Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Kiểm cá khất cái dưỡng Chương 2

25 phản hồi


Nhà thủy tạ

CHƯƠNG 2

Phủ thái phó.

“Ha hả, lão bạch tu (lão râu bạc trắng), mau ra đây, trẫm mang tôn tử đến thăm ngươi đây.” Người chưa tới tiếng đã tới trước.

Tôn thái phó mang theo khẩn trương rối loạn từ trong phòng chạy ra: “Vi thần khấu kiến Thái thượng hoàng, thần không nghe được tiếng gọi, thỉnh bệ hạ thứ lỗi.”

“Ai, đây cũng không phải trong cung, không cần nhiều lễ nghĩa như vậy.” Thái thượng hoàng vội đỡ lấy Tôn thái phó đang muốn quỳ xuống, “Là ta yêu cầu bọn họ không được thông truyền.”

“Trước không nói tới điều đó nữa, đến xem tôn tử đáng yêu của ta đi.” Thái thượng hoàng đắc ý đem Nam Cung Du ôm đến trước mặt Tôn thái phó.

“Cái kia… bệ hạ, theo thần biết, ngài giống như là chưa có tôn tử đi.” Tôn thái phó một bên đánh giá Nam Cung Du một bên nói.

Thái thượng hoàng nghe xong thổi râu trừng mắt: “Chỉ có các ngươi mới có tôn tử, trẫm không được có sao?”

“Bệ hạ, vi thần không có ý tứ này.”

“Hừ, đây là bảo bối mà tiểu Hãn nhặt được trên đường, trẫm đã thu làm tôn tử. Bây giờ trẫm cũng có tôn tử rồi, sẽ không bị mấy lão nhân các ngươi chê cười nữa.” (bon chen =)))

Tôn thái phó trong lòng một trận hắc tuyến, bãi bãi, ai kêu Thái thượng hoàng chính là do một tay mình dạy dỗ chứ, đối với sự không bình thường của Người cũng đã tập thành thói quen từ nhỏ.

“Vậy chúc mừng bệ hạ có tiểu tôn tử.”

“Lúc này mới đúng a. Đúng rồi, Sóc nhi đâu, như thế nào không thây nó đi ra?” Thái thượng hoàng không thấy Nam Cung Anh Sóc bình thường chỉ nghe thấy tiếng Người đã chạy ra rồi liền hỏi.

“Bệ hạ, thần vừa mới cho bọn hắn viết chính tả trong nội dung“luận ngữ” học hôm qua, không thể nghỉ ngơi được.”

“Nga? Du nhi, chúng ta đi xem nhóm đồng bọn của ngươi về sau nha!” Nói xong, thẳng hướng trong phòng đi đến.

Trong phòng, năm tiểu hài tử kia thật sự là đang viết chính tả.

Thái thượng hoàng ôm Nam Cung Du lén lút lần lượt đi qua từng đứa một, nhìn thấy chữ viết đoan chính, khen ngợi gật đầu.

Trở lại phía trước, khụ khụ hắng giọng nói: “Tất cả trước hết dừng bút lại. Hôm nay trẫm tới là để cấp thêm đồng bọn cho các ngươi.” Ngài đem Nam Cung Du đặt trước mặt mọi người, “Đây là tôn tử trẫm mới thu nhận, Nam Cung Du. Về sau sẽ cùng các ngươi học với thái phó.”

“Oa, thật khá.”

“Là nha là nha, Thu Thu, ngươi xem, tóc của y màu tím nha.”

“Giống như tô tử cao a ma làm nga.” (= =!!!)

Nhóm nhỏ bé ở phía dưới nhìn Nam Cung Du ngươi một câu ta một câu đem Thái thượng hoàng cùng Tôn thái phó đứng ở bên cạnh cười ha ha, thật sự là trẻ con không cố kỵ, ngây thơ chất phác khôi hài a. Cơ hồ mỗi người đều tràn đầy tươi cười.

