Summerbreeze

Lai khứ như phong, bất triêm trần yên.

HTHQ – Chương 1 (2)

Để lại bình luận


HTHQ- Chương 1 (2)

Trong phòng tự nhiên thật yên lặng, yên đến nỗi ngay cả cái kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy được. Qua lâu như vậy không có phát sinh dị trạng, chậm rãi Ngụy Nghiên cũng không còn sợ hãi như vậy nữa, bình tĩnh ngẫm lại rằng cái kia tuy rằng rất có khả năng là quỷ, chính mình ngơ ngác nhìn y 10 phút, nếu y muốn hại mình, chính mình đã sớm “đi” rồi sao?

Nghĩ vậy lại đột nhiên tò mò đứng lên, muốn xem bên ngoài thế nào. Ngụy Nghiên vẫn là có chút khẩn trương, nuốt nuốt nước miếng, chậm rãi xoay người, nhẹ nhàng mở cửa, chậm rãi đấy ra một khe nhỏ, cái kia nam nhân từ trong bức họa đi ra thế nhưng còn lơ lửng ở nơi đó không động đậy. –Summerbreeze-

Bỗng nhiên chuông điện thoại lại vang, dọa cho Ngụy Nghiên một cú sốc, vội tiến đến tiếp.

“Tiểu Nghiên, ngươi vừa mới làm gì vậy? Điện thoại đều không tiếp.” Vừa nhấc điện thoại lên nghe, Chu Tuấn liền một trận pháo oanh.

Người kia như thế nào cứ lơ lửng không động đậy vậy?

“Ta nói ngươi a…” Chu Tuấn đi vào vấn đề chính.

Y thật sự rất đẹp, mỹ đến kinh tâm động phách, chính mình lần đầu tiên nhìn thấy y đã có cảm giác chấn động tận đáy lòng.

“Cho nên ngày mai nhất định phải…” Chu Tuấn tiếp tục lải nhải.

Đợi lát nữa làm sao bây giờ, muốn hay không ra ngoài lên tiếng kêu cứu? Dù sao đối phương nếu thật muốn hại hắn thì hắn cũng trốn không thoát…Hơn nữa, tranh là do ông nội gửi tới, hẳn là không phải cái gì hại người đi?

“Cứ như vậy a. Đừng quên đó, ta đã thông báo cho ngươi rồi a, bye.”

Hạ quyết tâm Ngụy Nghiên buông điện thoại, như cũ có chút thấp thỏm đi qua, lưỡng lự trong chốc lát mới đem cửa mở ra. Ngọn đèn trong đại sảnh liền chiếu lên người hắn, làm hắn có cảm giác không có chỗ lẩn trốn, lập tức khẩn trương tới mức tay ướt mồ hôi.

Không được, không được, Ngụy Nghiên ngươi phải bình tĩnh. Ngụy Nghiên một bên vuốt vuốt ngực một bên hít sâu, một lúc sau liền trấn định xuống, sau khi hạ quyết tâm liền bước đến trước nam nhân kia, dù sao sớm một đao, muộn cũng một đao (đằng nào cũng chết), dù sao hắn sớm muộn cũng phải ra khỏi phòng ngủ này, đi qua phòng khách không phải sao?

“Cái kia…” Vốn thật sự muốn ung dung đứng lên, nào biết khi đứng trước mặt nam nhân này, lập tức lại phát ngốc, thật sự là rất đẹp…ngũ quan không có chút tỳ vết như vậy, cho dù là photoshop cũng không làm được ra đi? (mê giai)

Còn cặp mắt kia, cũng là rất lớn, lông mi thật dài, chính là…y đang nhìn chỗ nào a? Giống như nhìn thấy tất cả lại như không có gì, thật trống rỗng, thật lạnh, giống như cái gì cũng không lọt được vào đôi mắt ấy…

“Uy…ngươi…” Phát hiện ra mình vừa ngắm nam nhân thật lâu, Ngụy Nghiên ảo não không nói lên lời, nguyên bản khẩn trương cùng một chút sợ hãi cũng đều biến mất.

“Ngươi là ai? Ta nói chuyện với ngươi có nghe được không?” Nhìn đến nam nhân hoàn toàn không có phản ứng, Ngụy Nghiên thân thủ ở trước mặt y vẫy vẫy.

Nam tử cuối cùng cũng có phản ứng, bị kinh hách đến giống như tròng mắt vừa chuyển, liền từ giữa sảnh vọt đến bên tường, trên đường còn xuyên qua sô pha.

Nam tử trên mặt không có biểu tình gì, ánh mắt cũng trống không lạnh lùng, làm Ngụy Nghiên một trận sợ hãi. Rồi bỗng nhiên nghiêng quá mức, biểu tình cùng ánh mắt đột nhiên lại có vẻ nghi hoặc, còn có vài phần giống đứa nhỏ khờ dại.

Ngụy Nghiên thật ngạc nhiên là có điều gì có thể làm cái người như khối băng kia có như vậy biến hóa.

“Ngươi tên là gì a?” chậm rãi đi qua, còn sờ thử cái sô pha nam nhân vừa xuyên qua, thật là lợi hại, đích thực là xuyên thấu qua, không có cái gì hư hao.

