Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

Thanh phong trục nhật 3

17 phản hồi


Thanh phong trục nhật

Chương 3

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hoàn rồi nha, hy vọng mọi người sẽ thích

Hôn một cái…

Cửa bị đá văng, một trận kình phong ập tới. Tất cả mọi người đều bị gió mê mắt, người thì lấy tay áo che, kẻ thì nghiêng thân lảng tránh, chờ gió tiêu thất. Ở trong giữa phòng, sừng sững một thanh niên áo trắng.

Thanh niên tuấn mỹ phi thường, một thân bạch y, khí chất siêu nhiên tựa như thiên nhân hạ phàm.

Thấy có người lạ xông vào, Vân Mạc hô to: “Người tới, bắt thích khách!”

Rầm rầm —

Liễu Thanh Phong giương tay, cửa tự động đóng lại.

Thấy cảnh đó, mọi người kinh hãi, Ly U lạnh lùng nói: “Ngươi là ai?”

Liễu Thanh Phong lo lắng cho Viêm Trục Nhật, trong lòng phiền táo tất nhiên là không có sắc mặt hòa nhã, lạnh giọng hỏi: “Nhật nhi đâu?” Chẳng hiểu tại sao không cảm nhận được khí tức của Nhật nhi trong quân doanh, hình như bị thứ gì đó tận lực che đậy.

“Ngươi là ai, muốn gì?”

“Nhật nhi đâu?” Liễu Thanh Phong trên người ẩn ẩn tức giận, khí thế khiếp người.

“Ngươi…”

“Khụ khụ.. Bên trái truyền đến tiếng ho nhẹ.
“Nhật nhi…” Liễu Thanh Phong trong lòng vui vẻ, thân mình như mũi tên bắn lao vào, mọi người kinh hãi. Cửa bị hạ cấm chú, không ai có thể đi vào. Mọi người chính là kinh nghi không yên. Cửa đột nhiên bị mở, Hải Khuyết bị ném ra ngoài.

Thấy hình dạng của Viêm Trục Nhật, Liễu Thanh Phong trong lòng vô cùng đau đớn. Hao hết 5 thành công lực mới giải trừ hết kỳ độc trên người Viêm Trục Nhật. Tu dưỡng 1 tháng, với sự điều dưỡng của Liễu Thanh Phong, Viêm Trục Nhật khôi phục như lúc ban đầu. Viêm Trục Nhật đối với việc Liễu Thanh Phong tiêu hao 5 phần công lực cứu hắn, nghĩ phi thường không muốn. Thế nhưng ở trong mắt Liễu Thanh Phong mà nói, trên đời này căn bản không có gì có thể so sánh với Viêm Trục Nhật.

Liễu Thanh Phong đưa ra thư mà Viêm Trục Nhật để lại ngày đó, hỏi hắn có ý gì, Viêm Trục Nhật nghiêm túc nói cho y biết, hắn thương y, hắn muốn ôm y, như một người nam nhân ôm nữ nhân. Liễu Thanh Phong trong lòng cực vui, mặt mang ý xấu hổ nói cho hắn biết, y đối hắn cũng ôm ấp đồng dạng tình cảm. Nghe vây, Viêm Trục Nhật không tin chính mình lại may mắn như vậy, dễ dàng như thế giành được tình yêu của tiểu mỹ nhân, nhảy loạn lên như tiểu hài tử, Liễu Thanh Phong thâm tình nhìn hắn, cái dạng này làm choViêm Trục Nhật trong lòng sóng triều động, ôm lấy Liễu Thanh Phong, hướng trong phòng đi vào. (buông rèm, tắt đèn, hết H…T__T)