Trừ bỏ hai người.

Một cái đương nhiên là Nam Cung Du, một cái còn lại là tiểu nhi tử của Nam Cung Dật- đệ đệ của Thái thượng hoàng, Nam Cung Anh Sóc. (đại loại theo vai vế thì Nam Cung Du phải gọi Nam Cung Anh Sóc là chú)

Người khác còn đang đắm chìm trong cười nói, ánh mắt hai người đã sớm giao phong vài lần.

“Lão bạch tu, vậy trẫm đem tôn tử phó thác cho ngươi, hảo hảo giáo.” Ngài ngồi xổm xuống nói với Nam Cung Du: “Du nhi, hảo hảo đi theo thái phó học tập. Hoàng gia gia đi trước.”

“Ân, Hoàng gia gia đi thong thả.”Nam Cung Du vẫy tay.

Thái thượng hoàng lại bế một cái mới rời đi, cảm xúc thật tốt, khó trách tiểu tử kia lại muốn thu làm hài tử.

Tôn thái phó vội vàng đi theo sau Thái thượng hoàng ra ngoài, “Vi thần cung tiễn bệ hạ.”

Hiện nay, trong phòng cũng chỉ còn lại 6 cái tiểu tử.

Nam Cung Anh Sóc đi đến trước cái bàn của Nam Cung Du, trèo lên trên ghế đứng, “từ trên cao nhìn xuống”, nói: “Hừ, mặc kệ ngươi vì sao lại trở thành tôn tử của hoàng bá bá, tóm lại ta sẽ không thừa nhận ngươi là tiểu chất, lại càng không để ngươi đoạt đi sủng ái của hoàng bá bá.”

Nam Cung Anh Sóc này có là hài tử mà Dật lão vương gia về già mới sinh được. Hắn sinh ra làm Thái thượng hoàng mừng đến đỏ mắt.

Thái thượng hoàng tại vị hơn hai mươi năm, chỉ cưới một vị thê tử, cũng chính là vị hoàng hậu đã sinh ra đương kim hoàng thượng cùng Nam Cung La Hãn, không lâu liền bệnh mà mất.

Sau khi hai hài tử trưởng thành, ngài càng muốn có cháu chắt bồi bồi bên cạnh, mà Nam Cung Anh Sóc sinh ra đúng lúc bổ khuyết chỗ thiếu vắng trong lòng Thái thượng hoàng.

Cho nên, cùng với nói Nam Cung Anh Sóc là con trai của Nam Cung Dật, chẳng thà nói là tôn tử của Thái thượng hoàng thì còn chính xác hơn.

Hiện giờ, địa vị của hắn trong lòng hoàng bá bá sắp bị người trước mắt này cướp đi, tiểu bình dấm chua của hắn có thể không nghiêng sao?

Tiểu hài tử chính là tiểu hài tử, Nam Cung Du không để ý tới hắn.

Nam Cung Anh Sóc có điểm nóng nảy, “Uy, ta là đang nói với ngươi đó.”

Nam Cung Du nhíu nhíu mày, không nói gì.

Đáng giận, tóc màu tím có gì đặc biệt hơn người, người bình thường không phải là tóc đều màu đen sao? Hừ, quả thực như trong sách người ta nói cái gì mà, đúng rồi, yêu nghiệt, gọi là yêu nghiệt.

“Ngươi nói cái gì?” Nam Cung Du thay đổi biểu tình lãnh đạm vừa rồi, nhướng mày, con ngươi đen láy gắt gao nhìn Nam Cung Anh Sóc.

Ai nha, không xong, đem hết cả ý tưởng trong đầu nói ra.

“Như thế nào rồi, ta nói không đúng sao? Ngươi xem, y phục ngươi mặc còn là của ta đó.”

Nam Cung Anh Sóc từ trên ghế nhảy xuống, kéo kéo áo Nam Cung Du.

“Hỗn đản!” một phen đẩy tay của hắn ra, Nam Cung Du phản thủ cho hắn một quyền.