“Ta..,gọi là gì?” Nam tử nhẹ giọng lặp lại một lần. Trên mặt nghi hoặc ngày càng tăng, “Ta tên là gì…ta tên là gì…Ta tên…”

Làm quỷ lâu đến mức tên đều đã quên? Ngụy Nghiên bỗng nhiên nghĩ đến cái hộp gỗ đựng tranh, liền đứng lên xem. –Summerbreeze- Trong hộp xác thực viết hai chữ, Liên Thành, chỉ không biết đây có phải là tên nam nhân không, hay chỉ là tên bức họa?

“Chỉ có hai chữ, vậy tên ngươi là Liên Thành đi?”

Nam tử lơ mơ gật đầu.

“Ân…Liên Thành, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?” không sợ y nữa, Ngụy Nghiên một bên hỏi một bên đưa tay chạm vào cánh tay của Liên Thành, vốn đang tò mò có thể xuyên qua hay không, xuyên qua thì có cảm giác gì? Đáng tiếc nghĩ nhiều, hắn là thật đụng tới Liên Thành, cùng cảm giác động vào cánh tay người thường giống nhau, nhưng là lạnh như băng.

“Bao nhiêu…tuổi? Bao nhiêu tuổi?”

Ngụy Nghiên thầm mắng chính mình ngốc, ngay cả tên còn không nhớ thì làm sao nhớ được tuổi chứ?

“Không có việc gì không có việc gì, ta không có hỏi.” Tròng mắt chuyển vòng vo,lại hưng trí nói ra, “Vậy ngươi có biết ngươi như thế nào lại chạy từ trong bức tranh ra? Hoặc là những chuyện loạn thất bát tao gì đó đều được.”

“Bức tranh…chạy ra? Loạn thất bát tao?”

“…” Con quỷ này…

“Ta …tên là gì…Bao nhiêu tuổi…từ trong tranh chạy đến…Loạn thất bát tao…” Bộ dáng thật cố sức nói.

Ngụy Nghiên bất đắc dĩ nhìn Liên Thành lẩm bẩm liên tục những lời đó, khóe mắt co giật. Hắn có dự cảm, tựa hồ mình đã gặp một đồ vật  phiền phức không khác gì trẻ con.

Khi lòng tò mò với Liên Thành giảm bớt, Ngụy Nghiên mới phát giác chính mình rất đói bụng. Liếc mắt một cái đã là bẩy rưỡi, liền vọt vào phòng bếp làm bát mì.

Liên Thành nhẹ bay đến bên người hắn, ánh mắt vô thần sâu kín nhìn hắn.

Ngụy Nghiên vốn dĩ ăn tới mê say, lúc này bị để ý đến mức không thể không dừng lại. Chắng lẽ y cũng muốn ăn mì? Hoàn hảo Liên Thành rất nhanh bước đi, Ngụy Nghiên nhiều xem liếc mắt một cái, không khỏi sợ hãi than, thật sự là bay giống u linh a, đừng nói là chân, ngay cả vạt áo của y đều không chạm đất, lắc lư nhẹ nhàng phiêu phiêu ly khai.

Ngụy Nghiên ăn no xong đem chỗ dư bỏ vào thùng rác, mở vòi nước ra rửa tay, Liên Thành không biết từ lúc nào lại chạy tới phòng bếp, đứng ở cửa nhìn hắn. Ngụy Nghiên đi tới chỗ nào, Liên Thành liền giống như cái đuôi đi theo tới chỗ đó. Ngay từ đầu Ngụy Nghiên không để ý, nhưng là…

“Đại thiếu gia, ngài không cần WC cũng vào cùng có được không? Ta phải tắm rửa a!” Ngụy Nghiên bất đắc dĩ.

Liên Thành chỉ mở to hai mắt nhìn hắn, có chút vô tội.

Ngụy Nghiên hai tay ôm trước ngực cùng y mắt to trừng mắt nhỏ, có chút nhớ nhung người này lúc mới từ bức tranh đi ra rõ ràng có bộ dáng thoát tục rất giống tiên nhân ngọc cốt băng cơ, như thế nào hiện tại thì vẫn là mỹ mạo cũ, nhưng cả người cảm giác…thập phần thoát tuyến (dở hơi)?

“Đi ra ngoài.”

Liên Thành cố hết sức lặp đi lặp lại, “Ra…”

Ngụy Nghiên trên trán gân xanh nhảy loạn, hắn vừa rồi hưng phấn nên không cảm thấy, hiện tại bởi vì quân huấn mệt muốn chết, nghĩ muốn tắm rửa rồi lập tức lên giường nằm.

“Ngươi đi ra ngoài a!”

Liên Thành như trước chỉ lặp đi lặp lại, “Ngươi, đi ra ngoài…”

Ngụy Nghiên không thêm nói nữa, trực tiếp đem người lôi ra ngoài.