Thuộc hạ của Viêm Trục Nhật sau khi biết được tên của Liễu Thanh Phong, liền biết được địa vị của y trong lòng Viêm Trục Nhật, lại thấy y trị hết bệnh cho Viêm Trục Nhật, tính tình lại hảo, đối với mọi người đều rất ôn nhu, tất cả mọi người đều thích y. Khi Liễu Thanh Phong từ miệng Vân Mạc biết được ai là kẻ hạ độc Viêm Trục Nhật, ban đêm liền thâm nhập địch doanh, đem 10 vạn người giết không còn một mống. Tính tình Liễu Thanh Phong tốt là không sai, thế nhưng là không phải dưới tình huống động tới vảy ngược của y, y có thể đối xử ôn nhu với bất kỳ ai. Vảy ngược của Liễu Thanh Phong là Viêm Trục Nhật, nếu có người làm bị thương Viêm Trục Nhật hay làm tổn hại tới lợi ích của Viêm Trục Nhật, Liễu Thanh Phong sẽ biến thành lệ quỷ lấy mạng.

Từ ngày Viêm Trục Nhật khôi phục, Liễu Thanh Phong không trở về núi nữa, y lo lắng Nhật nhi, chỉ có đem Nhật nhi ở trong mắt từng ngày thì mới có thể yên tâm, y cùng theo Viêm Trục Nhật chinh chiến sa trường. Khi Thanh Phong binh đoàn thực hiện phản công toàn diện, binh đoàn dưới sự lãnh đạo anh minh của Viêm Trục Nhật, thế như chẻ tre, đánh đâu thắng đó; thế lực không có gì cản nổi rất nhanh thống nhất quốc gia.

Ba năm sau, chiến sự ổn định, Viêm Trục Nhật thành lập Nhật Phong quốc. Phong Vân Mạc làm quốc sư, Hải Khuyết làm tể tướng, Ly U làm giám quốc hầu… Khi nội chính ổn định, bài trừ kháng nghị của quần thần lập Liễu Thanh Phong làm hoàng hậu.

Viêm Trục Nhật nỗ lực khai khẩn thêm ruộng đất, tu bổ đê điều, sửa đổi khoa cử, hoàn thiện quân sự. 10 năm sau, Nhật Phong quốc cường đại hưng thịnh, nhân dân an cư lạc nghiệp, các nước lân bang không dám khi nhiễu, dân chúng toàn quốc lập bài vị trường sinh cho Viêm Trục Nhật, gọi Viêm Trục Nhật là Thiên tử (con Trời).

Thánh thủy đại đế, 35 tuổi, chưa có con nối dõi. Đại thần lo lắng, con nối dòng thừa kế là một việc đại sự, mọi người liên danh dâng tấu, muốn Viêm Trục Nhật lấy quốc vận làm gốc, tuyển phi không nên độc sủng mình hoàng hậu. Viêm Trục Nhật thấy tấu chương này, giống như không thấy, ném vào chậu than thiêu hủy.

“Hừ! Việc nhà của trẫm bọn họ cũng phải chõ mũi vào.” Tấu chương ngoại việc tuyển phi vẫn là tuyển phi, xem ra quốc gia ổn định nên các vị đại thần quá nhàn nhã rồi, vô sự tìm việc, Viêm Trục Nhật tức giận, phất tay đem tấu chương trên bàn hất xuống mặt đất. Tiểu Triện tử vội bước lên thu thập.

“Đem những tấu chương này thiêu hủy cho trẫm.”

“Vâng.” Tiểu Triện tử cầm tấu chương, khom người xin cáo lui, ở cửa vừa vặn gặp phải hoàng hậu.

“Hoàng hậu nương nương cát tường.”

“Hoàng thượng lại tức giận?” Nhìn tấu chương trong tay tiểu Triện tử hỏi.

“Vâng ạ”

“Đem những tấu chương này đến cung của ta.” 

“Này…Hoàng thượng lệnh nô tài đem đốt…” tiểu Triện tử không dám cãi lời Hoàng thượng, thế nhưng lời Hoàng hậu nói cũng không thể không nghe.

“Cầm đi, ta sẽ nói cùng Hoàng thượng.”

“Vâng.”

“Nhật nhi, sao lại tức giận vậy?” Đẩy cửa tiến vào thấy Viêm Trục Nhật sắc mặt xấu đến lợi hại, nhẹ nhàng ôn nhu cười hỏi.

