Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Quỷ Chương 2 (1)

19 phản hồi


Có một chút lưu ý là với những bộ kia, riêng bộ “Quỷ” này mình ko có raw, chỉ edit trên bản QT, mà mình lại lười tra từ điển, thế nên mình chém bạt mạng, độ chính xác chỉ vào khoảng 70% thôi.

Chương 2  (1)

Ta đã sớm nói qua ta là một cái tiện mệnh trời sinh, tiện mệnh này ngay cả Diêm vương gia đều lười thu. Không cần đến một ngày, bệnh của ta liền tốt lắm, Hoàng thượng cho ta nghỉ một ngày để cho ta hảo hảo nghỉ ngơi.

Trời sinh mệnh ta lao lực, một khi rảnh rỗi lại cảm thấy cả người không được tự nhiên, vừa sáng sớm liền chạy đến nghệ viên gặp người trong lòng của ta.

Nghệ nhân trong nghệ viên rời giường rất sớm, luyện thanh luyện khí, tất cả mọi người đều ở trong đình viện múa đao luyện thương, để khi đứng trước mặt Hoàng thượng có thể diễn được trò hay.

Chính là ta nhìn trái nhìn phải, vẫn là không thấy được người ta muốn gặp, vì thế ta tùy tiện bắt chuyện với một cơ vũ trẻ tuổi, bởi vì cùng là những người đứng dưới mái hiên nhà người ta cho nên chỉ sau chốc lát chúng ta đã trở nên quen thuộc, ta mượn cơ hội này hỏi thăm nàng tin tức của người trong lòng, ta biết y có một cái tên kỳ quái: Quỷ, còn biết y mỗi ngày phải ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới dậy, y cũng không nói chuyện cùng những người nghệ nhân này, độc lai độc vãng, quái gở khó có thể chấp nhận.

Ta nghĩ, y tuy rằng có thể biến hình, nhưng dù sao vẫn là yêu tinh, cùng con người một chỗ vẫn là bất đắc dĩ.

Không đến nửa ngày ta liền quen biết hết nhóm nghệ nhân trong nghệ viên, trước ngọ thiện, ta mới thấy Quỷ chậm rãi từ buồng riêng đi ra, y vừa nhìn thấy ta liền cho ta một cái ánh mắt rõ ràng, ta chủ động tiến lên chào hỏi, y cũng không để ý tới, đề cao cảnh giác với ta.

Ta không có cái ưu điểm gì khác, duy nhất ưu điểm chính là da mặt dày, không sợ chua, tuy rằng y không ngừng cho ta ăn quả cam chua *, ta vẫn kiên trì không ngừng theo ở bên người y tìm một ít vấn đề loạn thất bát tao cùng y nói chuyện, nói đến y không còn kiên nhẫn, xé rách cái mặt lạnh điên cuồng hét về phía ta.

  • Có lẽ là làm lơ, ko để ý.

Ta ở nơi đó đến khi ăn xong bữa tối mới mỹ mãn trở về tẩm cung của Hoàng thượng, hôm nay y nói với ta mười ba câu, tuy rằng trong mười ba câu thì có đến mười hai câu là mắng chửi người, ta vẫn thật cao hứng, bởi vì so với lần đầu tiên y chỉ nói vẻn vẹn 5 câu ngắn ngủi thì thành tích lần này quả là không tồi rồi.

“Ngươi như thế nào đi vậy?” ta vừa đi tới cửa cung, đã bị Hoàng thượng gọi đến, nguy rồi, Hoàng thượng cho ta nghỉ một ngày để ta nghỉ ngơi, ta thế nhưng chạy ra bên ngoài chung chạ, phất hảo ý của Hoàng thượng, cái này thảm rồi.

Ta hai chân mềm nhũn quỳ xuống, run rẩy nói: “Bẩm… Hoàng thượng… Nô tài… Vừa mới… đến hoa viên giải sầu một chút.”

Không biết Hoàng thượng là thật sự bị ta gạt, hay là không thèm vạch trần lời nói dối ngây thơ của ta, lấy anh minh của Hoàng thượng thì cái sau có khả năng là lớn hơn, hắn không có trách cứ ta, bảo ta đứng dậy, còn bảo ta ngồi vào trên đùi hắn.

Này… điều này sao có thể? Nhưng mà thánh mệnh khó tránh, ta nơm nớp lo sợ ngồi vào trên đùi Hoàng thượng, đứng ngồi không yên giống như ngồi trên bàn chông.