Tiểu tử kia làm sao chịu được sỉ nhục như thế, vì thế hai người liền như vậy ngươi lôi kéo, ta nhất xả, ngươi một quyền, ta một chưởng loạn thất bát ta đánh nhau.

Bốn tiểu tử còn lại sớm xem đến choáng váng, ai nghĩ lần đầu tiên gặp mặt đã thành ra cục diện đánh nhau như vậy, còn nghĩ đâu ra mà đi kêu thái phó.

Không nghĩ tới là, Nam Cung Du bị vướng vào chân bàn, thân mình nghiêng một cái, cả người hướng đất ngã xuống.

Nam Cung Anh Sóc cầm lấy tay y không kịp buông ra cũng không đứng vững, liên lụy ngã xuống theo.

“Ba” một tiếng, môi hai người thân mật dán lại với nhau.

Nam Cung Du bị đặt ở dưới thân, trừng lớn hai mắt, Nam Cung Anh Sóc đang đè lên ở phía trên cũng ngây ngẩn cả người. (Vừa hôn định công thụ a)

Khoảng cách là đến 15 năm rồi đi.

Trong 15 năm này, đã xẩy ra không ít chuyện.

Tỷ như nói, hoàng bá bá (Hoàng thượng) cưới nữ nhi của Bùi tướng quân, sinh ba cái đệ đệ cùng một cái muội muội.

Tỷ như, nam tử mà y một lòng trân quý quyết định bảo vệ cả đời này lại yêu thượng một cái thần y giang hồ. (Ghi chú: y ở đây là bạn Du nay đã lớn, mình đổi cách xưng hô.)

Y còn nhớ rõ, chuyện này sau khi bị Hoàng gia gia phát hiện, hoàng gia gia phẫn nộ một trận lớn, đem Tử Thanh nhốt vào đại lao, quyết định nhốt cả đời.

Nam tử kia- phụ thân của y, sau khi biết được, liền mặc kệ trời đông giá rét quỳ gối suốt ba ngày đêm trước cửa phòng Hoàng gia gia, chỉ vì thành toàn.

Sau đó, không chịu nổi, ngất đi.

Hoàng gia gia gọi tất cả các ngự y đến cũng không thể cứu tỉnh phụ thân.

Hoàng bá bá nhìn không được, đem Tử Thanh từ trong đại lao đón ra. Năm ngày sau, phụ thân dưới y thuật của Tử Thanh tỉnh lại.

Hoàng gia gia chỉ có thể thở dài một tiếng, thành toàn hai người bọn họ.

Sau đó của sau đó, phụ thân cùng cái thần y mà người quải niệm tổ chức hôn lễ. Người đến chúc phúc cũng không có nhiều lắm, đại khái là vì sợ bị Hoàng gia gia thổi râu trừng mắt đi.

Lại sau đó của sau đó, phụ thân đem vương phủ giao cho y, tính toán cùng Tử Thanh vân du thiên hạ.

Năm đó, chính mình 14 tuổi.

Đêm đó ánh trăng thực lớn, thực viên.

Y đứng sau giả sơn, nhìn hai người kia ở trong thủy tạ ôm hôn nhau.

Lần đầu tiên, y nghe được âm thanh cõi lòng tan nát. Cũng là lần đầu tiên, y ở trước mặt người khác lưu lại nước mắt.

Đêm đó y uống đến say mèm, ghé vào vai người trước mặt khóc rống lên.

Ngày hôm sau tỉnh dậy trong lòng ngực người nọ.