“Phong—“  thân thủ gối lên đùi Liễu Thanh Phong, khẽ cọ, làm nũng hô hoán một tiếng.

Liễu Thanh Phong mỉm cười đưa tay vỗ về đầu hắn, thật là trẻ con. (tác giả: thế giới này cũng chỉ có một mình y cho là như vậy)

“Những người bảo thủ này muốn ta tuyển phi, con nói dõi thật sự cần như vậy sao? Không hiểu, hừ! Ta chỉ muốn duy nhất một mình Phong.”

“Con nối dõi…” Liễu Thanh Phong nhẹ nhàng nói, con ngươi híp lại, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Phong, ngươi thề đi, tuyệt đối không được vì vấn đề con nối dòng này mà ly khai ta.”

Liễu Thanh Phong không có trực tiếp trả lời hắn, “Nếu ngươi vì chuyện con nối dõi mà đi tìm người khác, ta cũng sẽ không buông tha cho ngươi.”

“Ha hả… Phong của ta thật bá đạo.”

“Hừ!” Liễu Thanh Phong mất hứng hừ nhẹ.

“Bất quá ta thích.”

“Hừ—“  khóe miệng loan lên, hừ một tiếng.

“Ha hả… Phong, ta thực sự là yêu ngươi quá mất rồi!” nâng lên cằm của Liễu Thanh Phong, hôn lên môi y.

Liễu Thanh Phong hé miệng, để hắn tùy ý liếm lộng.

Các nước đi sứ Nhật Phong quốc, các đặc phái viên đều mang đến ý tứ của các vị chủ nhân, muốn cùng Nhật Phong quốc thành lập quan hệ, mang công  chúa đến hòa thân. Một số đại thần Nhật Phong quốc cũng không biết sao bị mê đầu óc, cư nhiên cũng nhất tề thượng tấu, hy vong Viêm Trục Nhật đáp ứng điều kiện của đặc phái viên.

Viêm Trục Nhật trong lòng bắt đầu nổi giận, đúng lúc muốn phát tác, Liễu Thanh Phong đứng lên, vỗ án quát dẹp đường: “Ta còn chưa có chết đâu, đều coi ta không tồn tại hả? Không có sự đồng ý của ta, ta xem kẻ nào dám tiến vào hậu cung của Nhật nhi.” Quay đầu hướng về Viêm Trục Nhật phát hỏa, “Hừ, nơi nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, ngươi cũng không phải thứ gì tốt!” Phi thân rời đi, trong nháy mắt tiêu thất trước mắt mọi người.

Hành vi vừa rồi của Liễu Thanh Phong có thể gọi là đại nghịch bất đạo, thấy Viêm Trục Nhật sắc mặt khó coi, hàm ẩn tức giận, mọi người lạnh run, quỳ trên mặt đất không ai dám nói lời nào.

Viêm Trục Nhật đi xuống phía dưới quét mắt nhìn một lượt, phất tay áo rời đi. Ra đại điện, đi tới chỗ vắng người, Viêm Trục Nhật không che giấu tiếu ý nơi khóe miệng nữa, mỗi lần có chuyện gì liên quan đến mình Phong lại biến thành bộ dáng gà chọi hung hăng, thấy được sự quan tâm của Phong, Viêm Trục Nhật chỉ thấy trong lòng ngọt ngào.

Hoàng hậu trước mặt mọi người tức giận mắng Hoàng thượng, tất cả mọi người đều cho rằng Liễu Thanh Phong khó giữ được hậu vị, khắp các nơi đều đem nữ nhi giữ lại trong nhà, kiễng chân chờ đợi Hoàng thượng phế Hoàng hậu, tuyển tú nữ rộng rãi.

Lúc Liễu Thanh Phong li khai đại điện, lập tức đi ra khỏi kinh thành, bay tới Thanh Phong sơn, thiết đàn dâng hương, thỉnh sư phụ đã thăng thiên của y trở về, đem cơ duyên thành tiên cửa y đổi lấy một lần giúp đỡ.