“Trẫm phân phó ngự thiện phòng làm cho ngươi chút thuốc bổ thân mình, đến, uống đi.”

Ta nhìn thấy trên bàn có bày ra một cái chung đôn phẩm (tương tự cái cặp lồng), Hoàng thượng mệnh Hỉ cô đem thuốc bổ trong chung ra, là tuyết lê đôn yến sào.

Hoàng thượng tự mình lấy cái thìa uy ta ăn.

Loại thuốc bổ quý báu này ta thấy Ngọc quý phi nếm qua rất nhiều lần, nghe nói là rất bổ dưỡng, đáng tiếc ta nhất giới tiện nô vô duyên nếm thử.

Ta nghĩ thứ quý báu như vậy hẳn là phải ăn ngon lắm đi, nhất thời nước miếng chảy dài muốn ăn. Ngay cả việc đại sự bậc này là thánh ân gì gì đó ta đều quên hết.

Ta trụ một ngụm nhỏ, phát hiện tuyết lê có mùi thơm ngát, lớn mật hơn một chút đem cả thìa thuốc bổ kia ăn vào miệng.

Ách… hảo khó ăn a, ta quả nhiên là tiện mệnh, ngay cả thuốc bổ quý báu, ăn vào trong miệng ta chỉ cảm thấy đắng ngắt, tuy trước có đường phèn làm ta cảm thấy có chút ngòn ngọt. Sớm biết thế, ta tình nguyện chỉ ăn tuyết lê bên trong, đem tuyết lê tốt như vậy đạp hư.

“Hương vị thế nào?” Hoàng thượng hỏi ta như vậy.

“Rất ngon.” Trừ bỏ nói vậy, ta còn có thế nói như thế nào đây, chẳng nhẽ nói thuốc bổ Hoàng thượng sai người chuẩn bị cho ta rất khó ăn? Miệng có thể gạt người, nhưng biểu tình trên mặt lại không gạt được nhân.

Hoàng thượng khôn khéo vừa thấy ta có biểu tình suy sụp thế kia liền biết ta nói dối, hắn ý xấu thấy ta chán ghét ăn còn một thìa một thìa uy đến miệng ta, mỗi một ngụm lại hỏi hương vị thế nào, cười trộm nhìn vẻ mặt đau khổ của ta.

Thật vất vả đem cái chung thuốc bổ khó ăn đến đòi mạng kia nuốt hết xuống, Hoàng thượng lệnh Hỉ cô thu bát, lại lệnh vài thị nữ khác buông xuống ba tầng noãn trướng, nhìn tình hình này, Hoàng thượng muốn làm gì trong lòng ta đều rõ.

“Ngươi đã có tinh lực chạy ra ngoài chơi, vậy cũng có tinh lực bồi trẫm trên giường một chút.”

Hoàng thượng giống như trước bế ta, nhưng lại không đối đãi ta thô bạo giống như trước, trong lúc giao hoan còn rất nhiều lần dừng lại hỏi cảm giác của ta. Cử chỉ Hoàng thượng cổ quái, thân thể ta cũng đồng dạng trở nên không khống chế được, làm ra rất nhiều cử chỉ dâm uế mà ngay cả ta cũng không tin tưởng được là mình sẽ làm.

Đại khái một lúc lâu sau, tính dục dư thừa của Hoàng thượng đạt được phóng thích nguyện vẹn trên người ta, vì làm Hoàng thượng vừa lòng, ta đem hết toàn lực vuốt ve hắn, bởi vì mức độ vừa lòng của Hoàng thượng chính là mức độ mà đầu ta còn ở trên cổ an ổn cùng nhịp thở, ta nếu hầu hạ không tốt, Hoàng thượng tùy thời có thể khiến cho đầu ta chuyển nhà.

Xương sống thắt lưng không nâng dậy nổi, chân tay cũng mềm nhũn, tứ chi duỗi ra hình chữ đại ghé vào đầu giường, mặt chôn ở trong nhuyễn tháp, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống tích lại trên sàng đan long triền phượng, Hoàng thượng nằm trên lưng của ta, nóng cháy đã tiêu hỏa của hắn vẫn thật sâu chôn trong cơ thể ta, ta giống nhe một con cá bị đóng đinh trên giá không thể động đậy.

Lúc này, thanh âm của Hỉ cô từ bên ngoài ba tầng noãn ấm truyền vào: “Hoàng thượng, canh giờ không còn sớm, thỉnh Hoàng thượng lựa chọn quý phi thị tẩm đêm nay.”

Hoàng thượng lấy âm thanh bình tĩnh trọng ổn nói: “Tiến vào!”