Cũng từ ngày đó trở đi, phía sau y nhiều hơn một “Cái đuôi”

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

25 thoughts on “Kiểm cá khất cái dưỡng Chương 2

  1. tóm lại ta sẽ không thừa nhận ngươi là tiểu chất => ta chỉ thừa nhận ngươi là tiểu thê tử =))))
    lại càng không để ngươi đoạt đi sủng ái của hoàng bá bá => bởi vì ngươi đã có ta sủng ái rồi =)))
    khiếp em nó, mới bé tý đã đi cua trắng trợn =)))

  2. Chương này tự nhiên mạch truyện trôi nhanh ghê á. Ah mà bạn hay để chữ “cái” quá ha,mình thì thấy nên bỏ đi hay hơn =.=

  3. Hoàng gia gia thật đáng iu quá điiiiii

  4. Bạn Hoàng gia gia mắc cười quá đi…

  5. tình đầu của Du nhi coi như tan vỡ rồi, mà thôi cách nhau tận 14t lận, ko tiếc, ko tiếc, có Sóc ca ca hảo hảo yêu thương rồi 🙂

  6. cái đoạn của cặp đôi cha – phụ thân của Du nhi ấy, sao nhanh thế nàng TT

  7. Bạn nói rất đúng a, kêu gọi comt like đâu phải là việc gì đáng xấu hổ mà phải lên án cơ chứ, cho dù là làm vì sở thích thì cũng cần có ngoại lực thúc đẩy chứ, miễn là đừng có ra yêu sách thái quá là được rồi ^^ Còn ko thích blog nào thì lần sau chú ý một chút, đừng vào là Ok mà phải ko nào.
    Mình a, tuyệt đối ko phải thánh mẫu rồi, cho nên, còm nhiều nhé *cười gian*
    Rất thích Đăng Như >\\\\< ko phải ai cũng dũng cảm nói thật như bạn ^^

  8. đầu ta còn ham hố phụ tử luôn chứ, đột nhiên nhớ lại cái tóm tắt đã đọc từ lâu của nàng

    • “Cái tóm tắt đã đọc từ lâu” là sao =..=
      *Ủy khuất* Bộ này ta làm trong có 1 tháng 5 ngày mừ…

      • ta có “bệnh” nhớ nhanh quên càng nhanh ý mà, nói thật đầu cứ nghĩ tóm tắt đọc rồi lười đọc lại nhảy vào chương 1 cứ đinh ninh phụ tử, rồi khi nghe cái tên Anh Sóc còn nghĩ cái tên quen quen, chắc là của bộ nào đó mà anh nhỏ này là nam chính, rồi khi đến nụ hôn bất ngờ chợt nhớ lại ndung cái tt, mới bật ngữa cai tên kia đọc quen vì đọc tt =.=, bái phục bản thân quá đi. đừng cười ta á.

        cơ mà cái tt của nàng spoil nhiều thông tin của truyện quá đi, hết gần nữa bộ rồi, lần sau bộ dài hãy tt nàng ạ, có văn án thì để văn án, ko có lướt sơ sơ, có gì hay ho chúng ta vào thịt từ từ.

        A cái tên Yên Nhiên chương sau nàng cứ để lẫn với Thản Nhiên, cẩn thận bộ phận “soi” Đam mĩ lại nhìn thành edit kém lẫn cả QT với edit , chỉ chăm chăm post truyện mà ko để ý đến chất lượng để tăng view với “đòi” comt like đó nàng. Giờ cái gì người ta cũng thít soi cho trắng ra, đây ko nói lại chui sau lưng mà rúc rích với nhau. dễ điên lắm.

        hế hế!! dàu phết , cố lên ta chờ bộ của mới kia của nàng sẽ vào luộc luôn. keke

      • Cảm ơn bạn đã nhắc nhở, mình là người mới nên còn nhiều chỗ sơ sót, may mà có những người góp ý (Chân thành và nhẹ nhàng) như bạn ^^.
        Còn các bộ phận super- soi thì chắc ko thèm để ý đến nhà mình đâu- nghèo rớt mồng tơi thế này, ha ha.
        Btw, mình sẽ cẩn thận hơn. Mình thích hóng xì căng đan, nhưng mà ko thích làm nhân vật chính đâu =.=! Nổi tiếng kiểu ấy thì sợ lắm.
        Mà thực ra thì mình cũng khát com với vote lắm chứ, mở blog mà cả ngày chả có ma nào vào thì chán lắm, hì. Ai mở blog mà ko cần những cái ấy cơ chứ. Những người ko thừa nhận điều đó là những người ko nói thật lòng mình. Mình thì cứ sống thật với bản thân thôi, nghĩ sao nói vậy (Hi vọng là ko vô tình đụng chạm đến ai cả, hic!) giờ có phát ngôn gì cũng sợ cơ, người ta lại suy một ra mười >”< hảo khủng bố!