Liễu Thanh Phong khi đi lưu lại mấy câu, mấy ngày trước Viêm Trục Nhật chỉ nghĩ y đi đâu giải sầu, thế nhưng 1 tháng rồi y còn chưa trở về, Viêm Trục Nhật phát hiện tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức rong ngựa đuổi tới Thanh Phong sơn, Thanh Phong sơn không có người ở, Viêm Trục Nhật kinh hãi, quay về kinh lập tức cho yết hoàng bảng, nếu như người nào nhìn thấy Liễu Thanh Phong, lập tức báo cáo, kiểm chứng là thật lập tức có trọng thưởng. _Summerbreeze_ Một ngày lại một đêm đi qua, Liễu Thanh Phong chính là không có tin tức, mỗi ngày chìm đắm trong nôn nóng là lo lắng, Viêm Trục Nhật càng trở nên lãnh khốc. Tự mình trừng phạt tất cả những đại thần muốn hắn tuyển phi trước đây, lúc này không còn ai dám đề cập đến chuyện lập phi nữa, đuôi cọp sờ không được, đặc biệt lại còn là con cọp đang nổi giận!

Nhìn thân ảnh cô độc dưới trăng, Hải Khuyết đẩy vợ, nói:“ Vân Mạc, ngươi không phải vẫn thường xưng là tri kỉ với Hoàng thượng sao, đi khuyên nhủ hắn đi.”

“Không đi.” Vân Mạc kiên quyết cự tuyệt, “Con lang bị thương không sờ được.”

“Không tiền đồ.”

“Có bản lĩnh ngươi đi đi.”

“Ngươi…” Hai người vừa nói vừa động chân động tay lên.

Ly U nhìn 2 vị oan gia bất đắc dĩ lắc đầu, lúc hận nhau thì hận không thể giết chết đối phương, lúc yêu thì hận không thể dính lấy đối phương đến chết, đối với bọn họ là không có biện pháp.

“Các ngươi khi nào thì có?” Ly U không lên tiếng thì thôi bỗng nhiên lên tiếng.

“Phi phi phi! Miệng chó không mọc ra ngà voi…”  Hải Khuyết đem Vân Mạc ôm trong lòng, cúi đầu cố sức cắn lên mặt hắn vài phát.

“Vậy miệng chó nhà ngươi có phun ra ngà voi được không?” Ly U nghiêm trang hỏi.

“Trời!” Thấy thế, hải Khuyết không nói gì nhìn trời, trách không được cô nương hắn thích lúc ở chung cùng hắn liền bỏ đi.

Ba người bồi Viêm Trục Nhật một canh giờ, thấy sắc trời đã tối đứng dậy xin cáo lui.

Ly U ở trên đường cái trống trải, nổi lên tâm tình đi xem xét, liền đi bộ về. Đi tới hoàng thành, một bóng người từ trong ngõ nhỏ xông tới, thoáng cái nhào vào trong lòng hắn, Ly U bị đụng trúng phải lui về sau mấy bước.

Người trong lòng hô hấp dồn dập, “Cứu… Cứu ta… Van cầu ngươi… Cứu ta…” Nói xong hôn mê qua đi. Nghe từ xa truyền đến, hỗn độn tiếng bước chân cùng tiếng quất, Ly U nhíu mày suy nghĩ một chút, khom người đem người đó ôm lấy.

“Phong, ngươi ở đâu? Lúc nào trở về?” Xuyên thấu qua ánh trăng phảng phất có thể thấy được người mình tưởng niệm. Ngươi đã nói không li khai, thế nhưng vì sao… Tim đau quá.

Ở trong đình ngắm trăng rằm, nửa đêm mới quay về nội điện.

Kẹt—

Cửa sổ bị nhẹ nhàng đẩy ra, một người nhẹ nhảy vào. Đi tới giường, thật sâu nhìn người trên giường.

“Nhật nhi… Nhật nhi…” Nhẹ nhàng sờ theo từng đường nét trên mặt Viêm Trục Nhật, gần một năm không gặp, như đã trải qua mấy kiếp.

“Ai!” Viêm Trục Nhật nắm chặt cánh tay trước mặt, khiển trách nói.