Không thể nào! Loại tư thế nan kham này nếu để Hỉ cô nhìn thấy, ta đây không phải là xấu hổ chết sao? Thế nhưng Hoàng thượng không chịu buông, ta cũng vô kế khả thi, chỉ có thể đỏ mặt chờ người ta chế giễu.

Chỉ chốc lát sau, Hỉ cô vạch tam trọng noãn trướng đi đến, hai tay nâng một cái khay, trong khay là một hàng những khối bài tử dùng ngọc thạch khắc thành.

Nàng quỳ cách giường nửa bước, đem khay nâng quá đỉnh đầu, “Thỉnh Hoàng thượng lựa chọn quý phi thị tẩm đêm nay.”

Theo bộ dáng Hỉ cô không có chút thay đổi, ta thật sự nhìn không ra nàng đối với một màn này có ý tưởng gì, vì thế ta bắt đầu miên man suy nghĩ. Một mình ta nhận định rằng nàng nhất định cảm thấy ta là một kẻ bại hoại hạ lưu không biết xấu hổ. Đột nhiên, ta thật chán ghét bản thân mình, chán ghét thân mình dơ bẩn không trọn vẹn này, loại quái vật bất nam bất nữ như ta, lấy tư thế ti tiện hạ lưu này phục vụ quân vương, ở trong mắt Hoàng thượng ta chỉ là một cái công cụ,  ngay cả tư cách làm người cũng không có, ta còn muốn sống như vậy bao lâu?

Hoàng thượng vẫn đang lựa chọn huyền phù trên khay, ta dưới đáy lòng âm thầm hy vọng hắn nhanh quyết định, ta mới có thể thoát khỏi trạng thái nam kham này.

Hoàng thượng cầm lấy một khối ngọc thạch, ta vụng trộm thở một hơi nhẹ nhõm, tốt rồi! Rốt cục thoát biển khổ rồi!

Ai biết Hoàng thượng chỉ nhìn mặt bài tử một chút, sau đó lại đem trả về chỗ cũ, không thể nào! Còn không xong sao? Sau đó, Hoàng thượng lại lấy một khối khác, đồng dạng xem một chút rồi lại để trở về, như thế lặp lại mấy chục lần, tâm của ta cũng theo vậy mà phập phồng từng ấy lần. Khi Hoàng thượng cuối cùng nói đêm nay không cần nhân thị tẩm, tâm của ta như trụy nhai bàn thẳng tắp đi xuống.

Hoàng thượng lệnh Hỉ cô lui ra, ta cảm giác được Hoàng thượng hôn lên lưng ta, từ sau truyền đến âm thanh hàm hồ của Hoàng thượng, “Ngươi… Vừa rồi… biểu tình… thực đặc sắc…”

Biểu tình? Cái gì biểu tình?

“Khi trẫm cầm lấy ngọc bài, ngươi lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, khi trẫm bỏ ngọc bài xuống, vẻ mặt ngươi lập tức đau khổ, sắc mặt ngươi thay đổi so với thời tiết còn nhanh hơn a, nói cho trẫm biết ngươi làm cách nào vậy?”

Làm cái gì a? Ta nhất tưởng đến Hoàng thượng lại nghĩ ra cái biện pháp gì tra tấn ta, gan của đều rét lạnh co lại hơn phân nửa.

“Trong hậu cung ba nghìn phi tần đều ngóng trông có được sự sủng hạnh của trẫm, mà ngươi lại vội vã đem trẫm giao cho người khác, trẫm làm ngươi không thoải mái như vậy sao?”

Trán của ta như bị người ta đập mạnh vào, toàn bộ đầu óc hồ thành một mảnh, ta thật sự là một kẻ ngu ngốc, lại chọc Hoàng thượng mất hứng, ta dồn hết khí lực toàn thân trả lời, “Nô tài không dám.”

“Hừ!” Hoàng thượng rõ ràng không thỏa mãn với câu trả lời của ta. Nhưng hắn cũng không có gọi người đem ta ra ngoài khảm thành hai nửa.

Hắn cử động đứng dậy, bắt đầu đem lửa nóng rút ra khỏi người ta.

Ngay khi ta nghĩ rằng Hoàng thượng buông tha ta liền hết sức thả lỏng thần kinh toàn thân, Hoàng thượng lại một cái đẩy thắt lưng, một lần nữa xỏ xuyên qua ta. Ta không hề phòng bị phát ra một lãng khiếu làm cho người ta nhũn xương, Hoàng thượng tựa như luôn chờ đợi thời khắc này, nhiệt tình vừa biến mất lại bốc cháy lên, khởi xướng một lần lại một lần công kích.

