ra ngoài.”

Ngọc Linh tựa như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, nàng thấy hoàng thượng từ đầu tới cuối chưa hề ngẩng đầu, cuối cùng không nói, buông thực hạp xuống, quỳ an rồi rời khỏi ngự thư phòng.

Ngọc phi nương nương vẫn tự cho mình là rất cao, vị mỹ nhân cao ngạo kia phái người đưa thuốc bổ cho hoàng thượng, cái này thuyết minh, hoàng thượng đối nàng vắng vẻ, nàng ý thức được nguy cơ, muốn mượn chung đôn phẩm này để làm thức tỉnh trí nhớ của hoàng thượng, đáng tiếc, nàng không hiểu rằng, quân vương yêu tới nhanh mà đi cũng nhanh, nếu một người đã thay lòng đổi dạ thì mười con ngựa kéo cũng không kéo trở lại được.

Ta đem canh đổ ra bát, đem đến trước mặt hoàng thượng: “Hoàng thượng, Ngọc phi nương nương đưa tới canh gà nhân sâm.”

“Ngươi uống đi.” Hoàng thượng vẫn như cũ phê duyệt tấu chương mà không ngẩng đầu lên.

Ta? Không được! “Đây là một phen tâm ý của nương nương.”

Hoàng thượng dừng lại bút, ngẩng đầu nhìn ta, rồi nhìn lại bát canh, tiếp nhận uống một ngụm, rồi lại đưa bát cho ta, “Còn lại, giúp trẫm xử lý hết đi.”

Uống bát canh thơm ngọt mà lòng ta một mảnh bi thảm.

Thân ở đế vương gia, chính là tàn khốc như vậy. Bạc tình quân vương cũng giống như ong mật hoa tâm, ở mỗi đóa hoa chỉ dừng lại một chút, sau đó, lại không lưu tình chút nào mà bay đi nơi khác tìm hoa thơm cỏ lạ, Hoa nhi cuồng dại chỉ có thể hết ngày này sang ngày khác, hết năm này sang năm khác chờ đợi con ong trở về, thẳng cho tới khi già đi, sắc hương phai nhạt.

Bất quá các nàng vẫn coi như may mắn, ít nhất con ong mật vì các nàng mà dừng lại một chút, mà con bướm vô tình kia ngay cả liếc mắt một cái nhìn ta thôi cũng không chịu.

**

“Như thế nào rồi, tâm tình không tốt?” buổi tối hoàng thượng ôm ta nằm trên giường, cho dù ta đã cố che giấu, hoàng thượng vẫn chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu ta.

“Không có a.”

Hoàng thượng nhéo cái mũi của ta cười nói: “Ngươi không lừa được trẫm đâu, ngươi nhất định là không hay soi gương rồi, tâm sự của ngươi toàn bộ đều viết lên trên mặt, cho dù cái miệng này tái quật cường thế nào, mặt của ngươi vẫn giống như cái kính chiếu yêu, hiện lên toàn bộ hỉ, nộ, ái, ổ của ngươi.”

Hoàng thượng nắm lấy khuôn mặt của ta nói: “Miệng nói dối, nhưng cái mặt này lại thành thực như vậy.”

Ô… đau quá… ta bị niết đến đỏ cả mặt, nhu a nhu!

“Ngươi suy nghĩ chuyện buổi chiều đúng không?”

Quả nhiên bị hoàng thượng đoán trúng, ta đúng là có khuôn mặt kính chiếu yêu.

“Ngươi thật sự rất kỳ quái, trong hậu cung có phi tử nào không hi vọng có thể độc bá trẫm, duy chỉ có ngươi, aiii! Quên đi, không nói nữa, ngươi thực sự muốn trẫm đi chỗ Ngọc phi như vậy sao?”

“Nếu hoàng thượng có thể đi, Ngọc phi nương nương nhất định sẽ rất cao hứng.”

“Ngươi đã nói như vậy, Minh nhi trẫm liền đến chỗ Ngọc phi tọa tọa, nhớ kỹ, ngươi thiếu trẫm một cái nhân tình.”

A? Ta… Ta… thời điểm nào thì nợ nhân tình của hoàng thượng?