“Nhật nhi…” Nhẹ nhàng gọi lên một tiếng.

“…Phong…”

Viêm Trục Nhật thắp sáng cả tẩm cung, xác nhận người trước mắt không phải là ảo giác, trong lòng kinh hỉ, sau lại phẫn nộ vì y không từ mà biệt, một hồi vui mừng một hồi tức giận, các loại tình cảm rối ren ở trong lòng, có vạn điều muốn nói, thế nhưng lại không nói nên lời. Phác cái tiến đến, ôm lấy người ném lên giường, hung hăng đem nhân yêu thương một phen, làm Liễu Thanh Phong 3 ngày sau không xuống giường được. Từ đó về sau, Viêm Trục Nhật chế tạo một sợi dây xích, khóa lại trên tay hai người, bất kể là đi đâu cũng mang theo Liễu Thanh Phong, Liễu Thanh Phong đối với hành động này chỉ thấy buồn cười cùng bất đắc dĩ, từng phản đối qua 1 lần, thế nhưng kết quả là 7 ngày vô pháp xuống giường, sau đó không dám nói nữa.

Ba tháng sau, Liễu Thanh Phong bỗng nhiên nôn mửa, tay không rời ô mai, lúc 10 tháng, sinh ra một bé trai. Viêm Trục Nhật vừa kinh hãi vừa vui mừng lại vừa giận dữ, kinh hãi vì Liễu Thanh Phong là thân nam tử nhưng lại sinh con,  vui mừng vì Liễu Thanh Phong vì hắn mà sinh, giận vì Phong cư nhiên chịu đựng cái loại đau đớn khi sinh con, phiêu lưu mạo hiểm như vậy.

Viêm Trục Nhật tu đạo, hai mươi năm sau truyền ngôi cho thái tử, cùng Liễu Thanh Phong du lãm đại xuyên (sông lớn).

Sử ký viết: Hoàng đế khai quốc Nhật Phong, Thánh Thủy đại đế, sinh năm đồng khánh, vu (chết) năm huyền phong, hưởng thọ 60 tuổi. Thánh Thủy hoàng đế suốt đời độc sủng hoàng hậu, hoàng hậu nhân đức, sau này được phong là Hiếu Đức hoàng hậu, vì Thánh Thủy hoàng đế dựng dục ngũ tử (sinh 5 con trai) Thái tử Viêm Duệ, nhị hoàng tử Viêm Huyền, tam hoàng tử Viêm Uyên, tứ hoàng tử Viêm Trạch, ngũ hoàng tử Viêm Hạo.

_________ Chính văn hoàn__________

 

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

17 thoughts on “Thanh phong trục nhật 3

  1. khụ, y như truyện kể luc nửa đêm.. nhầm, là truyện cổ tích chớ, cơ mà hông hiểu ao cứ co cảm giac đọc nửa đêm sẽ rất thú :)))

  2. Cái này viết thành trường thiên thì hay biết mấy ^^

  3. chương đầu e là tiên nhân, đến chương này e đã thành lệ quỷ =]]]]]]]]]]] thật bội phục

  4. trước giờ mới thấy các anh sinh 2 con là nhiều rồi, Phong nhi sinh đến 5 con mà khi đó ko biết là anh bao nhiu tuổi nữa => ngất thật á
    nhưng Nhật ca nhường ngôi xong, còn tu đạo định sống thọ ngàn năm với Phong nhi sao. Kiểu này ko biết còn sinh thêm đứa nào nữa ko, sao nghi quá🙂

    • Ta nghi bạn Phong bạn ý phải mấy trăm tuổi rồi á, vì bạn ý tu đạo mà. Còn về số lượng con… ta cũng tò mò a, nhưng mà chả làm cách nào biết được :”> thôi chúng ta tự YY vậy🙂

  5. 5 con trai *ngất*
    thank nàng nha

  6. tem ta… again!!! Trùi ui quá kute!! anh nào mà cũng sinh con thía này dc thì quá hay đi!!!oh ha`ha`!!! thanks ban da edit!!!

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s