Liên Thành đang bay bay bị hắn đẩy rời đi một chút, có điểm mờ mịt xem lại thân thể mình, lại nhìn vào cái tay đang ra sức lôi kéo mình của Ngụy Nghiên, bỗng nháy mắt mấy cái. –Summerbreeze-

Ngụy Nghiên còn không có hoàn toàn phản ứng lại đây, chỉ thấy người lao về phía trước, bỗng nhiên cả người lạnh lẽo, rồi đau xót, đã muốn xuyên qua người Liên Thành một đầu đánh vào trên cửa phòng tắm.

“Ta…kháo!” Ngụy Nghiên ngồi trên mặt đất chốc lát mới có thể đứng lên, một trện váng đầu hoa mắt, lỗ tai cũng ong ong lên. Sờ sờ cái trán, vừa ướt vừa nóng, thế nhưng đổ máu!

“Ngươi…” Cái này ngay cả khí lực để tức giận đều không có.

Liên Thành nhìn Ngụy Nghiên trong chốc lát, chậm rãi bay đến trước mặt hắn, ngồi chồm hỗm xuống dưới. Ngụy Nghiên vừa bỏ tay trên trán xuống vừa ai thán chính mình không hay ho, trước kia nào có mạc danh kỳ diệu chịu bị thương như vậy? Lúc này mới chú ý tới Liên Thành ở trước mặt mình, tay hướng chính mình duỗi lại đây.

Vốn dĩ tạm thời hắn không muốn nhìn đến người này, chính là nhìn đến y cách mình ngày càng gần, cốt cách thực rõ, ngón tay thực thon dài. Ngụy Nghiên đáng chết lại có chút ngẩn ngơ, tâm cũng có chút lâng lâng?

Ánh sáng nhu hòa xuất hiện, Ngụy Nghiên thậm chí có thể cảm giác được có cái gì đó ôn nhuận qua lỗ chân lông sấm vào, thực thoải mái an tâm. Chờ tới lúc hào quang tán đi cái trán đã không còn đau, soi gương, đừng nói vết sẹo, ngay cả máu cũng không có một giọt.

“Ngươi thực cường (mạnh)!”

Đang đối với Liên Thành hưng phấn cùng sùng bái, Liên Thành có vẻ có chút mờ mịt, nghiêng nghieng đầu không quá hiểu được những gì Ngụy Nghiên nói.

“Bất quá…” thanh âm hơi kéo dài, Ngụy Nghiên đi đến trước mặt Liên Thành, bởi vì Liên Thành đang ngồi nên hắn hoàn toàn là từ trên cao nhìn xuống Liên Thành, hơi hơi cúi người xuống thậm chí đem nửa thân thể Liên Thành bao phủ trong bóng tối.

Ngụy Nghiên cười đến có chút âm ngoan, ánh sáng sau lưng lại càng có vẻ lành lạnh. Liên Thành co rụt về sau, Ngụy Nghiên coi như vô hại nói: “Cho dù ngươi như vậy, cũng không cho phép ngươi ở trong này lúc ta tắm. Đi ra ngoài!”

Nói xong lập tức ôm lấy eo Liên Thành, đang lúc Liên Thành mờ mịt không có phản ứng ném ra bên ngoài, thật sự là như hắn dự doán, Liên Thành thật nhẹ.

Liên Thành không rõ ràng liền bị ném đi như vậy, giống như một quả bóng rổ bị nữ sinh ném ra ngoài, lúc tiếp đất, nằm sấp hình chữ đại trên mặt sàn, mông nhếch cao cao. Ngồi dậy sau cũng chỉ mờ mịt quay đầu lại nhìn xem Ngụy Nghiên.

Ngụy Nghiên nhìn thấy cảnh này cười đến nghiêng người, có cảm giác như khi dễ một con chó nhỏ ngơ ngác. Không thoải mái vừa rồi cũng không quét mà sạch, đóng cửa lại.

Tắm rửa đánh răng rửa mặt xong, Ngụy Nghiên nửa thân trần bước ra, thuận tiện bắt lấy Liên Thành tha y vào phòng ngủ. Tuy rằng không biết quỷ này có muốn ngủ hay không, nhưng để y lại phòng khách tổng cảm thấy mình không quá phúc hậu.

Đem con chó nhỏ ấn lên trên giường, “Ngủ”. mở điều hòa xong chính mình cũng bò lên giường ngủ. –Summerbreeze-

Liên Thành ngồi ở trên giường tò mò sờ đông sờ tây, còn muốn mang gối đầu mềm mại phóng lên trên đùi cuốn thành một đoàn nghịch ngợm.

“Không cần náo loạn, mau ngủ đi.” Đem chăn đắp lên mình một cái, một cái trùm lên đầu Liên Thành. Liên Thành một hồi lâu sau đem chăn bỏ xuống dưới, vốn dĩ tóc dài nhu thuận đã biến rối tung, nhìn sang Ngụy Nghiên đã muốn không động đậy đang quay lưng về phía y.

Xem trong chốc lát sau, Liên Thành bắt đầu cầm cái chăn trên tay lên nghịch, tò mò chà xát lại chà xát, sau đó lại đem mặt vùi vào chăn.

———————————————————————————————–

Author: Summerbreeze

潇洒如风. Free as the wind...

*Túm cổ áo* Mau khai!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s