Ta còn chưa đem sự việc hiểu cho rõ ràng, hoàng thượng đã xoay người đặt ta dưới thân.

*

Buổi tối ngày hôm sau, hoàng thượng mang theo ta đi Ngọc Hoán cung.

Ngọc phi nương nương vừa được biết hoàng thượng đến, lập tức ra nghênh đón.

Hoàng thượng vừa vào Ngọc Hoán cung, thật lâu đã không cùng nương nương chơi cờ liền đề nghị nương nương chơi một ván, nương nương đồng ý, mệnh Ngọc Linh mang kì cụ tới, bắt đầu hạ cờ.

Không biết có phải do ta mẫn cảm quá mức hay không, ta cảm thấy nương nương có vẻ mặt cổ quái, theo lý mà nói thì gặp được hoàng thượng nương nương phải cao hứng mới đúng, nhưng mà ta xem nàng không có chút vui mừng, thần sắc kích động, giống như kẻ trộm chột dạ vậy.

Kì hạ đến một nửa, nương nương đột nhiên hỏi hoàng thượng: “Hoàng thượng, tiểu Tô tử đến hầu hạ hoàng thượng cũng được một đoạn ngày, không biết hoàng thượng có vừa lòng với hắn không?”

Hoàng thượng cầm cờ trầm tư hồi lâu, như đang ngẫm nghĩ thế cờ, vừa lại như đang ngẫm nghĩ đánh giá về ta. Hắn nói: “tiểu Tô tử rất hiểu tâm ý trẫm, trẫm rất thích hắn, tổng cảm thấy được hắn rất giống một chú chó nhỏ, nhịn không được muốn trêu chọc hắn.”

Nghe vậy, ta thật sự dở khóc dở cười, ta ở trong lòng hoàng thượng chính là một con chó nhỏ.

“Ái phi, sắc mặt ngươi không được tốt, có phải bị lạnh không? Tiểu Tô tử cấp nương nương thêm một kiện áo khoác.”

“Vâng.” Ta trước đây từng làm ở đây, nên biết nương nương để y phục chỗ nào.

“Không, không cần.” nương nương đột nhiên đứng dậy ngăn cản ta.

“Ái phi không cần chối từ, nếu để bị lạnh thân mình sẽ không tốt, tiểu Tô tử còn không mau đi.”

Ta đi vào nội thất, tìm được vị trí tủ y phục của nương nương, mở ra cửa tủ, lại phát hiện trong tủ có một người đang trốn, nhìn kỹ, mới phát hiện người này là quỉ thiếu niên.

Ta nhất thời ngốc lặng tại chỗ, đầu óc nhất thời không thể nhận ra được chuyện gì, “Ngươi…” theo y phục hỗn độn của y, ta không khó khăn gì có thể đoán ra trước khi ta và hoàng thượng đến, y cùng với nương nương đang làm cái hảo sự gì. Tâm của ta giống như bị vạn kiếm xuyên thủng, đau đớn không thôi, đổ máu không ngừng.

“Tiểu Tô tử.” hoàng thượng ở bên ngoài thúc giục, không có thời gian để ta đau buồn, nếu để hoàng thượng biết, tính mạng bọn họ khó mà giữ được.

Ta lấy ra một kiện áo choàng từ trong tủ, lại đóng cửa lại, cố gắng bình phục nỗi lòng, giả bộ dáng như không có việc gì, đi ra nội thất, đem áo choàng giao cho nương nương sắc mặt tái nhợt.

Mới đầu nương nương xác thực bối rối bất an, nàng dường như là sợ bị ta phát hiện cái gì, sau khi thấy ta không nói gì, cho rằng ta không biết bí mật của nàng, khôi phục đoan trang ổn trọng trước kia.

Một ván hoàn, đêm đã khuya, hoàng thượng cần đi ngủ, cùng quí phi đi vào nội thất, bọn thị nữ buông noãn trướng che khuất quang cảnh bên trong, trong lòng ta loạn đến lợi hại, ta sợ nhất quỉ mất kiên nhẫn làm ra chuyện gì ngốc nghếch.

Không bao lâu, trong phòng truyền ra tiếng đánh nhau, ta biết đã xảy ra chuyện.