Ta mệt mỏi quá, thật là khó chịu… ta hảo muốn chết nga!

Khi mà ta mệt đến độ không thể đáp lại Hoàng thượng, Hoàng thượng mới chấm dứt trận khổ hình lâu dài mà tàn khốc này, dán vào tai ta nhẹ giọng nói, “Trẫm không nghĩ chấm dứt sớm như vậy, nhưng ngự y nói thân mình ngươi thật sự rất hư nhược rồi, không thể tiếp tục làm lụng vất vả, cho nên đêm nay trẫm bỏ qua cho ngươi, còn nhiều thời gian, trẫm không vội cho qua nhất thời.”

Còn nhiều thời gian! Đúng, rất nhiều, ngày khổ cực của ta còn rất dài.

“Tạ… chủ… long… ân…” ta còn chưa tắt thở, còn có thể nói ra câu tiếng người này, quả thực là kỳ tích.

Ta lấy tốc độ của rùa hoạt động chân tay, muốn từ trên long sàng đi xuống, lại bị Hoàng thượng kéo trở về, “Đêm nay cùng trẫm ngủ.”

Thiên a- lão thiên không phải ngươi muốn đem ta chỉnh tử ngươi mới cam tâm chứ, ở bên người Hoàng thượng, ta còn lâu mới ngủ được.

Kết quả đêm đó, ta trợn mắt nghe tiếng hít thở đều đều vững vàng của Hoàng thượng thẳng đến canh ba, ta vì thân thể mệt đến cực hạn mà ngủ, nghiêm túc mà nói, đó không gọi là ngủ, mà là hôn mê mới đúng.

Lần này hôn mê là một ngày một đêm.

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

19 thoughts on “Quỷ Chương 2 (1)

  1. Chương này Hoàng thượng ôn nhu đáng yêu hơn nhiều rồi🙂
    Tiểu lam phát lãnh khốc quá nhỉ

  2. em Tượng lại có vẻ ko thích anh hoàng đế lắm , ai nha , xem ra đời còn khổ nhiều

  3. nhất giới tiện nô vô duyện nếm thử => hình như là “vô duyên” phải hem nàng..
    tức chi duỗi ra hình chữ đại => hình như là tứ chi hux ta lo bik a~
    phát ra một lãngkhiếu làm cho => cách chữ

    Ta cứ thấy a hoàng đế này trẻ con yêu yêu thế nào ấy haha thích người ta nên mới khi dễ và chỉnh người ta. Vô cùng trẻ con kaka

  4. Bạn ra mục lục đi, mình dẫn link rồi đó. Bộ này mình đọc trên wattpad thấy hay nên quyết định làm, nhưng vì lấy trên ấy nên cũng chẳng có raw như bộ khác T~T

  5. ^^~
    để mai mình dẫn link cho bạn nhé. hôm nay mình thi >.<

  6. Hì, mình cũng thích anh hoàng đế hơn. quỷ vẫn mãi chỉ là quỷ thôi (thói quen cuả mình là đọc đến đâu edit đến đó nên… mình cũng chưa rõ, nhưng 90% là anh hoàng thắng =]]~
    bạn cứ yên tâm, là HE mà.
    Chỉ trong trường hợp ko có ai đọc thì mình mới drop thôi. cho dù còn 1 người ủng hộ thì mình vẫn làm tiếp ^^~.

  7. Truyện rất hay nàng ạ
    Có phải là em Tô Tương với hoàng đế không
    ta thích bá đạo lại ôn nhu công lắm
    à😀
    Cố lên nàng nhé
    xem ra 1 chương hơi bị dài >.<
    ta chờ bộ này lắm lắm ý

    • Mình đang phân vân xem có tiếp tục bộ này ko. Mấy bộ kia có vẻ được hoan nghênh hơn, cái này heo hút quá. Buồn-ing…
      Mà 1 chương của nó cũng dài nữa.
      Có lẽ bộ này sẽ tiến hành chậm đấy, hy vọng bạn có thể chờ ^^~
      Mà này, bạn hay thay đổi avatar nhỉ?

      • hì hì , tại có đống ảnh nên cứ lượn lờ thay đổi hoài á
        mà ta thấy truyện này hay mà
        Mà cho ta tò mò tý tý
        truyện này là anh hoàng đế x thái giám hay là anh quỷ
        thực sự thì ta thích anh hoàng đế hơn
        * thở dài *

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s