      • công nhận edit truyện ai mà không thích dc nhiều người ủng hộ, ta cực kì thích đọc comt của các bạn đọc, thấy nhiều like vote càng vui. Làm gì cũng cần động lực, cứ không không trống trống ai mà đủ tinh thần làm tiếp chứ.

        Nhưng có 1 số người cứ thích làm “thánh mẫu” tự khoe nhà mình cái gì cũng không “đòi” or cùng dân chùa vinh vào 2 chữ sở thích và phi lợi nhuận, khi có ai đó lên tiếng kêu gọi mọi người comt like nhiệt tình 1chuts để lấy động lực là lại lên tiếng kiểu đã kêu vì sở thích mà đòi hỏi này kia, rồi phi lợi nhuận sao lại đặt pass, chả lẽ có pass là có lợi nhuận, loại bạn đọc cao cổ đến mức thích thì sẳng giọng lên chửi.

        Lúc bắt đầu có thể yếu tay 1 chút, nhưng mới đọc vài chương hơi có phần lủng củng lại kêu đã “yếu đòi ra gió”, “thà đi đọc QT còn hơn”, mệt. thích gì thì làm nh có cần đả kích người ta thế ko chứ.

        Nhưng cũng do có 1 số editor khó tính vài người tuổi trẻ ko chấp nhận nghe góp ý, vậy thôi cật mặt nhà đó đi, cơ mà cứ dính lấy rồi gây war, khổ.
        vơi lại lượng đọc giả thầm lặng đông quá, nhiều khi đông đến mức đả kích các edit luôn. như nhà ta có 1 chương trong ngày có 500-700 lượt đọc, nhưng chẳng ai thèm comt vì đó là truyện đã hoàn. nản a.

        nàng nói đúng, ta cũng thích đứng ngoài hóng war, hơn làm nhân vật chính, ko biết dòng phát ngôn này có bị ai thấy và lôi ra làm war ko nhỉ mà có động chạm ai đâu, tự thấy nói đúng lòng mình.
        Nàng cố lên. nhà nghèo phải từ từ mới giàu, ai cũng bắt đầu từ nghèo, trừ kẻ thừa kế gia sản nhà giàu, hố hố

  9. ta thấy bộ này ngọt nha…..hehehehe…..vào nhà nàng toàn ăn đường thui ….sướng=))))

    • Uhm, hem có ngược đâu ^^~ chủ nhà ngọt ngào thế này cơ mà, làm sao nỡ giày xéo con tym fangirl chứ?!
      (Coi chừng ngọt quá là mắc tiểu đường đó)
      =]]]]~

  10. Uhm, hình như ko có bộ riêng cho hai người này đâu, nhưng hai vị này xuất hiện ở trong truyện nhiều lắm. (Cả cái hoàng thất ấy có ai bình thường đâu, mấy vị cha chú còn đánh cược xem Du nhi hay Sóc nhi nằm trên (_ _ )!!!)

  11. Ôi, dễ thương quá, ngọt chết ta rồi!
    Nàng ơi, tác giả có viết về Hãn La x Tử Thanh hok nàng, ta thèm nha!
    P/s: cái chỗ “đồng bọn” ấy có thể sửa thành “đồng học”, nghe cái kia ta cứ liên tưởng tới băng đảng của 2 em ấy thui

  12. cảm ơn nàng vì đã edit nha ^_^

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s