Ta vội vàng vọt vào, vừa nhìn thấy quỉ vươn dài móng tay hung hăng hướng ngực hoàng thượng đâm tới, ta không nghĩ ngợi nhiều liền vọt qua, móng tay lợi hại của quỉ đâm vào đầu vai ta, ta cảm thấy chỗ bị đâm giống như bị hỏa thiêu vậy.

Hoàng thượng đỡ lấy ta bị thương đứng không vững, cao giọng hô: “Có thích khách, người tới.”

Chỉ chốc lát sau, bọn thị vệ liền vọt vào, hướng quỉ chém giết đi qua, quỉ mang theo quí phi vượt qua vòng vậy phá cửa xông ra.

Đầu vai ta chảy máu không ngừng, hoàng thượng lấy tay che miệng vết thương ý đồ cầm máu cho ta, bởi vì mất máu nhiều quá, ta đã rơi vào trạng thái bán hôn mê, biểu tình lúc đó của hoàng thượng ta không thấy rõ ràng lắm, ta chỉ nghe được âm thanh vạn phần lo lắng của hắn, “Mau truyền ngự y, không sao đâu, đừng sợ, có trẫm ở đây, trẫm sẽ không để cho ngươi gặp chuyện không may.”

Hết chương 2./

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

19 thoughts on “Quỷ Chương 2 (2)

  1. Tình tiết ngày càng hấp dẫn nha.
    Thank chủ nhà nhé🙂

  2. T hật đúng là đừng nói, tình cảm của chúng ta đột nhiên tăng mạnh mẽ => Thật
    “Để đó, không có việc khác thì đi ra ngoài.: => ” đến cả cái dấu ta cũng để ý huhu
    Mau truyện ngự y, không sao đâu, đừng sợ, có trẫm ở đây, trẫm sẽ không để cho ngươi gặp chuyện không may.” => truyền. Câu nói này của a là đủ biết a yêu e đến thế nào rùi. Ta thật thắc mắc tại sao truyện là tên là Quỷ trong khi a Quỷ chả thấy bên e dc phút nào…

    • Nàng để ý kinh thật =]]]]~ bất quá ta thích a *ôm ôm*

      • Đêm hôm mà ta đọc truyện sức để ý của ta tăng cao =)) bình thường đọc ta đều cop paste sửa thế này. Chỉ mong là ko phiền nàng.

      • Lại thế cơ à, ta đến tối là díp mắt lại ấy chứ.
        nàng giúp ta sửa ta cảm ơn còn ko kịp nữa là :”>

      • Ta hoạt động về đêm nàng ạ =)) ban đêm nhà ta hay phát ra tiếng cười vô sỉ =)) đó là ta khi thấy các a công bị ngược =))

      • Nàng thích ngược công hả? Ta chỉ thích ngược thụ thôi >”<

      • Ta thích ngược thụ trước ngược công sau hô hô

  3. Hay lém a nàng, kiểu này là anh hoàng đế thắng chắc rồi🙂
    Ta thích cái câu ” Nuôi quân ngàn ngày dùng quân một giờ, bổ ta ngàn lần, dùng ở một khắc a!”
    h anh quỷ đi vschij quý phi rùi, vậy là ko làm kỳ đà cản hoàng thượng vs em nó phải ko??? Ta thích hoàng thượng hơn, ta mún anh ý thành đôi với em nó

    • Mình cũng thích anh hoàng đế hơn, lúc đầu có hơi dã man một tẹo nhưng sau dễ thương thật.
      nhưng đời nó ko như mơ a, em Tô em ý vẫn thích quỷ mới chết chứ ^^

  4. cho ta ngủ nhờ ở đây luôn nha,😀.

  5. ta đã tự dặn lòng bao giờ thấy chữ hoàn mới được đọc…vậy mà sao cai tay cứ nháy vô TT__TT….edit xinh dẹp ơi mau mau làm xong bộ này đi… :))

  6. a a
    yêu nàng quá
    à ta tìm đc bản Raw cho nàng rùi đó
    tên truyện là Qủy Tứ nha nàng ^^
    down đây nà
    http://www.mediafire.com/?oiexdz136lnq586

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s